Chương 2 - Vòng Bạc Định Mệnh
Đây là điểm thi đại học.
Vậy mà cô ta coi tất cả giám thị, thiết bị chặn sóng và máy dò kim loại như đồ trang trí.
Không phải vì cô ta gan lớn.
Mà bởi từ nhỏ đến lớn, mỗi lần cô ta gây họa đều có người dọn dẹp thay.
Làm vỡ vòng ngọc của bà cụ là do tôi va phải.
Đẩy bạn học ngã cầu thang là do tôi ra tay trước.
Lấy trộm điện thoại giáo viên là do tôi ghen tị với cô ta.
Lâu dần.
Ngụy Minh Châu thật sự cho rằng trên đời không có hậu quả nào cô ta không gánh nổi.
Bởi vì người cuối cùng phải gánh chịu chưa bao giờ là cô ta.
Trước khi vào phòng thi, cô ta hạ giọng:
“Giang Niệm An, bố tôi đã liên hệ với trường rồi.”
“Chờ có điểm, chúng ta cùng đi dự buổi gặp mặt tuyển sinh.”
Bước chân tôi khựng lại.
“Chúng ta?”
“Tất nhiên.”
Cô ta nói như thể đó là điều hiển nhiên:
“Cô đăng ký trường đại học sư phạm bên cạnh.”
“Cách trường tôi hai trạm tàu điện ngầm, đi lại rất tiện.”
“Mẹ tôi nói sẽ thuê cho cô một căn hai phòng ngủ.”
“Ban ngày cô đi học, buổi tối phụ đạo cho tôi.”
Tôi hỏi: Tại sao lại là đại học sư phạm?”
“Chẳng phải cô rất biết làm bài sao?”
Ngụy Minh Châu bật cười.
“Làm giáo viên là hợp với cô nhất.”
“Sau này tôi tiếp quản công ty giáo dục, cô giúp tôi ra đề, cũng coi như đúng chuyên ngành.”
Cô ta sắp xếp cho tôi rất chu đáo.
Đại học.
Chuyên ngành.
Chỗ ở.
Công việc.
Thậm chí sau khi tốt nghiệp tôi nên ngồi ở chiếc bàn nào.
Cô ta đều đã nghĩ thay tôi.
Chỉ duy nhất không hỏi tôi muốn gì.
Tôi nói: “Tôi không đăng ký sư phạm.”
Ngụy Minh Châu sững ra.
Sau đó bật cười.
“Bây giờ cô đương nhiên sẽ nói vậy.”
“Chờ dì Lương điền xong nguyện vọng cho cô, cô sẽ không làm loạn nữa.”
Cô ta vỗ vai tôi.
“Mau vào đi.”
“Đừng làm chậm giờ thi của tôi.”
Giám thị bắt đầu giục thí sinh.
Tôi quay người bước vào phòng thi.
Câu đầu tiên.
Tôi không lập tức đặt bút.
Ba phút sau, thiết bị nhận tín hiệu bên hông Ngụy Minh Châu sẽ rung ba lần.
Đại diện cho C.
Nhưng đáp án đúng là B.
Tôi cầm bút lên.
Lần này, không phải vì cô ta.
Bài thi tổ hợp Khoa học Tự nhiên kéo dài hai tiếng rưỡi.
Tôi làm rất chậm.
Mỗi câu đều tính lại.
Mỗi bước đều viết rõ ràng.
Kiếp trước, tôi sợ Ngụy Minh Châu chờ sốt ruột, gần như không kiểm tra lại phần trắc nghiệm.
Gửi xong đáp án còn phải để ý xem cô ta có thông qua thiết bị để hỏi gì không.
Trong kỳ thi đó, rõ ràng tôi biết làm, nhưng lại giống một người đang kéo xe thay kẻ khác.
Mắt nhìn con đường của mình.
Lòng lại bị buộc vào một người khác.
Lần này.
Thiết bị nhận tín hiệu cứ vài phút lại tự động rung.
Ổn định.
Đúng giờ.
Không cần tôi chạm vào cổ tay dù chỉ một lần.
Thi được bốn mươi phút, tôi thấy giám thị phía trước bên trái đứng dậy.
Ông đi dọc lối đi, chậm rãi bước về phía sau.
Khi đi ngang qua chỗ tôi, ông dừng chân một chút.
Tay cầm bút của tôi không hề động.
Ánh mắt giáo viên rơi xuống chiếc vòng bạc.
“Thí sinh, tháo thứ trên cổ tay xuống.”
Xung quanh vang lên tiếng giấy lật.
Tôi ngẩng đầu.
“Thưa thầy, đây chỉ là vòng bạc bình thường.”
“Tháo xuống để kiểm tra.”
Tôi tháo vòng, đưa qua.
Ông dùng tay ước lượng trọng lượng rồi kiểm tra một vòng.
Mặt trong chiếc vòng nhẵn bóng.
Không có cổng kết nối.
Không có khe hở.
Càng không có bất kỳ linh kiện điện tử nào.
Giáo viên đặt nó lên bục giảng.
“Thi xong rồi đến lấy.”
“Vâng.”
Tôi cúi đầu, tiếp tục làm bài.
Nhịp tim thậm chí còn không nhanh thêm một chút.
Thiết bị phát tín hiệu thật lúc này đang nằm trong ngăn kéo dưới cùng bàn học trong phòng tôi ở khu nhà phụ của nhà họ Ngụy.
Nửa tiếng trước khi hết giờ.
Tôi đã làm xong toàn bộ đề.
Lúc này mới nhớ ra, có lẽ Ngụy Minh Châu đã nhận được nhóm đáp án cuối cùng.
Kiếp trước cô ta thi tổ hợp Khoa học Tự nhiên được hai trăm bốn mươi tám điểm.
Kiếp này.
Một trăm năm mươi điểm đã là tôi đánh giá cô ta quá cao.
Chuông thu bài vang lên.
Tôi lấy lại chiếc vòng bạc.
Vừa bước ra khỏi tòa nhà giảng dạy, tôi đã thấy Ngụy Minh Châu đứng dưới bóng cây.
Sắc mặt cô ta không được tốt.
Mẹ tôi đứng bên cạnh quạt cho cô ta.
Thấy tôi đi ra, Ngụy Minh Châu bước nhanh tới.
“Vừa rồi tại sao bị ngắt hơn mười phút?”
Tôi biết cô ta đang nói đoạn nào.
Bản phát lại luyện tập vốn là do tôi ghi sẵn.
Ở giữa có một khoảng trống mười lăm phút.
Kiếp trước khi biên soạn đề thi, mấy câu đó gây tranh cãi rất lớn.
Tôi cố ý không ghi đáp án.
Tôi muốn xem nếu không có tôi, cô ta sẽ chọn thế nào.
“Chiếc vòng bị giám thị tạm giữ.”
Tôi giơ cổ tay lên.
“Kiểm tra xong mới trả lại cho tôi.”
Sắc mặt Ngụy Minh Châu thay đổi.
“Bị phát hiện rồi?”
“Không.”
“Vậy sao cô không báo trước cho tôi?”
Tôi nhìn cô ta.
“Báo bằng cách nào?”
Cô ta nghẹn lời.
Xung quanh toàn là phụ huynh và học sinh.
Cô ta chỉ có thể hạ giọng.
“Mười lăm phút đó, tôi tự làm bốn câu.”
Nói đến đây, sắc mặt cô ta dịu đi một chút.
“Chắc không có vấn đề gì.”
“Câu trắc nghiệm cuối môn Hóa, tôi chọn A.”
Câu đó.
Đáp án đúng là D.
Tôi gật đầu.
“Chắc không có vấn đề gì.”
Ngụy Minh Châu cuối cùng cũng cười.
“Tôi đã nói rồi, đâu phải tôi hoàn toàn không biết làm.”