Chương 7 - Trở Về Ngày Định Mệnh
Ta cũng không để tâm.
Có một ngày, ta đang thu dọn lương thực trong tiệm, một bà lão bước vào, trong tay dắt theo một đứa nhỏ.
Đứa nhỏ kia gầy đến da bọc xương, đôi mắt to như chuông đồng.
“Cô nương, có thể cho chút đồ ăn không? Cháu trai ta ba ngày chưa ăn cơm rồi.”
Ta nhìn đứa trẻ kia, nhớ đến bản thân kiếp trước chết đói trong phòng chứa củi.
Ta múc một bát gạo, đưa cho bà.
Bà lão nhận lấy, nước mắt rơi xuống:
“Cô nương, cô là người tốt. Cô sẽ có phúc báo.”
Người tốt. Phúc báo.
Ta cười một chút.
“Bà bà, ta không cầu phúc báo.” Ta nói, “Ta chỉ cầu đời này, bản thân có thể ăn no.”
Bà lão sững ra, không hiểu. Bà thiên ân vạn tạ rồi rời đi.
Ta tựa vào khung cửa, nhìn ánh nắng trong ngõ nhỏ.
Kiếp trước, ta chết đói.
Kiếp này, ta sống sót.
Những kẻ từng hại ta, món nợ nên trả, đều đã trả rồi.
Hết toàn văn.