Chương 2 - Trở Về Để Không Tranh Giành
“Vùng vẫy trước khi chết cũng chỉ là vô ích. Bệ hạ hận Lương thị các ngươi đến tận xương, vì các ngươi đã hại chết mẫu phi của người.”
“Nếu muốn người Lương gia sống tạm, Lương phi, ngươi là người thông minh, nên biết phải làm gì.”
Nàng ta muốn báo mối thù bị sỉ nhục ở cung yến.
Thế nên ta bưng chén trà nóng bỏng, quỳ dưới hành lang bốn phía lọt gió suốt nửa ngày.
Khi ấy, ta rất hối hận.
Hối hận vì đã tranh với nàng ta chiếc vòng ngọc vốn không thuộc về mình.
Để một đời áo gấm cơm ngọc của ta trong nháy mắt bị nghiền nát.
Khi Tạ Vân Khởi tan triều đi ngang qua từ xa liếc ta một cái.
Tuyết rơi mịt mù, lạnh không bằng giọng hắn:
“Hoàng hậu thế yếu, bị triều thần chỉ trích, đúng lúc cần lập uy. Cứ để nàng ta quỳ đi.”
Đầu gối ta bị lạnh đến hỏng.
Từ đó đi đứng khập khiễng, trở thành đề tài bàn tán và trò cười sau bữa trà của mọi người.
Nhưng không sao.
Hắn có người hắn thiên vị.
Ta cũng có tình nhân mới của mình.
Trong cung điện hẻo lánh nhất, ta tự mình chìm đắm, sống say chết mộng.
Đêm dài đèn lạnh, tường cung vắng vẻ, không còn ai nhớ đến kẻ phi tần bị bỏ rơi và bị cười nhạo là ta nữa.
Chỉ có một người, sẽ giẫm lên ánh trăng mà lặng lẽ đến.
Tránh khỏi tai mắt cung nhân, bước vào cung điện cô quạnh của ta.
Hắn vươn tay siết chặt vạt áo, tà váy của ta, cúi người áp xuống, mang theo chấp niệm mạnh mẽ mà triền miên, không chịu buông tay.
Cho đến khi ta mang thai sáu tháng.
05
Đó là máu mủ ruột thịt của ta.
Là hy vọng duy nhất của ta.
Ta muốn sinh nó ra.
Muốn đóng lên cuộc đời rực rỡ tuyệt luân của Tạ Vân Khởi một dấu nhục không thể xóa nhòa.
Vì vậy, ta vứt bỏ tôn nghiêm, uốn mình chiều chuộng, lấy lòng Tạ Vân Khởi.
Dựa vào đứa con trong bụng và chút thương hại của đế vương, ta cầu được bình an cho phụ thân và huynh trưởng.
Nhưng khi đứa trẻ chào đời, ta còn chưa kịp nhìn rõ mày mắt nó, đã bị chính tay Tạ Vân Khởi bế đến Vị Ương cung.
Đứa bé sốt cao không hạ, gương mặt nhỏ đỏ bừng.
Thẩm Thính Lan không vội truyền thái y bắt mạch sắc thuốc, mà bưng chén thuốc đến bên giường ta.
“Năm xưa mẫu phi của bệ hạ chết thế nào, chắc hẳn ngươi cũng rõ.”
“Chọn một trong hai. Quyền lựa chọn nằm trong tay ngươi.”
Nghĩa là, nếu ta sống, con ta sẽ không sống nổi.
Còn nếu ta giống mẫu phi của Tạ Vân Khởi, bình thản đi vào chỗ chết, thì con ta sẽ giống hắn năm xưa, trở thành trữ quân tương lai.
Không chút do dự.
Ta bưng chén thuốc lên uống cạn.
Thẩm Thính Lan cười rạng rỡ, châu ngọc đầy đầu lắc đến không ngừng:
“Đó chẳng qua chỉ là một bát thuốc an thai bình thường. Không ngờ kẻ ích kỷ như ngươi lại thật sự nguyện liều mạng bảo vệ con.”
“Đáng tiếc, ơn sinh không lớn bằng ơn dưỡng. Cả đời này, ngươi đừng hòng giành được nửa phần tình mẫu tử từ nó.”
“Ta thua ngươi một lần ở cung yến, nhưng ta thắng ngươi cả đời!”
Sau khi nàng ta cười lớn rời đi, Tạ Vân Khởi chậm rãi bước vào.
Cách tấm rèm lụa và cơn đau đớn vì bị đoạt con của ta, hắn vẫn lạnh nhạt bình thản như vậy:
“Hoàng hậu xuất thân phủ Thái phó, lại là chủ nhân trung cung. Nuôi dưỡng đứa trẻ, nàng ấy thích hợp hơn nàng.”
“Huống hồ năm xưa, vì nàng mà Hoàng hậu bị tổn thương thân thể, con nối dõi khó khăn. Đứa trẻ này, coi như nàng bù đắp cho nàng ấy.”
Khóe môi ta khẽ cong lên.
Ta bật cười khe khẽ.
Tiếng cười ban đầu rất nhỏ, sau đó càng lúc càng điên cuồng, từng đợt cao hơn từng đợt.
Nước mắt bất ngờ trào ra, rơi lộp bộp lên mu bàn tay, nhưng ta như không hay biết.
Hắn nhíu chặt mày, sắc mặt trầm lạnh, vén rèm châu, đang định mở miệng trách ta mất phong thái cung phi, điên cuồng vô trạng.
Thì cổ họng ta tanh ngọt.
Ta phun mạnh một ngụm máu tươi, phun hết lên áo bào và mặt Tạ Vân Khởi.
Màu đỏ chói mắt, nhuộm hắn từ đầu đến thân đầy máu.
Khi hắn hoảng hốt không biết phải làm sao, nha hoàn quỳ phịch xuống đất:
“Là độc rượu do Hoàng hậu nương nương đích thân ban!”
Thẩm Thính Lan có chết cũng không ngờ, cuối cùng ta lại dùng chính mạng mình gài nàng ta một ván.
Trong canh dưỡng thân, chính tay ta đã thêm độc rượu.
Nỗi đau mẫu tử ly tâm, cô mẫu đã chịu đủ rồi.
Ta không muốn chịu nữa.
Vậy nên ta dùng cái chết của mình, kéo nàng ta — kẻ tính kế Lương gia ta — cùng cả nhà nàng ta rơi vào vực sâu vạn kiếp bất phục.
Khi Tạ Vân Khởi hoảng loạn gọi thái y, run rẩy lao về phía ta.
Ta dùng chút sức lực cuối cùng đẩy tay hắn ra, mãn nguyện nhắm mắt vĩnh viễn.
Hắn vĩnh viễn sẽ không biết.
Ngay từ khi Thẩm Thính Lan dùng thai nhi trong bụng để vu oan ta, mà hắn trước sau không bảo vệ ta…
Ta đã giả vờ rộng lượng và thâm tình lần cuối, lặng lẽ hạ thuốc tuyệt tự và đoạn trường tán cho hắn.
Hắn không chỉ vô duyên với con nối dõi, mà cũng chẳng còn sống được bao lâu.
Ngay cả đứa bé được bế đến trước mặt Thẩm Thính Lan, người được xem là lựa chọn duy nhất cho vị trí Thái tử tương lai, cũng chưa từng là máu mủ của hắn.
Đó là sự trả thù và nỗi nhục ta dành cho hắn.
Két một tiếng.
Cửa bị đẩy ra.
Dòng suy nghĩ của ta bị cắt ngang.
Ta chậm rãi ngẩng mắt, đối diện với vẻ bất đắc dĩ của ma ma bên cạnh cô mẫu: