Chương 5 - Tú Cầu Kén Rể Và Những Mảnh Ghép Tình Yêu
Kiếp trước, lúc bà hấp hối vẫn còn căn dặn Phó Minh Ngật phải đối xử tốt với ta, nếu không thì hãy thả ta đi.
Kiếp này, ngay cả mẫu thân ruột của ta còn chưa từng nghĩ đến những chuyện ấy, bà lại thay ta dò hỏi từng việc từ sớm.
Ta không nhịn được nữa, quỳ xuống đất, dập đầu nghẹn ngào.
“Nương—”
Bà đứng dậy kéo ta lên, ôm vào lòng.
“Đứa trẻ số khổ. Từ hôm nay con chính là nữ nhi của ta.”
“Mau tới xem của hồi môn ta chuẩn bị cho con.”
Hơn mười chiếc rương lớn lần lượt được mở ra.
Châu báu ngọc thạch lấp lánh rực rỡ.
Bà cười, chọc nhẹ vào trán ta.
“Cất cho kỹ. Đây đều là tiền riêng nương cho con, sau này dùng để bảo vệ chính mình.”
13
Sau khi tiễn Vương phi rời đi.
Mẫu thân tới phòng ta.
Chỉ trong thời gian uống một chén trà, bà đã nhìn mấy lần về những chiếc rương trong góc.
“Chớp mắt con đã lớn thế này, vậy mà cũng sắp phải gả đi rồi.”
Bà lấy khăn lau khóe mắt.
“Con tìm được một phu quân tốt, cũng nên nghĩ cho muội muội con một chút.”
Ta đứng bên cạnh, không lên tiếng.
Gần đây muội muội và Ôn Yến Sơn qua lại rất thân thiết.
Nghe nói Phó Minh Ngật còn vì thế mà cãi nhau lớn với nàng một trận.
Mẫu thân nặng nề thở dài.
“Nói lý thì thế tử Nam Dương Vương là người cực tốt.”
“Nhưng… muội muội con nhất quyết nói giữa nó và thế tử không có tình cảm nam nữ.”
“Bây giờ lại ngày ngày như hình với bóng cùng Ôn công tử.”
“Nếu hắn thật sự có tài Trạng nguyên thì cũng thôi, chỉ sợ sau này chẳng làm nên trò trống gì.”
Ta không biết rốt cuộc muội muội nghĩ thế nào.
Nàng thay đổi quá nhanh.
Nhưng bất kể thế nào, những chuyện ấy chắc cũng không còn liên quan đến ta.
Ta nhàn nhạt nói:
“Mẫu thân không cần lo. Muội muội là phúc tinh trời giáng, vận khí đương nhiên sẽ không kém.”
Câu này nói đúng vào lòng mẫu thân, bà hài lòng cười.
“Đương nhiên.”
Sau đó nghiêng người nắm tay ta.
“Lệnh Gia à, con xem Vương phi tặng con nhiều đồ như thế, một mình con cũng dùng không hết. Hay là chia một nửa cho muội muội đi.”
“Mẫu thân, đây không phải quà, mà là của hồi môn.”
“Của hồi môn gì chứ? Chỉ cần chưa rời Diệp gia thì đều là đồ của Diệp gia. Muội muội con tuổi còn nhỏ, mẫu thân cũng chỉ muốn để lại cho nó nhiều thứ phòng thân.”
“Cứ quyết định vậy đi.”
Bà vỗ tay ta.
“Lát nữa ta sai người đến mang vào kho. Yên tâm, lòng bàn tay hay mu bàn tay đều là thịt. Con xuất giá, làm nương đương nhiên cũng sẽ không bạc đãi con.”
“Mẫu thân.”
Ta giả vờ có chút lo lắng.
“Danh sách của hồi môn Vương phi cho ta, ta đã sai người đưa tới Triệu phủ.”
“Nữ nhi chỉ lo đến khi ấy nếu của hồi môn bị thiếu, e rằng sẽ khiến Triệu tướng quân không vui.”
Bà nhíu mày, vẻ mặt thiếu kiên nhẫn.
“Có gì đâu. Nữ nhân nào chẳng phải chịu phu quân hành hạ đôi chút, con nhịn là được.”
Bà đứng dậy rời đi.
Ta thu lại vẻ yếu đuối trên mặt, đáy mắt lạnh như băng.
Lòng bàn tay hay mu bàn tay đều là thịt.
Nhưng ta vĩnh viễn là miếng thịt bị cắt bỏ.
Số của hồi môn này, các người một đồng cũng đừng hòng giữ lại.
14
Ngày hôm sau, ta hẹn Triệu Thanh gặp ở trà lâu.
Kể chuyện này cho chàng.
Ánh mắt chàng lạnh hẳn, giọng nói trong trẻo đè nén cơn giận.
“Bọn họ lại đối xử với nàng như vậy!”
Ta giữ tay chàng lại.
“Không sao. Ta chỉ muốn giữ được số của hồi môn Vương phi cho ta.”
“Chuyện này ta đã có cách. Đến lúc đó chàng chỉ cần sắp xếp một người phối hợp với ta.”
Sau khi bàn xong kế hoạch, ta và chàng cùng rời trà lâu.
Đến trước cửa Diệp phủ.
Lại gặp Phó Minh Ngật, Ôn Yến Sơn và Diệp Lệnh Chiêu.
Ta vịn tay Triệu Thanh bước xuống xe ngựa.
Phó Minh Ngật nhìn thấy dường như không vui.
Ôn Yến Sơn đi tới hành lễ.
“Triệu huynh.”
Triệu Thanh ôm quyền, không nhiều lời.
Muội muội chạy tới ôm cánh tay ta.
Hai mắt nàng đỏ hoe, nước mắt rơi xuống.
Ôn Yến Sơn vội đưa khăn tay cho nàng, đau lòng nói:
“Chiêu Nhi, nàng yên tâm. Sau này ta nhất định sẽ thẳng bước mây xanh bảo vệ nàng một đời vô ưu.”
Phó Minh Ngật đứng bên cạnh tức đến hai mắt đỏ ngầu, nghiến răng hỏi:
“Lệnh Chiêu, nàng thật sự muốn chọn tên thư sinh nghèo này?”
Muội muội cúi đầu, trong giọng nói tràn đầy tủi thân.
“Phó Minh Ngật… ta… ngươi đừng ép ta nữa…”
Hắn đỏ mắt cười lớn ba tiếng.
“Được! Được! Được!”
“Ta đi! Từ nay không làm chướng mắt Diệp nhị tiểu thư nữa!”
Khi đi ngang qua ta, hắn nhìn mười ngón tay đang đan chặt của ta và Triệu Thanh, giống như bị cảnh đó đâm đau mắt, lập tức quay đầu đi.
Buổi tối, muội muội đến phòng ta.
Nàng kéo cánh tay ta làm nũng, muốn ngủ cùng ta.
Ta suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng vẫn hỏi:
“Muội thật sự chọn Ôn công tử?”
Nàng chậm rãi gật đầu.
Trong lòng ta kinh ngạc.
Kiếp trước nàng vì Phó Minh Ngật uống độc tự vẫn.
Sống lại một đời, sao lại yêu người khác rồi?
“Muội… có muốn suy nghĩ thêm không?”
Nàng có chút tức giận.
“Tỷ tỷ còn giận chuyện ngày đó Ôn công tử không nhận tú cầu của tỷ sao?”
“Muội biết những năm qua vẫn luôn là tỷ chu cấp cho Ôn công tử. Tỷ yên tâm, số tiền đó muội sẽ trả lại.”
“Chỉ mong tỷ đừng để Ôn công tử biết chuyện này.”
“Còn Phó Minh Ngật, muội thật sự hoàn toàn không có tình cảm?”