Chương 8 - Tôi Nghe Rõ Họ Nói

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Cô ấy xin vào một phòng khác, không lấy bản tường trình bổ sung của mình làm điều kiện trao đổi. Những người cùng phòng mới biết cô từng tham gia cô lập người khác nên ban đầu giữ khoảng cách. Cô ấy chấp nhận, không yêu cầu tất cả phải lập tức tin tưởng mình.

Thỉnh thoảng, cô ấy đến Dự án Thanh âm Học đường làm tình nguyện viên, phụ trách sắp xếp biểu mẫu cấp quyền. Giảng viên hướng dẫn sắp xếp để cô ấy và tôi kiểm tra riêng, tránh tạo áp lực vì mối quan hệ giữa hai người.

Sau một hoạt động, cô ấy mời tôi uống nước.

“Trước đây tôi nghĩ chỉ cần mình không phải người cầm đầu thì không tính là bắt nạt.”

“Sau đó thì sao?”

“Sau đó tôi nhận ra cười theo và tìm cách nói đỡ cho họ cũng là tiếp tay.”

Tôi nói:

“Cậu nhận ra được điều đó là tốt.”

Cô ấy hỏi liệu chúng tôi có thể làm bạn lại hay không.

“Hiện giờ thì chưa. Chúng ta có thể cùng làm dự án, còn quan hệ cá nhân cứ từ từ quan sát.”

Cô ấy gật đầu.

Đó không phải sự trừng phạt dành cho cô ấy.

Tha thứ và hợp tác vốn không phải cùng một việc. Cô ấy có thể làm việc nghiêm túc cho dự án, còn tôi cũng có thể tạm thời chưa trao lại lòng tin cá nhân.

Tưởng Khả Tâm bảo lưu kết quả học tập trong một học kỳ.

Gia đình cô ta đẩy toàn bộ trách nhiệm cho Tạ Vũ San, cho rằng con gái mình chỉ bị người khác làm hư. Trước khi rời trường, cô ta gửi cho tôi một bức thư điện tử, vừa xin lỗi vừa liên tục nhấn mạnh rằng mình không nói những câu khó nghe nhất.

Tôi trả lời rằng đã nhận được, không thay cô ta phân chia xem ai xấu xa hơn.

Tạ Vũ San vẫn ở phòng cũ. Cô ta không còn đảm nhiệm công việc sinh viên nhưng thành tích học tập rất tốt. Trong một môn chuyên ngành cuối kỳ, cô ta đứng thứ ba trong lớp.

Có người không hiểu tại sao người từng bị kỷ luật vẫn có thể đạt điểm cao.

Bởi vì đánh giá học tập và trách nhiệm hành vi là hai hệ thống quy tắc khác nhau. Những câu cô ta trả lời đúng trong kỳ thi không thể trở thành sai vì cô ta từng bắt nạt bạn học. Hình thức kỷ luật cũng không tự động biến mất chỉ vì cô ta học giỏi.

Sự phân biệt ấy khiến tôi yên tâm.

Nhà trường không xử lý một con người cần bị hủy hoại hoàn toàn, mà xử lý một loạt hành vi buộc phải chịu hậu quả.

11

Trước khi năm nhất kết thúc, tôi quay lại phòng cũ để lấy một kiện hàng bị gửi nhầm địa chỉ.

Giường số bốn đã có một sinh viên chuyển ngành vào ở. Cô ấy đến từ một thành phố xa hơn, trên rèm giường treo đồ thêu của quê nhà.

Tạ Vũ San đưa kiện hàng cho tôi, từ đầu đến cuối đều nói tiếng phổ thông.

Lúc tôi sắp đi, cô ta đột nhiên dùng phương ngữ Nam Phố nói:

“Xin lỗi.”

Lần này không có người chứng kiến, cũng không có giáo viên.

Tôi dùng cùng phương ngữ trả lời:

“Tôi nghe thấy rồi.”

Cô ta hỏi:

“Chỉ vậy thôi sao?”

“Cậu xin lỗi, tôi có thể nghe thấy. Có thân thiết hay không là chuyện khác.”

Cô ta không ngăn tôi nữa.

Trong buổi hướng dẫn trước khi tân sinh viên rời trường, cô Ôn mời tôi chia sẻ kinh nghiệm sống trong ký túc xá. Tôi không kể chuyện “đấu trí với bạn cùng phòng độc ác”, chỉ liệt kê vài việc cụ thể.

Thông báo chính thức phải căn cứ vào nhóm lớp và hệ thống. Khoản chi dùng chung có giá trị lớn phải được xác nhận trước. Không mang hộ người khác những đồ vật không rõ nguồn gốc. Khi xảy ra tranh chấp, hãy giữ lại tin nhắn gốc và thời gian. Nếu gặp nguy hiểm hoặc liên tục bị cô lập, cần sớm liên hệ với quản lý ký túc xá, cố vấn học tập và các kênh hỗ trợ của trường.

Cuối cùng, một sinh viên hỏi:

“Nếu em nghe người khác dùng phương ngữ chửi mình nhưng lại không có chứng cứ thì phải làm sao?”

“Em có thể nói rõ rằng mình không chấp nhận, cũng có thể ghi lại thời gian và hoàn cảnh rồi tìm người hỗ trợ. Không phải lời gây tổn thương nào cũng có thể trở thành chứng cứ kỷ luật, nhưng em không cần đợi đến khi chứng cứ hoàn hảo mới được bảo vệ mình.”

Cô Ôn bổ sung rằng nếu có nguy hiểm khẩn cấp thì phải ưu tiên rời khỏi hiện trường, còn xung đột thông thường nên cố gắng xử lý qua quy trình bằng văn bản.

Sau buổi chia sẻ, một tân sinh viên địa phương Nam Phố đến tìm tôi.

Cô ấy nói giọng của gia đình mình rất nặng, từ nhỏ đã bị bạn bè cười nhạo nên sau khi vào đại học chỉ dám nói tiếng phổ thông. Cô lo chuyện lần này sẽ khiến người khác nghĩ phương ngữ Nam Phố chỉ dùng để chửi người.

Tôi đưa cho cô ấy đơn đăng ký tham gia Dự án Thanh âm Học đường.

“Ngôn ngữ không làm gì sai. Hãy đến ghi lại một câu bà cậu thường nói đi.”

Cô ấy mỉm cười nhận lấy.

12

Trong ngày nhập học của năm học mới, tôi trực tại gian hàng của Dự án Thanh âm Học đường.

Một tân sinh viên ngoại tỉnh cầm bản đồ hỏi đường đến ký túc xá. Tình nguyện viên bên cạnh dùng phương ngữ Nam Phố nói:

“Lại thêm một người lạc đường.”

Tân sinh viên tỏ vẻ hoàn toàn không hiểu.

Tình nguyện viên lập tức đổi sang tiếng phổ thông để chỉ đường, còn cười nói rằng câu vừa rồi có nghĩa là cậu ấy bị lạc, không giả vờ biến nó thành một lời khen.

Tôi giúp tân sinh viên đưa hành lý lên xe trung chuyển.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)