Chương 4 - Túi Rác Và Ký Ức
Làm lại sổ tiết kiệm.
Sau đó tới số 64, phố cũ Thành Đông.
Đẩy cửa ra, bản lề rỉ sét phát ra âm thanh rất lớn.
Căn nhà nhỏ. Một phòng ngủ một phòng khách, tường tróc sơn.
Cửa sổ phủ bụi.
Nhưng quay mặt về hướng nam.
Ánh nắng chiếu vào, bụi bay lấp lánh trong không khí.
Tôi đứng giữa căn phòng trống, nhìn quanh một lượt.
Bỗng nhiên hiểu ra một điều:
Bà không chỉ để lại tiền cho tôi.
Bà để lại cho tôi một mái nhà.
Một mái nhà bà chuẩn bị suốt mười tám năm,
Một mái nhà không mang họ Triệu Quốc Cường.
Hôm đó tôi quyết định ba việc:
Thứ nhất, mang sổ tiết kiệm và sổ đỏ đi công chứng. Người ở phòng công chứng hỏi tôi có cần đính kèm di chúc không. Tôi nói: Có.
Thứ hai, dùng tiền trong sổ tiết kiệm để trả lại cho chính mình — bù vào tiền sách vở, sinh hoạt phí bị thiếu hụt suốt ba năm cấp ba. Số còn lại không đụng đến.
Thứ ba, tiếp tục đi làm, tiếp tục tự học lên đại học.
Tiền của bà, là chỗ dựa.
Không phải để tiêu xài.
Bà dành dụm suốt mười tám năm.
Tôi không thể tiêu hết trong ba tháng.
6
Năm năm trôi qua rất nhanh.
Công việc cắt rau ở tiệm ăn nhanh tôi làm được tám tháng, sau đó chuyển sang làm ở một cửa hàng quần áo, lương cơ bản cộng thêm hoa hồng.
Sau đó tôi hoàn thành chương trình tự học để lấy bằng cao đẳng, còn thi đậu chứng chỉ kế toán sơ cấp.
Năm hai mươi mốt tuổi, tôi dùng một phần tiền trong sổ tiết kiệm thuê một mặt bằng ở phố cũ Thành Đông mở một cửa hàng tiện lợi cộng đồng.
Vị trí đã được chọn kỹ. Khu Thành Đông ít người trẻ, nhiều người già, nhu cầu với cửa hàng tiện lợi cao.
Năm đầu vừa đủ huề vốn.
Năm thứ hai bắt đầu có lãi.
Năm thứ ba, tôi mở cửa hàng thứ hai.
Không phải việc làm ăn lớn gì. Hai cửa hàng tiện lợi cộng lại một năm kiếm được hơn hai mươi vạn.
Nhưng đủ rồi.
Căn hộ ở số 64, phố cũ Thành Đông tôi sửa sang đơn giản rồi dọn vào ở.
Bốn mươi bảy mét vuông. Một phòng ngủ, một phòng khách. Hướng Nam.
Ánh nắng rất đẹp.
Tôi để một chậu trầu bà trên bệ cửa sổ.
Bà nội thích trầu bà.
Trong năm năm đó tôi chưa từng quay lại ngôi nhà kia.
Chưa từng quay lại, cũng không liên lạc.
Bố không gọi. Mẹ không gọi. Anh cũng không.
Tôi cũng không.
Không phải giận dỗi.
Mà là thật sự chẳng có gì để nói.
Họ không cảm thấy mình có lỗi. Tôi cũng không muốn đi đòi.
Thỉnh thoảng tôi nghe được vài tin tức từ người thân ở quê. Không phải tôi hỏi.
Là bác cả – chị của bố – đôi khi gọi điện hỏi thăm tôi.
Bác là người thẳng thắn. Năm xưa khi biết chuyện chia tài sản, bác mắng bố tôi một trận qua điện thoại.
Nhưng cũng chỉ mắng một trận, chẳng thay đổi được gì.
Những tin vặt vãnh từ bác ráp lại thành bức tranh thế này:
Anh trai sau khi nhận được năm trăm vạn thì không làm ăn đàng hoàng nữa.
Ban đầu sang nhượng một nửa cửa hàng, lấy tám mươi vạn tiền mặt.
Rồi hùn hạp mở chuỗi trà sữa “hot trend”, lỗ một trăm hai mươi vạn.
Lại chơi cả chứng khoán phái sinh – bác bảo mẹ từng buột miệng nói trong điện thoại: “Lỗ cũng kha khá.”
Cụ thể là bao nhiêu thì bác không rõ. Nhưng nếu mẹ chủ động nói “lỗ kha khá”, thì chắc chắn không phải lỗ ít.
Bạn gái anh trai bỏ đi vào năm thứ ba.
Bác nói: “Bỏ là đúng. Cô đó tiêu tiền còn ghê hơn cả anh mày.”
Đến năm thứ năm, cửa hàng vật liệu chính thức đóng cửa.
Hàng tồn bán rẻ, mặt bằng trả lại.
Năm trăm vạn, năm năm, hết sạch.
Bố già đi trông thấy. Năm mươi bảy tuổi, sức khỏe yếu, bị gout, đi lại tập tễnh.
Mẹ vẫn như cũ, nhưng bác bảo gần đây bà hay gọi điện than vãn – “Con trai làm ăn thất bại”, “Lôi Lôi cũng không nghe lời.”
Bác hỏi tôi qua điện thoại: “Tiểu Mãn, nếu con có khả năng, giúp anh một tay. Dù gì cũng là anh ruột.”
Tôi nói: “Bác ơi, con chỉ mở cửa hàng tiện lợi, chẳng giúp được gì đâu.”
Bác thở dài.
Có lẽ bác cũng hiểu.
“Không giúp được” là nói dối.
“Không muốn giúp” mới là thật.
7
Cuộc gọi đến vào một chiều thứ Tư.
Tôi đang đối chiếu sổ sách trong cửa hàng. Trên màn hình bật lên một số lạ.
Tôi bắt máy.
“Tiểu Mãn.”
Là mẹ.
Năm năm rồi chưa nghe giọng này. Một lúc tôi không phản ứng kịp.
“Tiểu Mãn, là mẹ.”
“Ừm.”
Bà ngập ngừng một chút.
“Dạo này con ổn chứ?”
Cuộc gọi đầu tiên sau năm năm, mở đầu bằng câu hỏi thăm này. Khá chua chát.
“Cũng được.”
“Mẹ thấy con đăng WeChat… con mở cửa hàng à?”
Tôi không xóa WeChat của họ. Nhưng cũng không đăng gì cho họ xem.
Lúc khai trương cửa hàng tiện lợi, tôi đăng một tin, chắc mẹ thấy được.
“Ừm, cửa hàng tiện lợi.”
Lại im lặng vài giây.
Tôi biết bà không phải gọi để ôn chuyện cũ.
“Tiểu Mãn, anh con dạo này… gặp chút khó khăn.”
Đến rồi.
“Bên vật liệu không làm nữa, giờ nó muốn tìm hướng mới. Nhưng kẹt vốn…”
“Mẹ muốn gì?”
“Cũng không mượn nhiều. Trước mắt xoay vòng. Hai, ba vạn là được.”
“Mẹ.”
“Hả?”
“Năm năm trước mẹ chia cho con một túi quần áo cũ.”
Bên kia điện thoại im bặt.
“Hồi đó mẹ nói: ‘Ra khỏi cửa rồi thì đừng nói mẹ không cho gì’.”
“Tiểu Mãn—”
“Mẹ à, con mở cửa hàng tiện lợi, sau khi trả tiền thuê, điện nước, lương nhân viên thì chẳng còn bao nhiêu. Con giúp không nổi.”
“Con—”
Tôi cúp máy.
Hai ngày sau, anh trai tới.