Chương 2 - Xúc Tu Bí Ẩn Trong Phòng Thí Nghiệm
Tôi bước tới cạnh bể, đổ dịch dinh dưỡng vào.
Mặt nước nổi lên những vòng gợn sóng.
Ngay lúc đó —— Những xúc tu đó cử động.
Chúng từ dưới đáy từ từ ngoi lên, vươn về phía tôi.
Phía sau, anh Triệu hít một ngụm khí lạnh, cả người dán chặt vào tường.
Tôi cũng hoảng hốt.
Cái thùng trên tay suýt thì rơi.
Nhưng những xúc tu không tấn công tôi.
Chúng vươn đến mép bể, cái mảnh nhất gác lên thành bể, nhẹ nhàng chạm vào mu bàn tay tôi.
Lạnh lạnh, trơn trơn.
Giống hệt thạch rau câu.
Rồi Số 0 phát ra một âm thanh.
“Ư…”
Không phải tiếng gầm gừ, không phải tiếng gầm rống.
Là tiếng kêu “ư ư”.
Giống như cún con.
Giống cái âm thanh mấy chú chó hoang dưới lầu phát ra khi thấy bạn cầm cây xúc xích trên tay.
Tôi đứng hình toàn tập.
Cái thứ này á?
Vật thí nghiệm khủng bố đã nuốt chửng 47 người á?
“Ư ư ——” Số 0 lại kêu lên một tiếng, xúc tu cọ cọ vào ống quần tôi.
Cái xúc tu mảnh nhất cuộn lại, quấn lấy ngón út của tôi, khẽ lắc lắc hai cái.
Y hệt như đang làm nũng.
Nỗi sợ hãi của tôi trong tích tắc tan biến mất 90%.
10% còn lại cũng biến mất nốt sau khi nó dùng xúc tu vỗ vỗ mặt nước, hất nước văng đầy mặt tôi.
Tôi vuốt nước trên mặt, ngồi xổm xuống.
Đưa tay ra xoa cái xúc tu to nhất đang ngoi lên khỏi mặt nước.
Cảm giác rất kỳ diệu.
Ấm áp hơn tưởng tượng một chút, bề mặt có những đường vân mịn, giống như ngọc thạch đã được mài giũa.
Tiếng “ư ư” của Số 0 đổi tông.
“Ư ư ư ——” Nó phấn khích rồi.
Các xúc tu bắt đầu quẫy loạn xạ trong nước, làm bùng lên một trận bọt nước trắng xóa.
Tôi bị ướt sũng từ đầu đến chân.
Sau lưng vang lên tiếng vật nặng ngã uỵch xuống đất.
Tôi quay đầu lại nhìn —— Anh Triệu ngất xỉu ngay tại chỗ.
Sau này tôi mới biết, khoảnh khắc tôi vuốt ve đầu Số 0, sáu nhân viên an ninh trong phòng giám sát đã đồng loạt đứng bật dậy.
Ba người đã đặt tay lên nút “Hành quyết khẩn cấp”.
Một người đã bắt đầu viết di thư.
Hai người còn lại đang gọi điện báo tin cho người nhà.
Nhưng lúc đó tôi chẳng biết cái mô tê gì cả.
Tôi chỉ cảm thấy —— Cái cục này dễ thương phết.
Chương 2
Sau khi được khiêng ra ngoài, anh Triệu nằm bẹp ở phòng y tế cả buổi chiều.
Câu đầu tiên khi tỉnh lại là: “Thằng nhóc Lâm Bắc chết chưa?”
Khi biết tôi không những không chết, mà còn ngồi xổm trước mặt Số 0 tận 40 phút rồi mới lưu luyến rời đi, anh Triệu đã trình diễn một màn “đồng tử động đất” tại chỗ.
“Cậu điên rồi à?!”
“Anh Triệu, em nói thật, Số 0 ngoan lắm.”
“Ngoan?!
5 năm trước nó nuốt trọn ông Trương Chí Quốc cùng cả bộ đồ bảo hộ vào bụng!
Tiêu hóa suốt 3 ngày mới nhả ra được đôi giày!”
“…Đôi giày hiệu gì thế anh?”
“Trọng điểm của cậu có vấn đề hả?!”
Tôi thấy anh Triệu cứ phản ứng thái quá.
Nghiêm túc mà nghĩ thì, có lẽ các tiền bối trước đây quá căng thẳng rồi.
Anh nghĩ xem.
Anh đối diện với một con chó mà cứ sợ hãi căng thẳng, cả người run rẩy, thở hồng hộc.
Chó nó không cắn anh mới lạ.
Nhưng nếu anh đường đường chính chính bước tới, ngồi xuống xoa đầu nó.
Nói không chừng nó còn vẫy đuôi với anh ấy chứ.
Số 0 chắc cũng theo cái đạo lý đó thôi.
Mang theo nhận thức giản dị ấy, tôi bắt đầu chuỗi ngày làm “nhân viên chăn nuôi” cho Số 0.
Mỗi ngày ba lần, sấm chớp cũng không lay chuyển.
Sáng 8 giờ, trưa 12 giờ, tối 6 giờ.
Xách thùng dịch vào, đổ xong rồi ra.
Người khác đổ dịch, thời gian trung bình là 45 giây.
Vào cửa, đổ dịch, chuồn.
Toàn bộ quá trình không dám ngẩng đầu, không dám nhìn nhiều, hận không thể gắn tên lửa vào gót giày.
Tôi đổ dịch, thời gian trung bình: 20 phút.
Vì đổ xong tôi sẽ ngồi xổm cạnh bể buôn dưa lê với Số 0.
Đúng vậy.
Buôn dưa lê.
“Tiểu Lam này, hôm nay nhà ăn lại có thịt kho tàu, mặn chát.
Mày bảo có phải bọn họ xài muối không tốn tiền không?”
Xúc tu của Số 0 lắc lư trong nước.
“Ư.”
“Đúng không?
Tao bảo mà.
Còn cả cái món rau cải vàng khè ra rồi còn bưng lên, mày nói xem có quá đáng không?”
Xúc tu vỗ vỗ mặt nước.
“Ư ư.”
“Haizz, thôi bỏ đi, ít ra cũng no bụng.
À đúng rồi, dịch dinh dưỡng hôm nay tao múc thêm cho mày nửa muôi đấy, đừng có phí phạm nha.”
Xúc tu quấn lấy cổ tay tôi, khẽ siết lại một chút.
Như đang nói cảm ơn.
Cái cảnh tượng này nếu bị người ngoài nhìn thấy, chắc họ sẽ tưởng tôi đang yêu đương với một bồn thạch rau câu màu xanh mất.
Nhưng những người trong phòng giám sát lại thấy một câu chuyện khác.
Đội trưởng an ninh Tôn Thiết Trụ, lính giải ngũ, từng ra chiến trường, từng giết người.
Nghe nói trong cả phòng thí nghiệm B-7 này, anh là người duy nhất dám đối mặt với Số 0 mà không chớp mắt.
Cho đến khi anh nhìn thấy camera giám sát.
Trong màn hình, tôi ngồi khoanh chân cạnh bể, xúc tu của Số 0 vắt lên đầu gối tôi.
Tôi vừa gặm quả táo lén mang từ nhà ăn ra, vừa dùng vỏ táo trêu nó.
Xúc tu của Số 0 đuổi theo vỏ táo quẫy tới quẫy lui, y hệt mèo vờn cần câu.
Tôn Thiết Trụ nhìn chằm chằm 3 giây.
Đứng dậy đi ra khỏi phòng giám sát.
Đứng ở hành lang đúng 5 phút.
Khi quay lại, anh lặng lẽ ghi thêm một dòng chú thích vào hồ sơ nhân sự của Lâm Bắc: “Nghi ngờ thiếu bản năng sinh tồn cơ bản.
Đề nghị kiểm tra lại tâm lý.”
Nhưng tôi đâu biết mấy chuyện đó.
Tôi chỉ biết mỗi ngày, 3 khoảng thời gian vui vẻ nhất là lúc đi cho Số 0 ăn.
Ngày qua ngày, quan hệ giữa tôi và Số 0 càng lúc càng tốt.
Tốt đến mức nào ư?
Cứ hễ tôi đẩy cửa cách ly ra là xúc tu của Số 0 lại ngoi lên khỏi mặt nước, vẫy vẫy về phía tôi.
Nếu tôi đến trễ, nó sẽ dùng xúc tu đập mặt nước.