Chương 4 - Tú Cầu Kén Rể Và Những Mảnh Ghép Tình Yêu

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Là nước mắt, hay thất vọng.

“Ta không trộm nữa. Đợi tích đủ tiền thuốc cho nàng, ta sẽ không trộm nữa.”

Ta bỗng mất hết sức lực, thân thể trượt xuống.

Nhưng đột nhiên có người ôm ngang eo ta.

Người ấy một tay cầm ô, một tay ôm lấy eo ta.

Hàng mày hơi nhíu, đôi mắt sâu thẳm.

Ta ngẩng đầu nhìn chàng.

Giọt mưa nơi tóc mai chàng rơi xuống hàng mi ta.

Một trận chua xót dâng lên.

“Triệu Thanh.”

Ta nằm trong lòng chàng khóc không ngừng.

Sống hai đời, vậy mà ta chẳng biết gì cả.

Khóc xong, Triệu Thanh đưa ta đến đầu ngõ ăn hoành thánh.

Trên mặt bát nước xương đậm đà nổi những viên hoành thánh to tròn đầy đặn.

Hương thơm nức mũi.

Ta ăn vô cùng thỏa mãn.

Triệu Thanh lại nhíu mày.

Chiếc thìa gần như muốn khoét thủng đáy bát.

“Diệp đại tiểu thư…”

Chàng mở miệng.

“Gọi ta là Tiểu Hà.”

Trong miệng ta đang ngậm một viên hoành thánh, bị nóng đầu lưỡi, không nhịn được phải hà hơi.

Khóe môi chàng hơi cong.

“Ăn chậm thôi.”

Ta nuốt hoành thánh xuống, ngẩng đầu nhìn chàng.

“Hoặc gọi Lệnh Gia cũng được.”

Chàng khẽ cười.

Ta uống hết ngụm canh cuối cùng, đặt bát thìa xuống.

Nhìn chằm chằm chàng.

Ánh mắt chàng dao động.

“Trên mặt ta có thứ gì bẩn sao?”

Ta lắc đầu.

“Triệu Thanh, ngày ta ném tú cầu kén rể, vì sao chàng lại tới?”

Chàng lại cau mày, ánh mắt lập tức trở nên sắc bén.

“Diệp đại tiểu thư có ý gì?”

11

Ta biết trong lòng chàng nhạy cảm, nếu không kiếp trước cũng sẽ chẳng bao giờ xuất hiện trước mặt ta.

Ta đứng dậy, ngồi xuống bên cạnh chàng.

Nắm lấy tay chàng.

“Triệu Thanh, trước đây ta không hiểu chuyện. Chàng vì muốn mua thuốc cho ta nên mới…”

“Vậy mà ta còn giống bọn họ bắt nạt chàng…”

Nước mắt ta rơi xuống tay chàng.

Chàng như bị bỏng, lập tức rụt tay lại.

“Nói gì vậy? Chuyện tám trăm năm trước rồi, lão tử quên từ lâu!”

Chàng càng nói vậy, trong lòng ta càng khó chịu.

Nước mắt như chuỗi ngọc đứt dây.

Chàng cuống đến tay chân luống cuống.

“Đừng khóc nữa, cô nãi nãi của ta.”

“Hơn nữa bao nhiêu năm nay ta chưa từng trách nàng.”

“Không trách ta, vậy tại sao chuyện gì cũng nhờ Ôn Yến Sơn?”

“Chàng có biết…”

Chàng nhìn ta, vẻ mặt khó hiểu.

Đồ ngốc.

Chàng có biết kiếp này ta lại suýt nữa bỏ lỡ chàng hay không.

Ta vùi mặt vào hai tay, khóc cho thật đã.

“Chẳng phải nàng vẫn luôn thích… thích Ôn Yến Sơn sao?”

“Từ nhỏ đã thích chạy theo sau người ta, Yến Sơn ca ca, Yến Sơn ca…”

Ta ngẩng mắt trừng chàng.

Chàng khẽ giật mình, giọng nói vô thức mềm xuống.

Rồi cúi đầu.

“Hơn nữa khi ở Bách Thiện Đường, hắn vốn hiểu chuyện hơn ta.”

“Còn được người khác yêu thích. Các tiên sinh đều nói sau này hắn nhất định sẽ có tiền đồ.”

“Học hành lại giỏi, chữ cũng đẹp.”

Đuôi mắt chàng cụp xuống, giống một chú chó nhỏ không ai cần bên đường.

“Không giống ta…”

“Triệu Thanh.”

Ta nhào vào lòng chàng.

“Chàng rất tốt—rất tốt—”

“Khi nhỏ ta bị bệnh, là chàng mua thuốc cho ta.”

“Ta ham ăn, là chàng mua kẹo mạch nha cho ta.”

“Ta bị sơn phỉ bắt đi, là chàng cứu ta.”

“Ta ném tú cầu kén rể, là chàng nhận tú cầu.”

“Chúng ta—thành thân đi.”

Đôi mắt chàng lập tức sáng lên, ôm chặt ta vào lòng.

“Được.”

12

Trời dần tối.

Triệu Thanh đưa ta về nhà.

Lúc này ta mới nhớ chàng vẫn chưa trả lời tại sao hôm đó lại tới lầu thêu.

Dù sao kiếp trước chàng không hề xuất hiện.

“Thật ra sau khi từ Pháp Hoa Tự trở về, ta vẫn luôn trọng thương hôn mê chưa tỉnh.”

Ta lúc này mới nhớ ngày cứu ta, hình như chàng bị chém một đao.

Vội vàng hỏi:

“Vết thương của chàng thế nào rồi?”

Chàng lắc đầu.

“Đã không sao.”

“Chỉ là ngày nàng ném tú cầu, vốn dĩ ta vẫn chưa tỉnh. Nhưng không hiểu vì sao, luôn có một giọng nói gọi ta.”

“Nó bảo ta mau tỉnh lại, nếu chậm thêm nữa thì cả đời này lại chỉ có thể ôm tiếc nuối.”

“Ta cố gắng chống đỡ chạy tới, nhìn thấy chính là…”

“Tiểu Hà, nàng không cần đau lòng. Nàng rất tốt, là bọn họ có mắt như mù.”

Ta nắm chặt tay chàng.

“Ta không đau lòng.”

“Ta đã có phu quân tốt nhất rồi.”

Hôn kỳ của ta và Triệu Thanh được định vào mùng tám tháng sau.

Chàng tuy là cô nhi, nhưng những năm qua lập được rất nhiều quân công.

Rất được bệ hạ coi trọng.

Hoàng thượng đích thân ban thánh chỉ tứ hôn, còn lệnh Nội vụ phủ hỗ trợ lo liệu hôn sự.

Trong một thời gian, Diệp phủ vô cùng náo nhiệt, người ra vào không dứt.

Mẫu thân lại chẳng mấy vui vẻ, cho rằng ta cướp hết hào quang của muội muội.

May mà ta cũng chẳng để tâm đến bà.

Sau khi biết hôn sự của ta, Vương phi đích thân mang theo của hồi môn tới Diệp phủ.

Bà nắm tay ta nói:

“Vốn dĩ ta còn muốn con làm con dâu, như vậy cũng xem như nửa nữ nhi. Đáng tiếc Minh Ngật là kẻ hồ đồ.”

“Thôi vậy, hôm nay ta đến chỉ muốn hỏi con, có bằng lòng làm nghĩa nữ của ta không?”

“Triệu Thanh kia, ta đã viết thư hỏi huynh trưởng bên ngoại. Nó là người không tệ. Nó đang làm việc dưới trướng huynh trưởng ta. Con trở thành nghĩa nữ của ta rồi, ta xem sau khi thành thân nó có dám bắt nạt con hay không.”

Ta ngây người tại chỗ, hồi lâu không thể hoàn hồn.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)