Chương 2 - Trò Chơi Tử Thần Trong Kỳ Thi
Mọi thứ đều giống như tôi dự đoán.
Tôi thở phào.
Tôi đúng.
Nhưng giây tiếp theo, một nỗi hoảng sợ khổng lồ bóp nghẹt lấy tôi.
Tôi nhìn quanh.
Không có một gương mặt quen thuộc nào.
Bạn học lớp tôi, không một ai có mặt.
Giáo viên chủ nhiệm của tôi, thầy Vương, cũng không thấy đâu.
Trái tim tôi bắt đầu chìm xuống, còn khó chịu hơn cả cảm giác rơi tự do trên tàu lượn siêu tốc.
Bọn họ… thật sự đều đến khu trường cũ rồi sao?
Chiếc điện thoại cục gạch dự phòng trong túi tôi bỗng đổ chuông.
Tôi chuẩn bị nó đề phòng điện thoại chính gặp sự cố, trong máy chỉ lưu vài số quan trọng.
Màn hình hiện: Thầy Vương.
Tôi hít sâu, bắt máy.
Đầu dây bên kia là tiếng ồn cực lớn, tiếng gió, còn có tiếng thầy Vương gào đến lạc giọng.
“Kỷ Vũ! Kỷ Vũ! Em đang ở đâu?!”
Chương 2
“Em đang ở cổng Trường Số 1 thành phố.” Tôi bình tĩnh trả lời.
“Trường Số 1?!” Âm lượng của thầy Vương chói đến nhức tai. “Sao em lại ở Trường Số 1?! Cả lớp đều ở khu trường cũ bên này! Tại sao em không hòa đồng với tập thể?!”
Trong giọng thầy tràn đầy tức giận và trách móc.
“Thầy, điểm thi của em là Trường Số 1.”
“Vớ vẩn!” Thầy chửi thề. “Tống Tình đã thông báo rồi, tạm thời đổi phòng thi! Bây giờ cả lớp đang bị chặn ngoài khu trường cũ! Không vào nổi! Người ta nói ở đây vốn không có phòng thi!”
Đầu dây bên kia vang lên tiếng khóc và tiếng cãi vã của các bạn.
Loạn như nồi cháo.
Giọng thầy Vương nghẹn lại như sắp khóc.
“Kỷ Vũ, có phải em đã biết từ trước rồi không? Tại sao không nói với thầy? Tại sao không nói với các bạn?”
“Em…”
“Giờ phải làm sao đây… cả lớp… cả lớp năm mươi người…”
Giọng thầy bỗng khựng lại, sau đó thầy hỏi từng chữ bằng giọng vô cùng hoảng hốt:
“Kỷ Vũ, bây giờ em đang ở cổng điểm thi Trường Số 1, đúng không?”
“Đúng.”
“Em… có thể vào thi, đúng không?”
“Đúng.”
Đầu dây bên kia im phăng phắc như chết.
Vài giây sau, giọng thầy Vương lại vang lên, yếu ớt như làn khói mỏng.
“Xong rồi… xong hết rồi… ngoài em ra, lớp mình… xong hết rồi…”
Cuộc gọi ngắt.
Tôi đứng tại chỗ, tay cầm chiếc điện thoại cục gạch nóng lên.
Bên tai vẫn còn vang câu cuối cùng của thầy Vương.
“Ngoài em ra, lớp mình… xong hết rồi…”
Gió thổi qua cuốn vài chiếc lá rụng trên mặt đất.
Tôi cảm thấy một cơn lạnh dâng từ gan bàn chân, trong nháy mắt lan khắp toàn thân.
Không phải sợ hãi.
Cũng không phải may mắn.
Mà là một cảm giác phi lý khổng lồ, trống rỗng.
Giống như một kẻ đứng ngoài, vừa xem xong một vở hài kịch được dàn dựng kỹ lưỡng nhưng lại vụng về đến lố bịch.
Bây giờ, màn kịch đã hạ.
Tôi là khán giả duy nhất.
Cũng là người sống sót duy nhất.
Cách đó không xa, nhân viên coi thi bắt đầu hướng dẫn thí sinh vào trường.
“Mời thí sinh chuẩn bị giấy báo dự thi, căn cước, xếp hàng vào điểm thi.”
Tôi cúi đầu, nhìn giấy báo dự thi của mình.
Điểm thi: Trường Trung học Số 1 thành phố.
Phòng thi: 23.
Số báo danh chỗ ngồi: 11.
Giấy trắng mực đen, rõ ràng rành mạch.
Tôi bỏ điện thoại vào túi, kéo lại quai cặp, hòa vào dòng người.
Trên gương mặt các thí sinh xung quanh là căng thẳng, là mong chờ, là thứ cảm xúc hỗn hợp đặc trưng của tuổi trẻ.
Cuộc đời họ đang tăng tốc trên đường đua này.
Còn năm mươi bạn học của tôi, cuộc đời họ trên một đường ray sai lầm khác, đã trật bánh.
Tôi bước vào cổng trường, đi theo biển chỉ dẫn đến phòng thi.
Hành lang khu dạy học yên tĩnh đến mức nghe được tiếng vọng.
Tôi tìm thấy phòng thi số 23.
Trước cửa, một bóng người quen thuộc đang ngồi bệt dưới đất.
Là thầy Vương.
Sao thầy lại ở đây?
Không phải thầy đang ở khu trường cũ sao?
Thầy như già đi mười tuổi chỉ trong một khoảnh khắc. Tóc tai rối bời, hai cúc áo sơ mi bị bung, ánh mắt trống rỗng nhìn lên trần nhà.
Thấy tôi, đôi mắt vẩn đục của thầy bỗng lóe lên một chút ánh sáng, rồi lại tắt ngấm.
Thầy vùng vẫy đứng dậy, như một con thú bị dồn vào đường cùng, túm chặt lấy cánh tay tôi.
Tay thầy rất mạnh, móng tay gần như bấm vào da thịt tôi.
“Kỷ Vũ…”
Giọng thầy khàn đặc, như bị giấy nhám mài qua.
“Xong rồi… xong hết rồi!”
Hai chân thầy mềm nhũn, lại ngã ngồi xuống, nhưng tay vẫn túm chặt tôi.
“Thầy vừa nhận được điện thoại của Sở Giáo dục… bên khu trường cũ, thí sinh tụ tập, gây rối trật tự công cộng, đã bị cảnh sát kiểm soát…”
“Phụ huynh phát điên hết rồi, chặn trước cổng Sở Giáo dục…”
“Phóng viên… rất nhiều phóng viên cũng đến…”
Thầy nói năng lộn xộn, như đang kể một chuyện chẳng liên quan đến mình.
“Một lớp… cả một lớp… kỳ thi đại học… cứ thế bị hủy…”
Nước mắt thầy rơi xuống, trộn với bụi trên mặt, kéo thành hai vệt bẩn lấm lem.
“Ngoài em ra…”
Thầy đột ngột ngẩng đầu, nhìn tôi chằm chằm.
“Cả lớp mình… đều bị chặn ngoài cổng!”
Trên hành lang có giáo viên và học sinh khác đi qua ai cũng nhìn sang bằng ánh mắt tò mò.
Tôi cảm thấy những ánh mắt đó như kim đâm lên người mình.
Tôi cố gỡ tay thầy ra.
“Thầy, em phải vào phòng thi.”
Giọng tôi bình tĩnh như một mặt nước chết.
Thầy Vương sững ra, như không hiểu lời tôi nói.
Thầy ngẩng đầu mờ mịt nhìn tôi, rồi nhìn bảng phòng thi.