Chương 15 - Tôi Không Còn Nhà
Không còn tranh chấp.
Không còn tổn thương.
Chỉ còn tình yêu.
Bố mẹ tôi… biến mất khỏi cuộc đời tôi.
Không liên lạc.
Không quay lại.
Họ không tha thứ tôi.
Tôi cũng không cần.
Một đêm, con đã ngủ.
Tôi và Chu Việt ngồi ngoài ban công.
“Em có hối hận không?”
Tôi lắc đầu.
“Không.”
“Chỉ là… mất đi một thứ, nhưng cũng nhận lại một thứ.”
Tôi mất đi một gia đình giả tạo.
Nhưng có một gia đình thật sự.
Tôi tựa vào anh.
Nhìn lên bầu trời.
Đêm rất đẹp.
Mọi đau khổ…
Đã trở nên rất xa.
Tôi biết.
Tương lai của tôi…
Sẽ rộng mở như bầu trời này.
18
Thời gian trôi như nước chảy, chớp mắt đã một năm kể từ cơn sóng gió ấy.
Một năm này, cuộc sống của chúng tôi dần sáng sủa như bầu trời sau cơn mưa.
Ngôi nhà mới được bài trí ấm áp, tinh tế.
Mỗi góc nhỏ đều chứa đựng tình yêu và hy vọng.
Chu Khải thích nghi rất tốt với trường mới.
Mỗi ngày tan học, thằng bé đều líu lo kể chuyện.
Nụ cười hồn nhiên của con là ánh sáng rực rỡ nhất trong cuộc sống của chúng tôi.
Tôi nghỉ công việc văn phòng trước đây.
Sau một năm suy nghĩ, tôi quyết định quay lại với đam mê.
Tôi từng là một nhà thiết kế thời trang rất giỏi.
Chỉ vì gia đình mà tạm gác lại.
Bây giờ, mọi trở ngại đã không còn.
Tôi mở một studio nhỏ.
Không lớn, nhưng đầy đủ mọi thứ.
Có phong cách của tôi.
Có đam mê của tôi.
Có khát vọng của tôi.
Chu Việt ủng hộ tôi hết mình.
Anh giúp tôi làm thủ tục, tìm mặt bằng.
Thậm chí còn tự tay làm kệ treo đồ cho studio.
Sự ủng hộ của anh là động lực lớn nhất của tôi.
Studio nhanh chóng đi vào ổn định.
Thiết kế của tôi dần được khách hàng công nhận.
Tôi bận rộn nhưng hạnh phúc.
Tự do và trọn vẹn.
Sự nghiệp của Chu Việt cũng phát triển mạnh.
Công ty anh có bước đột phá.
Giá trị tăng vọt.
Anh cũng được ghi nhận xứng đáng.
Chúng tôi trả lại căn phòng thuê cũ.
Bán thêm một căn nhà.
Dùng tiền lập quỹ học cho Chu Khải.
Phần còn lại để nâng cao cuộc sống.
Chúng tôi thường xuyên đi du lịch.
Cùng nhau đi qua núi non, biển cả.
Mỗi chuyến đi khiến chúng tôi gần nhau hơn.
Những vết thương cũ dần lành lại.
Chỉ còn lại dấu ấn của trưởng thành.
Bố mẹ tôi… hoàn toàn biến mất.
Như chưa từng tồn tại.
Tôi không tìm hiểu, cũng không quan tâm.
Quá khứ đã là quá khứ.
Tôi chỉ nhìn về phía trước.
Đôi khi, đêm xuống, tôi vẫn nhớ lại.
Nhưng không còn hận.
Chỉ còn bình lặng.
Có lẽ… đó là buông bỏ.
Buông bỏ hận thù.
Buông bỏ chấp niệm.
Luật sư Trương trở thành bạn của chúng tôi.
Thỉnh thoảng ông ghé studio uống trà.
Chúng tôi nói về luật, về đời, về con người.
Ông nói bố mẹ tôi giờ rất khó tìm việc.
Bị xã hội quay lưng.
Người thân cũng xa lánh.
Họ trở thành những người bên lề.
Tôi nghe mà không có cảm xúc.
Đó là cái giá họ phải trả.
Cuộc sống vốn tàn nhẫn.
Pháp luật chỉ nhìn vào sự thật.
Không nhìn vào tình thân.
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.
Thành phố lên đèn.
Hàng ngàn ánh sáng lung linh.
Ở đâu đó, họ vẫn đang vật lộn.
Nhưng… không còn liên quan đến tôi.
Cuộc đời tôi đã bắt đầu lại.
Tôi đi trên con đường của mình.
Vững vàng.
Tôi phải sống thật tốt.
Phải tiến về phía trước.
19
Nhưng sự bình yên… không kéo dài lâu.
Một buổi chiều nắng đẹp, studio của tôi có khách lạ.
Người phụ nữ đội mũ, đeo kính, che kín mặt.
Nhưng tôi nhận ra ngay.
Lưu Mai.
Bà tháo kính xuống.
Khuôn mặt già nua, tiều tụy.
Nếp nhăn hằn sâu.
Ánh mắt mệt mỏi.
Bà đứng ở cửa, lúng túng.
Tôi không có cảm xúc.
Chỉ nhìn và chờ.
“Tri Hạ…”
Giọng bà khàn đi.
Khác hẳn trước kia.
“Có việc gì?”
Tôi hỏi.
“Ta… muốn nói chuyện.”
“Đây là nơi làm việc.”
“Nếu không phải công việc, mời về.”
Tôi nói thẳng.
Bà khựng lại.
Rồi bật khóc.
“Mẹ sai rồi…”
“Mẹ sống không bằng chết…”
“Bố con bệnh nặng… cần phẫu thuật…”
Tim tôi khẽ chùng xuống.
Dù sao… vẫn là cha.
“Bệnh gì?”
“Tim…”
“Nếu không mổ… sẽ…”
Tôi im lặng.
Tôi biết ông có bệnh tim.
Nhưng không ngờ nặng vậy.
“Ông ấy không có tiền sao?”
“Không phải có tám trăm nghìn à?”
Bà cúi đầu.
“Tiền… mất rồi…”