Chương 3 - Vòng Bạc Định Mệnh
Cô ta khoác tay tôi.
Trong đám đông, có người nhận ra cô ta.
“Minh Châu, làm bài thế nào?”
Là bạn cùng lớp của cô ta.
Ngụy Minh Châu lập tức đổi vẻ mặt.
Khiêm tốn.
Dịu dàng.
“Cũng được.”
“Phần tổ hợp tự nhiên có mấy câu khá khó, tôi và Niệm An ra ngoài còn đối chiếu đáp án với nhau.”
Bạn học nhìn tôi đầy ngưỡng mộ.
“Có người đứng đầu toàn thành phố giúp cậu đối đáp án, chắc chắn cậu ổn rồi.”
Ngụy Minh Châu cười, lắc đầu.
“Niệm An chỉ cẩn thận hơn thôi.”
“Thật ra nhiều câu là chúng tôi cùng nhau thảo luận.”
Cô ta nói rất tự nhiên.
Cứ như cô ta thật sự có thể thảo luận gì với tôi.
Tôi không vạch trần.
Bây giờ vẫn chưa đến lúc.
Trên đường về khách sạn, Ngụy Minh Châu liên tục tự ước lượng điểm.
“Toán ít nhất một trăm ba mươi.”
“Tổ hợp tự nhiên hai trăm sáu mươi không thành vấn đề.”
“Tiếng Anh chỉ cần phát huy bình thường, sáu trăm năm mươi chắc chắn có.”
Mẹ tôi nghe mà vui ra mặt.
“Cô Minh Châu đúng là thông minh.”
“Bình thường chỉ là không chịu học, một khi nghiêm túc thì không ai sánh bằng.”
Ngụy Minh Châu liếc tôi.
“Dì Lương, dì đừng nói vậy.”
“Niệm An cũng rất chăm chỉ.”
Mẹ tôi lập tức nhìn tôi.
“Người ta Minh Châu khiêm tốn, con đừng thật sự nghĩ mình giỏi hơn nó.”
Tôi mỉm cười.
“Không đâu.”
Bà hài lòng.
Buổi chiều thi Tiếng Anh.
Tiếng Anh của cô ta không tốt.
Nhưng nhà họ Ngụy đã chuẩn bị sẵn hơn mười bài văn mẫu dùng được cho mọi đề.
Trước khi thi, cô ta vẫn còn ngồi trong phòng khách sạn học thuộc bài cuối cùng.
Mẹ tôi bưng nước cho cô ta.
Bố tôi kiểm tra giấy báo dự thi cho cô ta.
Còn giấy báo dự thi của tôi đặt ở góc bàn.
Không ai hỏi tôi chuẩn bị thế nào.
Ngụy Minh Châu học được nửa chừng thì đột nhiên dừng lại.
“Giang Niệm An.”
“Ừ?”
“Trước đó cô nói sẽ không đăng ký sư phạm?”
“Đúng.”
Căn phòng im lặng.
Bố tôi cau mày.
“Vậy con muốn đăng ký ngành gì?”
“Máy tính.”
“Đi đâu?”
“Tỉnh khác.”
Mẹ tôi đặt mạnh cốc nước trong tay xuống bàn.
“Ai cho phép con đi tỉnh khác?”
Tôi nhìn bà.
“Nguyện vọng đại học là của con.”
Sắc mặt bố tôi trầm xuống.
“Con gái con đứa, chạy xa như vậy làm gì?”
“Sau này cô Minh Châu học trong thành phố, con ở lại cũng tiện chăm sóc lẫn nhau.”
Tôi hỏi: “Ai chăm sóc ai?”
Bố tôi sững người.
Ngụy Minh Châu gấp tờ bài văn mẫu lại.
“Chú dì, đừng trách Niệm An.”
“Cô ấy vừa thi xong, có lẽ áp lực quá lớn.”
“Chờ có điểm rồi cô ấy sẽ nghĩ thông.”
Trông cô ta hệt như chủ nhân của gia đình này.
Mà bố mẹ tôi thật sự nghe lời cô ta.
Bố dịu giọng:
“Minh Châu nói đúng.”
“Cứ thi cho xong trước.”
“Chuyện nguyện vọng sau này bàn tiếp.”
Sau này.
Kiếp trước, chính trong hai chữ “sau này”, họ đã sửa đổi cuộc đời tôi.
Tôi không tranh cãi nữa.
Chỉ cầm giấy báo dự thi lên.
“Đi thôi.”
Kỳ thi kết thúc.
Tôi là người cuối cùng bước ra khỏi phòng thi.
Ngụy Minh Châu đã đứng ngoài cổng trường, cười đặc biệt vui vẻ.
Cô ta nói phần trắc nghiệm rất đơn giản.
Tín hiệu cô ta nhận được cũng rất trơn tru.
“Sáu trăm năm mươi chắc chắn rồi.”
Cô ta nói.
“Biết đâu còn lên được sáu trăm bảy mươi.”
“Giang Niệm An, đến lúc đó chúng ta cùng lên xu hướng tìm kiếm.”
“Học bá nghèo được nhà họ Ngụy tài trợ và con gái nhà tài trợ cùng đỗ trường danh tiếng.”
“Mẹ tôi đã viết xong cả bài phỏng vấn rồi.”
Tôi hỏi: “Trong bài phỏng vấn, tôi nói gì?”
Ngụy Minh Châu nghĩ một chút.
“Cảm ơn nhà họ Ngụy.”
“Cảm ơn tôi đã giúp đỡ cô suốt những năm qua.”
“Còn gì nữa nhỉ…”
Cô ta lấy điện thoại ra, lướt xem.
“À đúng rồi.”
“Cô phải nói rằng nếu không có nhà họ Ngụy thì sẽ không có cô của ngày hôm nay.”
Tôi gật đầu.
“Viết hay thật.”
Cô ta không nghe ra ý châm chọc của tôi.
Tối hôm kỳ thi đại học kết thúc.
Nhà họ Ngụy bày hai bàn tiệc trong trang viên, không tổ chức rình rang bên ngoài, chỉ mời họ hàng, lãnh đạo cấp cao của công ty và vài giáo viên trong trường.
Ngụy Thừa Quân mở một chai rượu vang đỏ lâu năm.
Ông ta rót cho Ngụy Minh Châu một ly trước.
“Minh Châu nhà chúng ta vất vả rồi.”
Mọi người quanh bàn cùng nâng ly.
“Chúc trước Minh Châu đề tên bảng vàng.”
“Sau này công ty giáo dục nhà họ Ngụy đã có người kế nghiệp.”
“Minh Châu từ nhỏ đã thông minh, chỉ không thích khoe khoang.”
Tôi ngồi ở vị trí cuối cùng.
Trước mặt đặt một ly nước cam.
Không ai chúc mừng tôi.
Cũng không ai để ý rằng tôi cũng vừa thi đại học xong.
Ngụy Minh Châu uống một ngụm rượu, hai má hơi ửng đỏ.
“Bố, số cổ phần bố đã hứa với con không được nuốt lời đâu đấy.”
Ngụy Thừa Quân cười lớn.
“Chỉ cần con đỗ vào Đại học Tài chính Minh Viễn, mười phần trăm cổ phần lập tức chuyển cho con.”
Đại học Tài chính Minh Viễn.
Điểm chuẩn thấp nhất năm ngoái là sáu trăm hai mươi mốt.
Ngụy Minh Châu ước lượng mình được sáu trăm năm mươi.
Trong mắt cô ta, số cổ phần đã nằm trong tay.
Ngụy Thừa Quân quay sang nhìn tôi.
“Niệm An cũng vất vả rồi.”
Cuối cùng cũng đến lượt tôi.
Tôi ngẩng mắt.
Ông ta cười rất hiền từ.
“Con và Minh Châu cùng lớn lên, tình cảm còn tốt hơn chị em ruột.”
“Lên đại học cũng đừng tách nhau.”