Chương 9 - Vòng Luân Hồi Tàn Nhẫn

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Ta nuốt khan, nhắm mắt, khẽ gật đầu:

“Phải.”

Chu Ký Chu sớm đã nhân lúc loạn mà trốn thoát, ta không lo liên lụy đến hắn.

Yến Nguyệt khẽ cười:

“Ngày mai, ta sẽ cho người mang thuốc đến, ngươi biết phải làm gì rồi chứ?”

Dù đứa bé có phải là con Thẩm Tịch Ngọc hay không, nàng đều không dám để lại.

Vậy thì, câu hỏi vừa rồi chỉ có một ý nghĩa duy nhất—

Hắn có đang đứng trong bóng tối kia, lặng lẽ quan sát ta không?

Sau khi nàng rời đi, ta nằm nghiêng trên chiếc giường nhỏ, cả đêm không dám chợp mắt.

Ta sợ, sợ khi mở mắt ra, ác mộng năm đó sẽ tái diễn, sợ đến khi tỉnh lại, cha mẹ ta đã rời xa nhân thế.

Gần sáng, đột nhiên có người bước vào.

Bọn họ giữ chặt ta, dùng vải bịt mắt, còn chưa kịp giãy giụa, đã bị đánh ngất.

Khi lấy lại ý thức, ta đang nằm trong một cỗ xe ngựa rung lắc.

Trong bóng tối, có tiếng người bàn tán:

“Bao giờ thì đánh bốn mươi roi? Mấy ngày rồi, roi cũng ngâm dầu bóng loáng, mà bệ hạ vẫn chưa hạ lệnh, rốt cuộc là định thế nào?”

“Ý chỉ khó đoán. Nghe nói ả mang thai con của dã nam nhân. Chỉ sợ chuyến này không phải là ăn roi, mà là bí mật thủ tiêu.”

Ta giật giật cổ tay, phát hiện mình bị trói chặt, cả miệng cũng bị bịt kín.

Hắn muốn gi,et ta.

Đến nước này, ta không còn sức phản kháng.

Ch,et cũng tốt.

Trong thời loạn lạc này, ai mà chẳng phải ch,et?

Ta chỉ là một kẻ bình thường, đã chịu quá nhiều khổ sở. Khi nằm trong chiếc quan tài nhỏ, ta có lẽ sẽ không còn mệt mỏi nữa.

Nghĩ như vậy, xe ngựa dần dừng lại.

Ta nghĩ mình sẽ ngửi thấy mùi m,áu tanh, hoặc xác ch,et thối rữa.

Nhưng không, chẳng có gì cả.

Bọn họ khiêng ta đi một quãng đường dài, bước chân ổn định, đột nhiên có ánh sáng len qua khe vải bịt mắt.

Rồi ta bị ném xuống một nơi mềm mại.

Cửa gỗ kêu lên một tiếng, rồi tất cả trở lại yên tĩnh.

Hình như ta bị ném vào một căn phòng.

Ta ngồi yên, không nhìn thấy gì.

Bụng nhô lên khiến ta không thể co ro quá lâu, đành chậm rãi duỗi chân, tựa vào tường dưỡng sức.

Bỗng nhiên, có giọng nói lạnh lùng vang lên bên tai:

“Ngươi đã đi đâu?”

Giọng nói này quen thuộc đến đáng sợ, lại gần trong gang tấc.

Ta như bị sét đánh, vội vã quay đầu tìm kiếm.

Hắn xuất hiện từ bao giờ?

Hay từ lúc ta bị ném vào đây, hắn đã luôn ở đó?

Bàn tay thô ráp xé bỏ mảnh vải che mắt ta.

Ánh sáng bất ngờ làm ta chói mắt, chờ thích ứng mới nhìn rõ người trước mặt—

Thẩm Tịch Ngọc đứng trong vầng sáng, trước ngực thêu rồng vàng năm móng uốn lượn, y phục so với trước kia càng thêm tôn quý.

Ta sững sờ, không biết phải nói gì.

Chỉ thấy đôi mắt phượng của hắn ngập tràn lạnh lẽo, thậm chí… có cả sự phẫn nộ của một kẻ bị vứt bỏ.

Hắn tiến đến, nâng cằm ta, ngón tay vuốt ve đôi môi khô nứt của ta:

“Nói đi, ngươi bỏ lại ta, chạy đi đâu rồi?”

“Ta không biết.”

Ta thực sự không biết, Yến Nguyệt chưa bao giờ nói cho ta nơi ẩn cư ấy tên gì.

Không gian chìm vào sự im lặng đến nghẹt thở.

“Ngươi nói tự nguyện hòa thân, cũng là lừa ta, đúng không?”

Hắn thì thầm, trong mắt đầy bóng tối u ám.

Ta không thể phản bác, bởi vì… ta lại lần nữa vứt bỏ hắn.

“Ta từng nghĩ, ngươi nhân từ, còn vương vấn tình cũ, thậm chí…”

Hắn bật cười chua xót:

“Ngươi thích ta, nên mới nguyện ý gả cho ta.”

“Đừng như vậy…”

Ta run rẩy níu lấy y phục hắn:

“Ta thích chàng mà—”

“Đủ rồi!”

Hắn quát khẽ, hít sâu ổn định cảm xúc:

“Ta thà rằng ngay từ đầu ngươi đã từ chối, còn hơn bị ngươi cho một viên kẹo ngọt, rồi lại tát một bạt tai.”

Ngọn nến trong phòng cháy bập bùng.

Hắn quay lưng về phía ta, ngồi xuống chiếc ghế xa xa, y phục vàng kim lẩn khuất trong bóng tối, lộ ra nét mệt mỏi hiếm thấy.

Ta cởi giày, quỳ xuống, nhẹ giọng cầu xin:

“Bệ hạ, xin tha cho phụ mẫu ta, ta lấy mạng này để đổi.”

Hắn nhắm mắt, gân xanh trên trán nhảy lên:

“Đứng dậy.”

“Tống Hoàn, nếu ta muốn báo thù, ngươi còn có thể sống đến hôm nay sao?”

Ta mờ mịt nhìn hắn:

“Vậy… bệ hạ muốn gì? Ngài muốn ta bỏ đứa bé, tiếp tục hầu hạ ngài sao? Được thôi.”

Thẩm Tịch Ngọc cười lạnh, ánh mắt sắc như dao:

“Ta không quan tâm đứa bé là của ai, cũng không quan tâm ngươi thích ai. Ta chỉ hỏi ngươi một câu: Ở lại hay rời đi?”

Khoảnh khắc yên lặng trôi qua.

Ta thở dài thất bại:

“Ở lại.”

Nắm tay hắn siết chặt, gân cốt trắng bệch.

Hắn nhìn ra màn đêm đen kịt, như hạ quyết tâm, rồi cúi đầu, thấp giọng nói:

“Đây là cơ hội cuối cùng ta cho ngươi. Lần sau còn lừa dối, ta không chắc mình sẽ làm gì đâu.”

Ta cúi đầu, khẽ đáp:

“Ta hiểu rồi.”

Sau khi ta đáp lời, Thẩm Tịch Ngọc đột ngột đứng dậy, cởi áo ngoài.

Ta hoảng hốt lùi về sau một bước, cảnh giác hỏi:

“Ngài muốn làm gì?”

Nét mặt ta hẳn đã chọc vào nỗi đau trong hắn.

Hắn cười khẩy, châm chọc nói:

“Ở lại, ngươi không hiểu có nghĩa là gì sao?”

“Ta… ta còn có đứa bé.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)