Chương 2 - Tuẫn Táng Trong Hậu Cung
Thị vệ tháo miếng vải bịt miệng Đức phi ra.
Nàng vội vàng nói:
“Người nhà thần thiếp đã chết hết từ lâu, thần thiếp chỉ là một cô nữ, xin thái hậu thương xót!”
Thái hậu gật đầu, hài lòng nói:
“Vậy càng thích hợp. Xuống dưới bầu bạn với hoàng đế, cũng thanh tịnh.”
Sắc mặt Đức phi trắng bệch.
Nàng quay sang nhìn ta:
“Tỷ tỷ, nếu ta chết thay tỷ, phụ thân, mẫu thân và huynh trưởng của tỷ, tỷ không sợ họ trách tỷ sao?”
Ta vừa định mở miệng.
Thái hậu đã liếc ma ma một cái.
Đức phi lập tức bị tát một cái.
Mắt nàng đỏ lên tại chỗ, nước mắt rơi lã chã.
Thái hậu lạnh lùng nói:
“Vừa rồi còn nói người nhà chết sạch, bây giờ lại lòi đâu ra tỷ tỷ? Dám lừa gạt ai gia như vậy, đáng bị ban chết!”
Ta nhìn bình luận nổi đang chạy ào ào trước mắt:
【Thái hậu đúng là biết rõ mà vẫn giả vờ hồ đồ. Ai chẳng biết Đức phi từng là dưỡng nữ bị Nguyên gia bế nhầm, còn nữ chính là thiên kim thật sống ở nông thôn mười năm mới được tìm về.】
【Nếu nói về tình cảm, đương nhiên người được nuôi bên cạnh từ nhỏ sẽ thân thiết hơn.】
【Đức phi cũng đừng đau lòng nữa. Theo cốt truyện thì Nguyên thiếu tướng quân cũng sắp tới anh hùng cứu mỹ nhân rồi nhỉ?】
Bình luận vừa dừng.
Quả nhiên.
Ta lại nghe cánh cửa lớn phía sau bị người dùng sức đẩy bật ra.
Lần này, người đứng ngoài cửa.
Chính là huynh trưởng trên danh nghĩa của ta.
Nguyên thiếu tướng quân của phủ Trấn Quốc Tướng quân, Nguyên Túc.
Lúc này.
Hắn đang lạnh lùng nhìn ta.
Biểu cảm tới đây hỏi tội này, ta đã quá quen thuộc.
05
Năm mười tuổi, ta được đón về Nguyên phủ.
Bà tử thay quần áo mới, lau sạch mặt cho ta rồi mới chịu cho ta đi vào từ cửa hông.
Trong chính đường, mẫu thân ngồi ở vị trí chủ tọa.
Bên cạnh bà là một tiểu cô nương mặc váy màu vàng nhạt đang nép sát vào người.
Mẫu thân nhìn thấy ta, chỉ hờ hững nói một câu:
“Về được là tốt.”
Sau đó cúi đầu lau khóe miệng cho tiểu cô nương kia.
Nàng tên Nguyên Dao.
Là đứa trẻ năm xưa bị bế nhầm với ta.
Nguyên Túc bước vào đúng lúc ấy.
Năm đó hắn mười sáu tuổi, thân hình đã rất cao. Mẫu thân vẫy tay gọi:
“Túc nhi, qua đây gặp muội muội.”
Hắn đi tới nhìn ta một cái, ánh mắt nhàn nhạt.
Ngay sau đó lại quay sang Nguyên Dao.
Nguyên Dao giòn giã gọi hắn một tiếng:
“Ca ca.”
Trên mặt hắn lúc ấy mới xuất hiện ý cười.
Sau khi ngồi xuống bên cạnh Nguyên Dao.
Câu đầu tiên hắn nói với ta chính là lời cảnh cáo.
“Dao nhi sinh muộn hơn ngươi nửa khắc, ngươi là tỷ tỷ, sau này phải nhường nhịn nàng nhiều hơn.”
Ta đứng giữa chính đường, tay chân luống cuống.
Thái độ của họ.
Khiến ta cảm thấy mình giống một người họ hàng nghèo khó đến xin ăn.
Sau đó ta sống ở Nguyên phủ thêm năm năm.
Nguyên Túc chưa từng gọi ta một tiếng muội muội.
Hắn mang ngựa nhỏ màu đỏ từ biên ải về cho Nguyên Dao, lại mang hộp ngọc trai từ Giang Nam về cho nàng.
Nguyên Dao khoe khoang trước mặt ta.
Sau đó cố ý làm hỏng chiếc hộp, vu oan cho ta.
Nguyên Túc cũng giống hôm nay.
Hùng hổ chạy đến viện của ta hỏi tội, nói ta ghen ghét đố kỵ, làm bại hoại gia phong.
Rồi kéo ta đến từ đường quỳ suốt ba canh giờ.
Khi ấy ta thường nhớ nhà.
Ở quê, ta cũng có một người ca ca.
Huynh ấy đối xử với ta rất tốt.
Chỉ là nhà quá nghèo, khi nghe nói người Nguyên gia tới đón ta.
Huynh ấy vừa lau nước mắt vừa tiễn ta lên xe ngựa.
Sau đó ta khóc nháo đòi quay về.
Họ lại nói một nhà dưỡng phụ dưỡng mẫu của ta gặp hỏa hoạn.
Tất cả đều chết rồi.
Ta khóc rất lâu, từ đó không còn đường lui nữa.
Sau này ta và Nguyên Dao cùng nhập cung, rất ít khi gặp lại Nguyên Túc.
Bây giờ, vì Đức phi.
Hắn thậm chí dám xông thẳng vào hậu cung.
Không đợi thái hậu nổi giận.
Hắn đã đi thẳng đến trước mặt ta, quỳ một gối xuống, hai tay giơ cao một cuộn thánh chỉ màu vàng.
“Di chiếu của bệ hạ ở đây, xin hoàng hậu tuân theo di mệnh, lập tức tuẫn táng!”
Sống mũi ta chua xót.
Dù đã sớm đoán được người Nguyên gia sẽ không cầu xin cho ta.
Nhưng khi tận tai nghe huynh trưởng của mình bảo ta đi chết.
Ngực vẫn đau âm ỉ.
Ta đi đến trước mặt hắn.
Cúi đầu nhìn vào đôi mắt lạnh lẽo cứng rắn kia.
“Ca ca, nếu ta thật sự chết, huynh và cha mẹ có đau lòng không?”
Trong mắt Nguyên Túc thoáng qua một tia dao động.
Nhưng rất nhanh hắn đã cụp mắt xuống.
Giọng điệu bình thản không chút gợn sóng:
“Hoàng hậu tuẫn táng, đối với Nguyên gia là vinh dự vô thượng.”
Ta vẫn chưa cam lòng, hỏi tiếp:
“Nếu hôm nay cái tên viết trong di chiếu là Nguyên Dao thì sao?”
Hắn lập tức ngẩng đầu:
“Không thể nào!”
Sự thiên vị của họ chưa bao giờ che giấu.
Ta nhìn hắn.
Chút ảo tưởng cuối cùng trong lòng cũng hoàn toàn tan biến.
Ta bước tới bên Nguyên Dao.
Cúi người tháo dây trói trên người nàng.
Sau đó cầm lấy cuộn di chiếu.
Dập đầu từ biệt thái hậu.
Không còn chút lưu luyến nào, xoay người bước khỏi Từ Ninh cung.
06
Đêm đó.
Phượng Nghi cung bốc lên một trận đại hỏa, cháy suốt rất lâu.
Từ bên trong khiêng ra một thi thể nữ nhân.
Đã bị thiêu đến mức không nhận rõ khuôn mặt.
Nhưng dựa vào trang sức đeo sát người.
Có thể xác định đó chính là Nguyên hoàng hậu đương triều.