Chương 4 - Trở Về Để Trả Thù
Tôi không đến trường, chỉ ở nhà chờ.
Mẹ tôi ngồi bên cạnh, bố tôi ngồi đối diện. Cả ba người không ai nói gì.
Điện thoại rung lên.
Tôi cúi đầu nhìn, là tin trong nhóm lớp.
“Thông báo của sở tuyển sinh tỉnh ra rồi!”
Có người gửi ảnh chụp màn hình.
Tôi mở ra xem từ đầu đến cuối.
Thông báo không dài, nội dung cốt lõi chỉ có ba điểm:
Thứ nhất, qua điều tra xác minh, hồ sơ đăng ký, thông tin thẻ dự thi và camera phòng thi đều cho thấy môn ngoại ngữ trong kỳ thi đại học của thí sinh Hứa Nhất Nặc là tiếng Nga, không tham gia bài thi tiếng Anh. Nội dung tố cáo “Hứa Nhất Nặc gian lận tiếng Anh trong kỳ thi đại học” không phù hợp với sự thật.
Thứ hai, lịch sử trò chuyện WeChat do người tố cáo Ôn Ý Miên cung cấp được giám định là chứng cứ vu cáo.
Thứ ba, căn cứ theo “Biện pháp xử lý vi phạm trong kỳ thi giáo dục quốc gia” và các quy định liên quan đến kỷ luật công tác tuyển sinh, những người có trách nhiệm liên quan sẽ bị xử lý riêng.
Tôi chưa đọc hết đã đặt điện thoại xuống.
Mẹ tôi nhìn màn hình rồi nhìn tôi:
“Họ nói sao?”
“Điều tra rõ rồi ạ.”
Bố tôi đứng dậy, đi ra ban công, quay lưng về phía chúng tôi.
Tôi thấy vai ông đang run.
Khi Ôn Ý Miên gọi đến, tôi đã đoán được.
Trong điện thoại, cô ta khóc, nói chị họ em xin lỗi, nói em cũng không biết chuyện gì xảy ra, nói là mẹ em bảo em tố cáo, nói em thật sự không biết lịch sử trò chuyện là giả.
Giọng cô ta đứt quãng, khóc đến không thở nổi.
Tôi không nói gì, nghe cô ta khóc hai phút rồi cúp máy.
Mẹ của Ôn Ý Miên, cũng chính là cô ruột tôi — Ôn Hoa — đã làm việc ở sở tuyển sinh tỉnh hơn mười năm.
Bà ta là người Ôn Ý Miên tin tưởng nhất, cũng là người chủ đạo toàn bộ kế hoạch.
Giả mạo lịch sử trò chuyện, viết thư tố cáo, nhận tội trước tổ điều tra — tất cả đều do một tay bà ta lên kế hoạch.
Kiếp trước bà ta thành công.
Kiếp này bà ta tính sai rồi.
Một tuần sau, cô ruột tôi bị sở tuyển sinh tỉnh đình chỉ công tác để điều tra.
Lại qua một tuần, kết quả điều tra được công bố.
Kết luận là: Ôn Hoa lợi dụng chức vụ, giả mạo lịch sử trò chuyện, xúi giục con gái Ôn Ý Miên ác ý tố cáo cháu gái Hứa Nhất Nặc gian lận thi đại học.
Đồng thời xác minh, chuyện “tiết lộ đề” trong thư tố cáo của Ôn Hoa là không có thật.
Kết quả xử lý là: Ôn Hoa bị khai trừ khỏi cơ quan nhà nước, chuyển giao cơ quan tư pháp.
Ôn Ý Miên bị hủy kết quả thi đại học năm đó, vĩnh viễn cấm thi.
Khi giáo viên chủ nhiệm Lão Chu gọi điện báo cho tôi những chuyện này, giọng thầy rất bình tĩnh.
Nói xong, thầy dừng lại một chút, rồi bổ sung thêm một câu:
“Hứa Nhất Nặc, điểm tiếng Nga của em có rồi.”
“Bao nhiêu ạ?”
“148.”
9
Đứng nhất toàn tỉnh.
Không, phải nói là đứng nhất trong lịch sử.
Mức điểm cao nhất của thí sinh thi tiếng Nga từ trước đến nay.
Lão Chu cười một tiếng ở đầu dây bên kia:
“Nếu ông ngoại em còn sống, chắc chắn sẽ vui lắm.”
Cúp máy, tôi đứng trước cửa sổ rất lâu.
Ông ngoại mất từ khi tôi còn học cấp hai.
Ông là nhà ngoại giao, cả đời xoay quanh đủ loại ngôn ngữ.
Hồi nhỏ, ông cầm băng nhạc thiếu nhi tiếng Nga mở cho tôi nghe. Tôi líu lo hát theo, còn ông ngồi trên ghế mây, cười đến nheo cả mắt.
Câu tiếng Nga đầu tiên ông dạy tôi, dịch ra đại khái là:
Ngôn ngữ là chiếc chìa khóa dẫn tới một thế giới khác.
Nhưng có một điều ông chưa từng dạy tôi.
Có vài loại ngôn ngữ không cần học cũng hiểu được.
Ví dụ như im lặng.
Ví dụ như phản bội.
Ví dụ như nước mắt.
Sau này, Ôn Ý Miên gửi cho tôi một lá thư.
Tôi không mở ra, nhưng mẹ tôi đã mở.
Bà nói trong thư chỉ có một câu:
“Chị họ, em chỉ muốn vào một trường đại học tốt thôi.”
Mẹ tôi đọc xong không nói gì, gấp lá thư làm hai, rồi bỏ vào ngăn kéo.
Sau đó tôi nghe nói, Ôn Ý Miên đến một thành phố phía nam, làm nhân viên văn phòng trong một công ty nhỏ.
Mẹ cô ta, Ôn Hoa, bị tuyên án hai năm tù, cho hưởng án treo ba năm.
Trong bản án ghi tội danh là vu cáo hãm hại.
Tôi từng đưa bố đi bệnh viện kiểm tra.
Sau khi điểm thi đại học được công bố, ông đi khám tổng quát một lần. Tim không có vấn đề lớn, bác sĩ nói chỉ cần giữ tâm trạng tốt là được.
Ông ngồi chờ tôi trước cửa phòng khám, trong tay cầm một túi nilon, bên trong là mấy quả quýt mới mua.
“Bố.”
“Ừ.” Ông bóc một quả quýt đưa cho tôi, “Mẹ con nói con đổi sang thi tiếng Nga mà không báo trước với bà ấy.”
“Con sợ mẹ lo.”
“Thế bà ấy không lo à?” Bố tôi cười, “Hai ngày con vào phòng thi, mẹ con ở nhà đứng ngồi không yên, cứ nói con bỏ tiếng Nga bao nhiêu năm rồi, lỡ thi không tốt thì làm sao.”
Tôi bỏ múi quýt vào miệng. Vị chua chua ngọt ngọt, nước quýt vỡ ra trong khoang miệng.
Tôi hỏi:
“Bố, bố không hỏi vì sao con đổi môn à?”
Ông nhìn tôi một cái, không trả lời, chỉ nói sang chuyện khác:
“Mẹ con mua điện thoại mới cho con rồi, mai giao đến.”
Ông không hỏi tôi.
Vì ông biết tôi có chuyện không muốn nói.
Cũng giống như ông không hỏi vì sao trước kỳ thi đại học tôi đột nhiên bắt đầu xa cách Ôn Ý Miên, vì sao mỗi lần cô ruột đến nhà tôi đều tìm cớ ra ngoài, vì sao sau khi nhận thẻ dự thi ngay cả ông tôi cũng không cho xem.