Chương 2 - Trở Lại Để Trả Thù
4
Ta lên xe ngựa bỏ lại Bùi Chiêu phía sau. Cơn giận dữ và hận thù khiến ta không tài nào bình tĩnh nổi.
Về đến nhà, ám vệ mang đến tin mừng: Đã tìm thấy Mộ Dung Uyển. Nàng ta đang ở trong một môn phái giang hồ tại Sùng Châu, khá có danh tiếng về cả võ nghệ lẫn nhan sắc.
Ta chọn ra một ám vệ có diện mạo khôi ngô, võ công cao cường: “Ngươi đi theo dõi Mộ Dung Uyển, tốt nhất là diễn màn anh hùng cứu mỹ nhân vài lần.”
Sau đó, ta sai tì nữ xóa sạch mọi nốt ruồi trên người, rồi xăm một đóa hoa Diên Vĩ bên hông. Quá trình có chút đau đớn, nhưng chỉ cần không để Bùi Chiêu nắm được thóp, ta cam lòng.
Xong xuôi, ta dưỡng thân tại phủ nửa tháng.
Ám vệ theo dõi Bùi Chiêu báo tin. Hôm đó về phủ, ta cố ý để lộ tin Bùi Chiêu còn vương vấn tình cũ, dám chặn đường ta ở cổng cung. Kết quả hắn bị Đại trưởng công chúa “phạt” một trận nhớ đời.
Nghe nói hắn bị lột sạch đồ ném ra giữa sân, sau đó còn bị dày vò trong phòng suốt ba ngày, lúc ra ngoài đi đứng khập khiễng, thân mình đầy vết bầm tím.
Ta nghe mà lấy làm đắc chí, nhưng kèm theo đó là tin Bùi Chiêu đã chiếm được lòng tin của công chúa, bắt đầu có quyền lên tiếng trong phủ.
Lòng ta trĩu nặng.
Đương kim bệ hạ có nhiều hoàng tử, nhưng thế lực mạnh nhất là Thái tử và Ngũ hoàng tử. Đại trưởng công chúa thân thiết với mẫu phi của Ngũ hoàng tử, đương nhiên thuộc phe hắn.
Cha ta trung thành với bệ hạ, ngày thường gần gũi với Trữ quân.
Kiếp trước Bùi Chiêu nhờ cha ta mà đứng về phía Thái tử, Thái tử nhân từ nên khi đăng cơ chỉ bắt Ngũ hoàng tử đi coi lăng, cuộc sống của công chúa vẫn an nhàn.
Nhưng nếu đổi lại thì chưa chắc, Ngũ hoàng tử vốn tàn độc, đa phần sẽ không tha cho chúng ta.
Ta đến tìm cha tại thư phòng. Người đang xử lý chính sự, thấy ta liền ôn tồn hỏi chuyện. Ta nghiêm túc hỏi: “Cha, người còn nhớ Bùi Chiêu không?”
Cha gật đầu: “Chính là kẻ cầu thân bị đánh đuổi dạo trước, nay đang ở phủ Đại trưởng công chúa.”
Giọng cha có chút khó khăn, người vốn khinh khi hạng mưu sĩ trốn dưới váy nữ nhân.
“Cha, kẻ này có tư oán với con, sau này bọn họ nhất định sẽ nhắm vào Thôi phủ, gặp hắn người nhất định phải cẩn trọng.”
Thấy cha nghiêm túc hứa với mình, ta mới nhẹ lòng đôi chút.
Hai tháng sau, trong kỳ thu săn, cha ta vì cứu bệ hạ mà trúng tên độc của thích khách.
Thái giám khóc lóc chạy tới trướng của ta bẩm báo: “Thôi tiểu thư, người mau tới xem Thôi tướng đi, e là không qua khỏi mất rồi!”
5
Ta bật dậy, lao thẳng ra ngoài. Khi ta tới nơi, đám thái y đang mồ hôi đầm đìa xử lý độc tố trên mũi tên cho cha ta.
Bệ hạ lôi đình đại nộ vì thu săn canh phòng nghiêm ngặt sao lại xảy ra chuyện?
Trách nhiệm canh phòng lần này thuộc về Thái tử.
Thái tử lập tức quỳ xuống thỉnh tội, lời lẽ đầy vẻ hoang mang.
Chỉ có ta biết rõ, chắc chắn là do Bùi Chiêu làm. Kiếp trước hắn theo hầu Thiên tử lâu như vậy, ắt hẳn nắm rõ tác phong hành sự của người.
Ta ngước mắt lên, quả nhiên thấy hắn đứng trong góc với vẻ đắc ý.
Thấy ta nhìn, hắn không hề chột dạ mà còn nhếch môi cười. Cơn giận bốc lên ngùn ngụt.
May mắn cha ta chỉ hôn mê, giữ được mạng già. Bệ hạ ban thưởng nhiều, ta chẳng màng nhìn tới, đưa cha về phủ tự mình chăm sóc.
Đêm đó, ta ra lệnh cho ám vệ: “Đưa Mộ Dung Uyển về đây.”
Cha ta vốn phụ trách việc vận tải đường thủy, nay nằm bệnh nên phải giao cho thuộc cấp. Ba ngày sau người tỉnh lại, dẫu yếu nhược vẫn kiên trì lên triều.
Quả nhiên chuyện vận tải xảy ra vấn đề. Bùi Chiêu mượn danh công chúa tố cáo cha ta làm việc không đắc lực, khiến lô hàng biến mất.
Giữa triều đình, cha ta ung dung nói: “Bùi tiên sinh có ý gì? Hàng hóa rõ ràng vẫn ở trên thuyền buôn.”
Cha ta nhìn thẳng bọn họ, không hề có sự hoảng sợ.
Bùi Chiêu đinh ninh cha ta cố tỏ ra bình tĩnh, sai người đi kiểm tra, kết quả hàng hóa được tìm thấy ngay tại chỗ. Bệ hạ nổi trận lôi đình, phạt hắn mười đại bản và cấm túc công chúa một tháng.
Cha ta về kể lại, không giấu nổi nụ cười: “Kẻ đó ngỡ ta gặp chuyện thì không ai quản lý, đâu biết ta đã sớm chuẩn bị, không chỉ giải quyết xong xuôi mà còn tóm được một tên thuộc phe Ngũ hoàng tử.”
Cuối cùng, người hỏi ta: “Tuyết Trúc, sao con biết Bùi Chiêu này sẽ giở trò?”
Ta khẽ mỉm cười.
Đương nhiên là nhờ những ngày tháng làm phu thê với hắn ở kiếp trước, trước lúc lâm chung ta mới nghiệm ra được mọi chuyện từ xưa tới nay.
Trước kia là người trong cuộc nên không nhìn rõ, nhưng sau này ngẫm lại, nơi đâu cũng đều là sơ hở.
6
Mộ Dung Uyển cũng đã đến kinh đô, ta mời nàng vào phủ.
Đây là lần đầu ta diện kiến Mộ Dung Uyển thuở xuân thì, dung mạo thanh uyển tú lệ, cử chỉ hoạt bát lanh lẹ, mang đậm phong thái của bậc nữ hiệp chốn giang hồ.
Nàng không vui hỏi: “Các vị tiểu thư các người lại định bày trò gì mà bắt ta đến đây?”
Ta sai người đưa tên ám vệ ra. Hắn trông như vừa chịu trọng hình, nhìn nàng đầy thâm tình gọi: “Uyển Nhi…”
Mộ Dung Uyển biến sắc, đỏ hoe mắt: “Ngươi làm gì vậy, mau thả Tiêu lang ra!”
Ta quan sát nàng, trông không giống kẻ si tình, chẳng hiểu kiếp trước sao nàng và Bùi Chiêu lại ở bên nhau. Ta cho người đưa ám vệ xuống và cởi trói cho nàng.
Nàng rút kiếm định giết ta nhưng bị hộ vệ chặn lại. Ta nhìn nàng trầm mặc: “Mời nàng đến đây là có việc cầu xin, nàng có thể không nhận lời, nhưng người kia sẽ phải ở lại đây cho đến chết.”
Ám vệ báo rằng nàng tính tình đơn giản, hay hành hiệp trượng nghĩa. Năm xưa nàng thích Bùi Chiêu vì cái mặt, rồi bị hắn lừa gạt chuyện thành thân.
Những ngày qua ám vệ của ta theo lời dặn đã cứu nàng vài lần, giang hồ vốn trọng nghĩa khí, lại thấy hắn khôi ngô thâm tình nên nàng khó lòng không động tâm.
Quả nhiên, nàng chỉ đắn đo trong chốc lát rồi hỏi ta: “Cô muốn ta làm gì?”
“Nàng còn nhớ Bùi Chiêu không?”
Ta nhìn thẳng vào mắt Mộ Dung Uyển, nàng dường như chẳng biết che giấu tâm tư, đôi mắt mở to đầy vẻ kinh ngạc: “Sao cô biết hắn? Có phải hắn sai người bắt Tiêu lang không?”
Ta không đáp lời, chỉ ướm hỏi: “Nàng có muốn nối lại tình xưa với hắn không?”
Nào ngờ Mộ Dung Uyển như bị kích động, nàng bật dậy giận dữ quát: “Tên tiểu nhân vô sỉ đó, năm xưa không từ mà biệt, giờ nói chuyện này làm gì?”
“Ta nói cho cô hay, ta tuyệt đối không ở bên hắn. Dẫu cô có lấy Tiêu lang ra uy hiếp cũng vô dụng, cùng lắm thì chúng ta gặp nhau nơi hoàng tuyền!”
Xem ra nàng lúc này khác hẳn mười năm sau.
Hay nói cách khác, một kẻ chưa phải là Thủ phụ đương triều như Bùi Chiêu, trong mắt nàng chẳng qua cũng chỉ là một kẻ phụ bạc.
Ta an tâm mỉm cười: “Thả nàng ra đi. Biết nàng và hắn có thù là ta yên tâm rồi.”
“Việc này không khó, chỉ cần nàng làm theo lời ta, vừa không mất mát gì lại cứu được Tiêu lang, sau này cùng nhau tiêu dao giang hồ, chẳng phải tốt sao? Nàng chỉ cần xuất hiện trước mặt hắn là được.”
7
Ngày hôm đó ta tới cửa tiệm kiểm tra sổ sách, lúc đi ngang qua trà lâu liền ghé vào uống chén trà.
Từ trên lầu nhìn xuống, vừa vặn thấy được con phố sầm uất nhất Kinh thành. Phía dưới lầu, Bùi Chiêu đang khập khiễng, nét mặt âm trầm tiến về phía tiệm điểm tâm.
Đó là tiệm mà Đại trưởng công chúa thích nhất.
Thiết nghĩ chuyện dạo trước xảy ra sơ hở, những ngày qua Bùi Chiêu cũng chẳng dễ dàng gì. Ám vệ báo rằng Đại trưởng công chúa đã ghẻ lạnh hắn, dạo này đang sủng ái kẻ khác.
Vừa xách bánh ra, hắn bị xe ngựa tông ngã nhào, trông thảm hại như chó mất nhà. Đúng lúc đó, Mộ Dung Uyển xuất hiện trong bộ hồng y, lanh lẹ đỡ lấy hắn hệt như thuở ban đầu.
Bùi Chiêu từ kinh ngạc chuyển sang mừng rỡ khôn xiết, hắn gần như không nén nổi nỗi lòng xúc động: “Uyển Nhi, sao nàng lại ở đây?!”
Nàng hơi khựng lại, mím môi tỏ vẻ lạnh nhạt: “Đường này là của nhà ngươi hay sao mà ta không được ở đây?”
Bùi Chiêu nhận ra nàng không còn là người cam chịu làm ngoại thất năm xưa nữa. Hắn vội vàng phân bua: “Uyển Nhi, chuyện này ta sẽ giải thích sau, hiện giờ ta…”
Nói đoạn, hắn chợt cứng họng, chẳng rõ phải giải thích với nàng thế nào. Mộ Dung Uyển cũng chẳng nể nang gì hắn, quay người bỏ đi ngay.
Bùi Chiêu nghiến răng đắn đo đôi chút nhưng rốt cuộc vẫn đuổi theo, dường như muốn trần tình cho rõ ngọn ngành.
Ta đặt chén trà xuống rồi rời đi. Mãi tới khi trời sập tối, Mộ Dung Uyển mới bí mật trở lại Thôi phủ thuật lại mọi chuyện.
Trong đôi mắt hạnh của nàng đầy vẻ kinh ngạc, nàng hừ lạnh một tiếng: “Hắn nói ra đi để cho ta cuộc sống tốt hơn. Đa tạ cô báo trước, nếu không ta chẳng biết hắn đã đi làm nam sủng cho một mụ già, thật buồn nôn!”
“Loại người đó mà dám khuyên ta hồi tâm chuyển ý? Hắn tưởng ta sẽ cam lòng làm ngoại thất cho kẻ khác sao? Hắn còn đinh ninh ta sẽ cam chịu, ta hận không thể một kiếm kết liễu hắn.”
“Chẳng phải cô và hắn có thù sao? Ta giết hắn, cô lo liệu việc bên quan phủ thì thế nào?”
Chẳng biết nói sao, bởi kiếp trước Mộ Dung Uyển đã tình nguyện làm ngoại thất cho hắn bao năm, nên hắn mới có sự tự tin như thế.
Ta bảo nàng: “Hắn là mưu sĩ của Đại trưởng công chúa, động vào hắn sẽ bị mụ điên đó nhắm vào.”
Nay nói mấy lời này cũng vô ích, ta trấn an nàng: “Yên tâm, Tiêu lang của nàng vẫn ổn. Ta đã nói rồi, hắn bị kẻ thù truy sát, ta tình cờ cứu mạng, lại biết hai người có quen biết nên mới để hắn ở đây dưỡng bệnh.”
“Nàng chẳng cần làm gì khác, chỉ cần giữ liên lạc với Bùi Chiêu là được, còn lại cứ tùy theo tâm ý nàng mà làm.”
Mộ Dung Uyển đã đồng ý.
Nhiều ngày sau, Bùi Chiêu liên tục tìm gặp nàng nói lời chung tình, thậm chí ám chỉ nàng giúp hắn làm việc. Hắn hứa rằng khi mình thăng quan tiến chức sẽ rước nàng làm thê.
Theo lời dặn của ta, thái độ của Mộ Dung Uyển đối với hắn dần trở nên ôn hòa, ra vẻ như đã lọt tai những lời đường mật ấy.
Đến ngày công chúa hết lệnh cấm túc, nàng hẹn gặp hắn. Vừa thấy mặt, nàng đã rưng rưng chất vấn: “Huynh nói làm mưu sĩ, mà mưu sĩ phải thị tẩm trong phòng sao?”
Bùi Chiêu hốt hoảng trong chốc lát, nghiến răng giải thích: “Đó chỉ là kế tạm thời mà thôi, đợi khi ta nắm quyền thế trong tay, bọn họ chẳng phải mặc ta định đoạt sao? Uyển Nhi, sao nàng vẫn chưa hiểu?”
“Ta làm vậy cũng chỉ vì muốn cho nàng một cuộc sống tốt đẹp hơn!”
Mộ Dung Uyển cười lạnh: “Ta từ khi nào nói mình muốn sống cuộc đời như vậy?”
Bùi Chiêu định buông lời xảo trá, song một giọng nói băng lãnh đã ngắt lời hắn: “Kế tạm thời sao? Bùi Chiêu, bản cung cho ngươi thể diện, ngươi lại dám tính kế ta?”