Chương 14 - Ván Cờ Đen Trắng
Huynh trưởng đứng dậy:
“Nếu Tạ Tam gia vẫn chưa nghĩ rõ, Liễu gia không giữ khách. Chiều nay ta sẽ đưa Chiếu Đường tới từ đường Tạ thị, giao sổ sách cùng tờ giấy đỏ cho tộc lão. Ngày mai gặp ở quan phủ.”
Tạ Hoài Bích ngẩng đầu:
“Liễu Thừa Nghiên, ngươi nhất định phải xé rách thể diện của hai nhà Tạ, Liễu sao?”
Huynh trưởng lạnh lùng đáp:
“Người xé rách thể diện là ngươi.”
Tạ Hoài Bích nhìn ta.
Ta cất tấm thiệp của Ôn Hành vào hộp.
“Tạ Hoài Bích, ta sẽ không bàn riêng với chàng nữa.”
Sắc mặt chàng trở nên rất khó coi.
Chàng vẫn ngồi đó, không lập tức đứng lên.
Bên ngoài lại có tiểu tư bước vào, nói xe Tạ phủ đang chờ ngoài cửa. Lão phu nhân sai người truyền lời, mời Tam gia nhanh chóng trở về.
Tạ Hoài Bích nhắm mắt.
Cuối cùng chàng đứng dậy. Khi tới cửa, chàng vẫn quay đầu nhìn tấm thiệp ấy.
Thanh Đàn đóng nắp hộp lại.
Ánh mắt ấy bị hộp gỗ chặn mất.
Buổi chiều, huynh trưởng chuẩn bị xe, tẩu tẩu giúp ta thay một bộ váy áo màu nhạt.
Lúc sửa lại cổ áo cho ta, ngón tay nàng khẽ vỗ vai ta.
“Đừng sợ.”
Ta nhìn mình trong gương.
Trên tóc là cây trâm bạch ngọc mẫu thân để lại, trong tay áo là tờ giấy đỏ của đêm tân hôn, bên cạnh là người Liễu gia.
“Ta không sợ.”
Khi xe ngựa đi về phía từ đường Tạ thị, cuối phố dài có một đoàn xe rời khỏi cổng nam.
Ta không vén rèm nhìn.
Ôn Hành có đi hay không, Tạ Hoài Bích có tiễn hay không, đã không cần ta tận mắt nhìn mới có đáp án.
Đáp án đã được bày ra trong tiền sảnh sáng nay.
Chính chàng đã hỏi thành lời.
11
Từ đường Tạ thị nằm ở phía đông thành, trước cửa có hai cây hòe già, thân cây lớn đến mức phải hai người mới ôm hết.
Sau khi thành thân, ta chỉ từng tới đây hai lần.
Một lần tế tổ, một lần trong tộc Tạ gia có thêm con cháu, lão phu nhân dẫn ta tới tặng lễ. Khi ấy trưởng bối trong tộc thấy ta quản gia ổn thỏa, đều nói Hoài Bích đã cưới được hiền thê.
Hôm nay trở lại, vẫn là bậc cửa ấy nhưng ánh mắt nhìn người đã hoàn toàn thay đổi.
Tạ lão phu nhân đã tới.
Bà ngồi trong chính sảnh từ đường, bên cạnh là Triệu ma ma, Chương thị cũng đi cùng. Tạ Hoài Bích đứng sau lưng bà. Nhìn thấy ta bước vào, ánh mắt chàng rơi trên chiếc hộp trong tay ta.
Có tổng cộng ba vị tộc lão.
Người lớn tuổi nhất là Tạ bá công, râu trắng rủ xuống ngực, chống gậy hỏi ngay:
“Liễu thị, nghe nói ngươi muốn hòa ly?”
Ta hành lễ:
“Vâng.”
Tạ bá công nhíu mày:
“Hoài Bích xưa nay luôn đoan chính trong tộc. Ngươi gả vào Tạ gia ba năm cũng không có lỗi lớn. Phu thê có chút bất hòa thì đóng cửa từ từ giải quyết. Làm lớn tới mức hòa ly sẽ tổn hại danh tiếng của nữ tử, nhà mẹ đẻ ngươi cũng chẳng đẹp mặt.”
Hôm nay phụ thân không tới.
Huynh trưởng thay mặt Liễu gia ngồi bên cạnh ta.
Huynh ấy đặt hộp lên bàn, bình thản nói:
“Xem sổ sách trước rồi hãy bàn danh tiếng.”
Sắc mặt Tạ lão phu nhân sa sầm:
“Liễu đại nhân, trong từ đường đều là trưởng bối.”
Huynh trưởng đáp rất nhanh:
“Trưởng bối xem sổ sách càng ổn thỏa.”
Chương thị hít mạnh một hơi.
Tạ Hoài Bích cuối cùng lên tiếng:
“Mẫu thân, cứ để họ xem.”
Lão phu nhân hung hăng nhìn chàng.
Huynh trưởng mở hộp, thứ đầu tiên lấy ra là sổ chi bạc từ của hồi môn.
Tám nghìn lượng, ngân hiệu Hằng Thông, chuộc tổ trạch Ôn gia.
Thứ hai là thư xác nhận hủy phó ấn.
Thứ ba là bản vẽ sửa chữa tổ trạch Ôn gia, những lời phê bằng chu sa rõ ràng.
Thứ tư là thiệp cảm tạ của Ôn Hành.
Thứ năm là tờ giấy đỏ Tạ Hoài Bích viết trong đêm tân hôn.
Các tộc lão lần lượt xem. Âm thanh trong sảnh ngày càng nhỏ.
Ban đầu Tạ bá công còn sa sầm mặt. Khi nhìn thấy mấy dòng “xâm chiếm của hồi môn, dung túng người khác làm nhục thê tử”, ngón tay ông dừng rất lâu trên giấy.
“Đây là chính tay Hoài Bích viết?”
Tạ Hoài Bích đáp:
“Vâng.”
“Tư ấn cũng là của ngươi?”
“Vâng.”
Tạ bá công nhắm mắt, thở dài nặng nề.
Lão phu nhân nắm tay Triệu ma ma, giọng căng thẳng:
“Đó chỉ là thứ viết trong đêm tân hôn để làm thê tử vui lòng, sao có thể xem là thật?”
Tẩu tẩu ngồi sau lưng ta, nhẹ giọng:
“Lời này của lão phu nhân thật thú vị. Lúc muốn làm người ta vui thì viết được, tới khi có chuyện lại không nhận. Tư ấn Tạ gia hóa ra nhẹ như vậy.”
Sắc mặt Triệu ma ma thay đổi:
“Liễu Đại nãi nãi xin thận trọng lời nói.”
Huynh trưởng giơ tay ngăn tẩu tẩu nói tiếp.
Huynh ấy nhìn các tộc lão:
“Hôm nay Liễu gia không tới gây gổ. Bạc đã được hoàn trả nhưng chuyện tự tiện sử dụng của hồi môn là sự thật. Chuyện Tạ Tam gia qua đêm tại Ôn trạch, Tạ phủ cũng không ai phủ nhận. Tờ giấy đỏ ghi rõ quyền đi hay ở tùy Chiếu Đường quyết định. Nếu Tạ gia muốn giữ thể diện, xin hãy làm đúng theo đó.”
Tạ lão phu nhân đập tay xuống bàn nhỏ.
“Qua đêm tại Ôn trạch, nói thế thật khó nghe! Đêm ấy tấm biển tại tổ trạch rơi xuống, nữ nhi Ôn gia bị kinh sợ, Hoài Bích chỉ tới xử lý sự cố. Liễu thị ghen tuông, ép một cô nhi phải tới am ni lánh đời, giờ còn muốn dùng những sổ sách này hủy tiền đồ của con trai ta.”
Cuối cùng bà cũng nói ra.
Ghen tuông.
Hủy tiền đồ.
Ép cô nhi.
Những từ ngữ ấy đã quanh quẩn bên miệng bà mấy ngày, cuối cùng cũng rơi xuống trước mặt ta.