Chương 5 - Túi Rác Và Ký Ức

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Không gọi trước. Tới thẳng.

Anh không biết tôi ở đâu, nhưng biết địa chỉ cửa hàng – có trong bài đăng trên WeChat.

Khoảng bốn giờ chiều, tôi đang sắp xếp lại kệ hàng.

Chuông gió ở cửa vang lên.

Tôi ngẩng đầu.

Triệu Lôi đứng ở cửa.

Anh gầy đi. Không phải kiểu gầy khỏe mạnh, mà là cái gầy sau khi xài hết tiền, chịu quá nhiều áp lực.

Quầng thâm dưới mắt, tóc tai cũng chẳng buồn chải.

Nhưng vừa mở miệng, giọng điệu vẫn là giọng điệu cũ.

“Tiểu Mãn, cửa hàng này cũng khá đấy. Mặt bằng ở Thành Đông mỗi tháng thuê bao nhiêu?”

Anh nhìn quanh.

“Buôn bán có ổn không?”

Tôi không trả lời.

“Mẹ nói với em rồi chứ?” Anh đi tới trước quầy thu ngân. “Gần đây anh kẹt vốn, mượn chút.”

“Bao nhiêu?”

“Năm vạn.”

Hai hôm trước mẹ nói hai, ba vạn. Đến lượt anh thành năm vạn.

“Không có.”

Anh cau mày.

“Em mở cửa hàng tiện lợi, một tháng không kiếm nổi năm vạn sao?”

“Dù có kiếm được cũng không cho mượn.”

Sắc mặt anh thay đổi.

“Triệu Tiểu Mãn, anh là anh ruột em.”

“Anh ruột lúc chia tài sản thì cầm năm trăm vạn, không chia cho em một xu.”

Anh há miệng.

“Là bố quyết mà—”

“Vậy anh đi mượn bố.”

Anh nhìn tôi chằm chằm vài giây.

“Em thay đổi rồi.”

“Ai mà chẳng thay đổi. Nhất là sau khi bị đuổi ra khỏi nhà.”

Anh đứng im một lúc. Có lẽ không ngờ tôi dứt khoát như vậy.

“Được thôi.” Anh quay người đi ra. Tới cửa lại quay đầu.

“Cửa hàng thế này, tiền ở đâu ra?”

Tôi nhìn anh.

“Không liên quan đến anh.”

Chuông gió lại vang lên.

Anh đi rồi.

Nhưng tôi biết, chuyện chưa dừng ở đó.

Quả nhiên.

Một tuần sau, bố gọi điện.

“Tiểu Mãn, Tết rồi, về nhà ăn bữa cơm đi.”

Ngày hai mươi bảy tháng Chạp. Mời tôi về nhà ăn Tết.

Năm năm không liên lạc. Anh mượn tiền bị từ chối. Rồi mời tôi “về ăn cơm”.

Tôi hiểu quá rõ ý nghĩa phía sau.

“Không về đâu.”

“Con cái gì mà—”

“Có chuyện thì nói đi.”

Bên kia im vài giây.

Giọng bố trầm xuống: “Anh con nợ người ta một khoản. Không nhỏ. Nếu con có, giúp nó một tay. Dù sao cũng là anh ruột.”

“Bao nhiêu?”

“… Ba mươi vạn.”

Từ hai vạn thành năm vạn rồi ba mươi vạn. Con số cứ thế tăng.

“Không có.”

“Cửa hàng tiện lợi của con—”

“Là con tự làm ra.”

“Bố nuôi con mười tám năm.”

Câu này rồi.

Tôi đợi năm năm, biết thể nào cũng sẽ nghe.

“Bố.”

“Ừ.”

“Mười tám năm. Bố tính xem đã chi bao nhiêu cho con. Con sẽ tính xem con đã trả giá bao nhiêu trong nhà này.”

Ông không nói gì.

“Bố nuôi con mười tám năm, lúc chia tài sản thì đưa con một túi quần áo cũ.

Con xách túi đó ra khỏi nhà, bố đến nhìn cũng không nhìn theo một cái.”

Đầu dây bên kia hơi thở trở nên nặng nề.

“Giờ bố nói với con: ‘Bố là bố ruột của con’?”

Tôi dừng một chút.

“Năm trăm vạn không chia cho con, giờ lại mong con hiếu thảo?”

Ông cúp máy.

Đêm giao thừa, tôi một mình trong căn hộ nhỏ ở Thành Đông nấu một bát sủi cảo.

Ngoài trời pháo hoa rực rỡ.

Tôi treo chiếc áo khoác đỏ thẫm của bà lên lưng ghế.

“Bà ơi, Tết đến rồi.”

8

Sau Tết, vừa hết tháng Giêng, mẹ đến.

Không gọi điện trước.

Bà đến thẳng cửa hàng tiện lợi.

Tôi đoán chắc là bác cả đã nói địa chỉ cụ thể cho bà.

Bác là người mềm lòng, chắc nghĩ “dù gì cũng là người một nhà” nên đã nói.

Mẹ mặc một chiếc áo phao đen, tóc bạc đi khá nhiều so với năm năm trước.

Bà đứng ngoài cửa hàng nhìn vào một lúc, rồi bước vào.

“Tiểu Mãn.”

“Ừm.”

Tôi đang lau kệ hàng, không dừng tay.

Bà đi một vòng trong tiệm.

Ánh mắt lướt qua — nhìn nhãn hiệu trên kệ, máy POS ở quầy thu ngân, giấy phép kinh doanh trên tường.

Bà đang định giá.

Cả đời mẹ khôn khéo. Nhìn thấy gì phản xạ đầu tiên là xem nó trị giá bao nhiêu.

“Cửa hàng này con mở được mấy năm rồi?”

“Hơn ba năm.”

“Một mình con làm xuể không?”

“Có thuê một người.”

Bà gật đầu, rồi tìm cái ghế gần quầy thu ngân ngồi xuống.

“Hôm nay mẹ tới, không phải để nói chuyện tiền nong.”

Tôi không đáp.

“Lần trước ba con nói chuyện không dễ nghe, con đừng để bụng. Con biết tính ông ấy mà.”

Tôi giặt lại giẻ lau, vắt khô.

“Tiểu Mãn, anh con đúng là gặp khó khăn thật. Nó không cố ý phá của đâu, là bị lừa đấy. Cái gì mà nhượng quyền trà sữa đó…”

“Mẹ.”

Bà dừng lại.

“Trước khi mẹ đến, chắc mẹ cũng nghĩ kỹ sẽ nói gì rồi. Con biết.”

Bà nhìn tôi.

“Nhưng trước khi mẹ nói, con muốn hỏi mẹ một chuyện.”

“Chuyện gì?”

“Hồi đó chia tài sản. Năm trăm vạn cho anh, túi quần áo cũ cho con. Phương án đó – là ai đưa ra?”

Ánh mắt bà lóe lên một chút.

“Là ba con quyết.”

“Ai là người mở miệng trước?”

Bà không trả lời.

“Là anh, đúng không?”

Môi bà mấp máy.

“Bác cả từng kể. Trước khi chia tài sản, anh nói với ba: ‘Đống đồ cũ đó cho nó là được rồi, khỏi phải viện cớ mà không chịu dọn đi’.”

Sắc mặt mẹ thay đổi.

“Lôi Lôi nó… nó chỉ tiện miệng nói vậy thôi—”

“Tiện miệng.” Tôi lặp lại từ đó.

Giống hệt như năm tôi sáu tuổi, mẹ nói “sinh nhật gộp lại cho tiện”.

“Mẹ, mẹ nuôi con mười tám năm, đúng không?”

“Tất nhiên rồi.”

“Mẹ có từng tính xem mười tám năm đó, mẹ tiêu bao nhiêu cho con chưa?”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)