Chương 7 - Trở Về Để Thay Đổi Kết Cục
Phía sau là dáng người đông cứng của Diệp Xuyên, tiếng khóc rối ren của Phan Ngọc, và ánh mắt phức tạp của những bạn học.
Gió đêm thổi qua mang theo hơi lạnh cuối hạ.
Lòng bàn tay đau rát, nhưng góc khuất hoang vắng trong tim tôi, như vừa có một tia sáng chiếu rọi.
Bệnh viện ngập mùi thuốc khử trùng.
Phòng cấp cứu không quá đông. Bác sĩ kiểm tra vết thương:
Lòng bàn tay và khuỷu tay bị trầy xước, sát trùng và băng bó là được.
Đầu gối va đập mạnh, bầm tím, may mắn không tổn thương đến xương.
Lúc làm sạch vết thương rất đau, tôi cắn răng không rên.
Kỷ Trác Diên luôn đứng bên cạnh, nhìn y tá làm, mày cau lại, ánh mắt căng thẳng.
“Cậu trai trẻ, chăm bạn gái kiểu gì vậy?”
Cô y tá lớn tuổi vừa băng vừa lắc đầu:
“Đầu gối sưng tím thế này, may mà không gãy xương. Sau này phải cẩn thận.”
Kỷ Trác Diên không giải thích, chỉ nhẹ nhàng cúi đầu, nghiêm túc trả lời:
“Vâng, sau này sẽ không để xảy ra nữa.”
Giọng cậu nghiêm trọng đến mức, y tá nhìn cậu một lúc, rồi không nói thêm gì.
________________________________________
Ra khỏi phòng cấp cứu, hành lang rất yên tĩnh.
Cậu đi mua nước, vặn nắp đưa cho tôi.
Tôi cầm lấy, nhấp từng ngụm nhỏ – nước ấm trượt qua cổ họng, như trấn an lại những cảm xúc nghẹn ứ trong lòng.
“Còn đau không?” – Cậu hỏi.
“Không.” – Tôi lắc đầu.
Cậu trầm mặc một lúc, mắt rơi vào bàn tay tôi – nơi được quấn băng trắng tinh.
“Tớ đáng lẽ nên đến sớm hơn.” – Cậu khẽ nói, giọng có phần tự trách.
“Không nên để cậu một mình đối mặt với mấy chuyện đó.”
“Không phải lỗi của cậu.” – Tôi nói, “Là do… nghiệt duyên của tớ.”
Từ đó dùng ở đây, bất ngờ hợp lý.
Cậu lại yên lặng.
Sau đó, như hạ quyết tâm, quay sang nhìn tôi, ánh mắt nghiêm túc.
“Trần Thi Thi.”
“Ừ?”
“Dựa vào học lực của cậu và điểm thi lần này, nguyện vọng đầu tiên chắc chắn đậu.
Chúng ta có thể vào cùng một trường đại học.”
Tôi ngẩng đầu nhìn cậu.
Trong mắt cậu, phản chiếu hình bóng của tôi.
“Rồi sao nữa?” – Tôi hỏi.
“Rồi thì…” – Cậu nuốt nước bọt, khẽ hắng giọng:
“Đại học có bốn năm.
Chúng ta có thể học cùng lớp, cùng ôn bài trong thư viện, cùng ăn trong căn tin, cùng đi dạo trên sân trường.”
“Sau khi tốt nghiệp, nếu cậu muốn – chúng ta kết hôn.
Cậu muốn học lên cao, tớ sẽ đi cùng. Cậu muốn đi làm, tớ sẽ ủng hộ.
Cậu muốn làm gì, đều được.”
Giọng cậu không lớn, nhưng mô tả ra một bức tranh tương lai rõ ràng đến chạm được.
Tôi định mở lời, thì ánh mắt lướt qua… bóng người quen thuộc đứng khuất ở cầu thang.
Là Diệp Xuyên.
Có lẽ còn giữ một chút áy náy cuối cùng, nhưng không dám bước đến.
Tôi dứt khoát hỏi lại:
“Kỷ Trác Diên, cậu đối tốt với tớ như vậy…
là vì… chuyện tớ gọi người cứu cậu ở bãi biển sao?
Cậu cảm thấy… không biết lấy gì báo đáp nên…”
“Nên định lấy thân báo đáp?” – Cậu ngắt lời tôi, khóe môi cong lên, nhưng ánh mắt vẫn rất nghiêm túc.
Cậu lắc đầu:
“Trần Thi Thi, tớ nói lại lần nữa:
Tớ phân biệt rất rõ giữa biết ơn và thích.”
“Biết ơn là cảm thấy nợ người ta, muốn đối tốt.
Nhưng thích – nằm ở đây…” – Cậu nhẹ chạm ngón tay lên ngực.
“Nơi này sẽ nóng, sẽ nhớ nhung, sẽ vui khi thấy cậu, sẽ buồn nếu cậu buồn.
Cậu bị thương, tớ hận không thể đau thay cậu.
Thấy cậu đứng cạnh người khác, nơi này sẽ ghen, sẽ lo, sẽ bất an…”
“Giống như tối nay, thấy cậu bị thương, nơi này đau thắt.”
“Tớ biết – có thể cậu chưa hoàn toàn quên được quá khứ.
Không sao, tớ có thể đợi.”
“Tớ chỉ muốn nói rõ lòng mình, đem tương lai tớ nghĩ ra, đẹp nhất, bày trước mặt cậu.
Cậu cứ từ từ lựa chọn.
Nhưng trong lựa chọn đó, nhất định phải có tớ.”
Những lời cậu nói, như ánh mặt trời thổi tan những mây mù cuối cùng trong lòng tôi.
Tôi biết, Diệp Xuyên nhất định nghe được từng chữ.
Tôi nhìn vào ánh mắt chân thành, tràn ngập mong đợi của Kỷ Trác Diên.
Kiếp trước, tôi mãi là cái bóng mờ trong mắt Diệp Xuyên – là trách nhiệm bị miễn cưỡng gánh vác.
Nhưng giờ đây, tôi rõ ràng nhìn thấy mình trong đôi mắt của Kỷ Trác Diên – là người được trân trọng, được mong đợi, được đặt ở vị trí trung tâm của tương lai.
Mắt tôi bất giác nóng lên. Tôi hít mũi, đè nén cảm xúc.
Rồi tôi nhẹ nhàng gật đầu.
Rất khẽ. Nhưng vô cùng kiên định.
“Được.”
Đôi mắt Kỷ Trác Diên lập tức sáng rực, lấp lánh lạ thường.
Cậu cười tươi như ánh mặt trời:
“Cậu… đồng ý rồi phải không?!”