Chương 8 - Vườn Tê Vân Của Trưởng Tỷ

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Dứt lời, tỷ ấy trực tiếp xé trà thiếp làm đôi, rồi lại xé thêm một lần, tiện tay ném vào lò.

Ngọn lửa cuốn lên.

Mép giấy nhanh chóng cháy đen.

Cuối cùng chỉ còn ba chữ “Hứa Minh Thư”, từng chút một quăn lại thành tro trong lửa.

Trưởng tỷ đứng đó, đột nhiên khẽ nói:

“A Nguyên.”

“Mấy năm nay, có phải luôn là như vậy không?”

Ta không trả lời.

Ngoài cửa sổ, mưa xuân rả rích.

Lửa trong lò lại cháy rất mạnh.

Đây là lần đầu tiên trưởng tỷ không nhường đồ của tỷ ấy cho ta nữa.

Tỷ ấy chỉ cuối cùng nhìn thấy rằng có những thứ vốn dĩ là của ta.

24

Sau khi tờ trà thiếp ấy bị đốt, ngay trong đêm trưởng tỷ bị phạt tới từ đường.

Tổ mẫu chỉ nói một câu:

“Thân là trưởng nữ lại theo muội muội làm loạn, còn ra thể thống gì.”

Tỷ ấy quỳ suốt một đêm.

Ngày hôm sau gặp ta, sắc mặt vẫn hơi trắng, nhưng lại cười.

“Sau này đồ của muội, ai cũng đừng hòng ghi dưới tên ta.”

Ta nhìn tỷ ấy một cái, không nói gì.

Không lâu sau, cáo thị tuyển trà xuân tiến cống của quan phủ được ban xuống.

Năm nay Hứa gia dự định đưa hai loại trà.

Một phần từ vườn Tê Vân.

Một phần từ Tây Pha.

Ta vốn tưởng cuối cùng phụ thân cũng chịu thừa nhận Tây Pha.

Mãi đến khi nhìn thấy trà thiếp.

Bên trên vẫn viết tên trưởng tỷ.

Ta yên lặng một lúc rồi cười.

“Có phải phụ thân viết sai rồi không?”

“Không sai.”

Thần sắc người bình thản.

“Minh Thư là trưởng nữ Hứa gia, để nó đứng tên nhận thiếp là hợp quy củ nhất.”

Tổ mẫu ngồi bên cạnh, chậm rãi lần một hạt Phật châu.

“Chút danh tiếng của con sao sánh được trà hiệu trăm năm Hứa gia.”

“Mượn danh tỷ tỷ con đưa vào còn là cất nhắc con.”

Ta nhẹ nhàng đẩy trà thiếp trở về.

“Vậy thì không gửi.”

Sắc mặt phụ thân lập tức trầm xuống.

“Hứa Nguyên, quan phủ tuyển trà không phải ai cũng có tư cách nộp thiếp. Rời Hứa gia, con đến ngưỡng cửa còn chẳng chạm được.”

Ta còn chưa mở miệng.

Trưởng tỷ đã đưa tay cầm tờ trà thiếp lên.

Nhưng lần này tỷ ấy không xé, chỉ đặt ngay ngắn trở lại trước mặt phụ thân.

Trong phòng lập tức yên tĩnh.

Phụ thân đứng bật dậy.

“Minh Thư!”

Đầu ngón tay tỷ ấy hơi run, sắc mặt cũng trắng, nhưng giọng lại rất vững.

“Không phải trà của con, cái tên này con không nhận.”

Phụ thân nhìn tỷ ấy rất lâu, cuối cùng giận quá hóa cười.

“Được, được, được. Một đứa hai đứa, giờ đều có bản lĩnh cả rồi.”

Chiều hôm đó, Hứa gia liền truyền lời rằng Tây Pha không được mượn dù chỉ nửa tờ thương thiếp của Hứa gia nữa.

Tổ mẫu nghe xong đến mắt cũng chẳng nâng, chỉ thản nhiên nói:

“Đã cứng cỏi như vậy thì để nó tự đi. Ta muốn xem rời Hứa gia, nó có thể đi tới đâu.”

25

Con đường Hứa gia đã bị chặn, ta liền đi tìm Trình chưởng quầy.

Nghe xong đầu đuôi, ông không lập tức đồng ý, chỉ nâng chén trà chậm rãi nhấp một ngụm.

“Nhị tiểu thư, ta thu trà của cô là làm ăn.”

“Nhưng thay cô nộp trà thiếp cho quan phủ là dùng danh hiệu Trình gia bảo đảm cho cô. Hai chuyện này không giống nhau.”

Đương nhiên ta hiểu.

Thương nhân cầu lợi, cũng rất quý thanh danh.

Ông chịu thu trà của ta vì trà bán được.

Nhưng chuyện tuyển cống thế này, một khi xảy ra sai sót, thứ tổn thất không chỉ là vài lượng bạc.

Vì vậy ta không cầu ông.

Chỉ đẩy hũ trà mang theo tới trước mặt.

“Trình chưởng quầy cứ nếm trước.”

Ông nhìn ta một cái, cuối cùng vẫn mở nắp hũ.

Nước sôi rót vào chén.

Lá trà chậm rãi giãn ra.

Mẻ trà này giảm đi một phần lửa sao so với trước.

Hương không quá mạnh, nhưng thanh nhuận kéo dài.

Trình chưởng quầy uống hết chén đầu tiên không nói gì, ngược lại còn rót thêm nước lần nữa.

Ta cũng không giục.

Trà có ngon hay không, cuối cùng vẫn phải uống vào miệng mới tính.

Đến khi chén thứ hai dần nguội, ông mới vê một lá trà dưới đáy chén lên, thấp giọng nói:

“Tốt hơn lần trước.”

Ta cười.

“Cuối cùng cũng không uổng công giày vò.”

“Vẫn là chủ ý của Trần sư phụ?”

“Ông ấy điểm cho ta một câu, còn lại ta tự thử.”

Trình chưởng quầy ngẩng mắt nhìn ta.

Một lúc sau bỗng hỏi:

“Nếu lần này không được chọn thì sao?”

“Năm sau lại tới.”

“Năm sau vẫn trượt?”

“Vậy thì năm kia nữa.”

Ông cười.

“Nhị tiểu thư thật biết chịu thua.”

Ta cũng cười.

“Đến ngọn núi như Tây Pha ta còn nhận rồi, còn gì không thua nổi.”

Trình chưởng quầy nhìn ta rất lâu, cuối cùng đóng nắp hũ trà lại.

“Được.”

Ông chỉ đáp một chữ.

26

Ba ngày sau, thương thiếp của Trình gia thay Tây Pha được nộp vào quan phủ.

Trên tờ trà thiếp ấy không có trà hiệu trăm năm Hứa gia.

Cũng không có trưởng tỷ.

Chỉ có bốn chữ:

Tây Pha, Hứa Nguyên.

Ta nhìn rất lâu.

Bỗng nhớ tới nhiều năm trước, lần đầu theo phụ thân tới trà trang.

Ta cũng từng lén viết tên mình trên một tờ trà thiếp bỏ đi.

Khi ấy chữ còn xiêu xiêu vẹo vẹo.

Phụ thân nhìn thấy liền tiện tay vò thành một cục, cười ta:

“Tên của cô nương gia viết lên trà thiếp làm gì?”

Về sau, ta tranh rất nhiều năm.

Tranh đến cuối cùng lại thật sự rất ít thứ được đường đường chính chính viết rõ hai chữ Hứa Nguyên.

Bây giờ chẳng qua chỉ một tờ trà thiếp nhỏ bé.

Ta lại nhìn rất lâu.

Năm ngày sau có kết quả.

Vườn Tê Vân Hứa gia vẫn được xếp hạng thượng.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)