Chương 14 - Tôi Không Còn Nhà

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

16

Tôi ngồi trên sofa.

Chu Việt ngồi bên cạnh, nhẹ nhàng vuốt tóc tôi.

Màn hình điện thoại của anh vẫn sáng, toàn những tiêu đề lạnh lẽo.

Những câu chữ đó, như dao cứa từng nhát lên người tôi.

Một luồng lạnh buốt từ chân dâng lên tim.

Cảm giác bị đặt lên giàn thiêu khiến tôi nghẹt thở.

“Tri Hạ, đừng xem nữa.”

Anh tắt điện thoại.

Rồi ôm tôi thật chặt.

Hơi ấm từ anh khiến tôi dễ thở hơn một chút.

“Họ đang dùng dư luận ép em.”

“Muốn em lùi bước.”

“Nhưng chúng ta không thể.”

Tôi tựa vào vai anh, nước mắt thấm ướt áo anh.

“Em không biết phải làm gì…”

“Thật sự không biết…”

Những lời chửi rủa như xiềng xích vô hình trói chặt tôi.

Tôi cảm thấy mình bị lột trần, bị đưa lên bàn xét xử của cả thế giới.

Ai cũng đứng trên cao, phán xét tôi.

Trong đầu tôi thoáng qua vô số suy nghĩ.

Có phải tôi quá tàn nhẫn không?

Có phải tôi không xứng làm con không?

“Tri Hạ, nghe anh.”

Anh nâng mặt tôi lên.

Ánh mắt anh kiên định và dịu dàng.

“Em không sai.”

“Chúng ta chỉ bảo vệ quyền lợi hợp pháp.”

“Kẻ vô liêm sỉ là họ.”

“Bây giờ họ muốn hủy hoại em, hủy hoại gia đình mình.”

“Chúng ta không thể để họ thắng.”

Lời anh như dòng điện đánh thức tôi.

Ánh mắt tôi dần rõ ràng trở lại.

“Vậy… chúng ta làm gì?”

Anh nói.

“Phản công.”

Anh lập tức gọi cho luật sư Trương.

Giọng ông vẫn bình tĩnh.

“Tôi đã nắm tình hình.”

“Truyền thông đang rất mạnh.”

“Nhưng chúng ta có cách.”

Ông đề nghị mở họp báo.

Công khai toàn bộ chứng cứ.

Làm rõ sự thật.

Tôi do dự.

“Nhưng… họ sẽ tin sao?”

“Tin hay không là việc của họ.”

“Chúng ta chỉ cần đưa ra sự thật.”

“Trong sạch thì không sợ.”

Tôi nhìn Chu Việt.

Anh gật đầu.

“Làm đi.”

Tôi hít sâu.

“Được.”

Họp báo được ấn định ngay ngày hôm sau.

Cả đêm chúng tôi không ngủ.

Chuẩn bị tất cả.

Video, tài liệu, bằng chứng.

Chúng tôi còn có đoạn camera bệnh viện.

Sau khi “uống thuốc”, bố tôi không hề đau đớn.

Ngược lại, ông còn lén cười với camera.

Nụ cười đó… lột trần tất cả.

Ngày hôm sau, họp báo bắt đầu.

Ánh đèn flash chói mắt.

Tôi rất căng thẳng.

Chu Việt nắm chặt tay tôi.

Luật sư Trương phát biểu trước.

Ông trình bày rõ ràng toàn bộ sự việc.

Di chúc.

Tiền đền bù.

Sao kê ngân hàng.

Tất cả đều được công khai.

Gương mặt các phóng viên dần thay đổi.

Khi đoạn video được phát lên.

Cả khán phòng xôn xao.

Nụ cười của bố tôi khiến ai cũng rùng mình.

Tôi bước lên.

Tôi không mắng.

Không chỉ trích.

Chỉ kể lại tất cả.

Ba mươi năm của tôi.

Bị đối xử bất công.

Bị lợi dụng.

Bị tổn thương.

Cho đến khi họ muốn hủy hoại tôi bằng cái chết giả.

Giọng tôi run nhẹ.

Nhưng vẫn vững vàng.

“Tôi không bất hiếu.”

“Tôi chỉ đang bảo vệ bản thân và con tôi.”

“Tôi chưa từng làm điều gì trái lương tâm.”

“Tôi đứng đây không phải để xin thương hại.”

“Mà để nói cho mọi người biết…”

“Pháp luật là công bằng.”

“Công lý sẽ không vắng mặt.”

“Những kẻ làm sai… sẽ phải trả giá.”

Tiếng vỗ tay vang lên.

Tôi biết…

Tôi đã thắng.

17

Sau họp báo, dư luận đảo chiều.

Những lời chửi rủa biến mất.

Thay vào đó là phẫn nộ hướng về phía họ.

Câu chuyện của tôi trở thành tấm gương.

Nhiều người lên tiếng.

Chia sẻ về gia đình độc hại.

Về “hiếu mù quáng”.

Về ranh giới.

Tôi từ “đứa con bất hiếu”…

Thành biểu tượng của sự tỉnh thức.

Nhưng tôi từ chối phỏng vấn.

Tôi chỉ muốn sống yên bình.

Sự thật về “uống thuốc” cũng được công bố.

Ông ta không uống thuốc trừ sâu.

Chỉ là rượu pha loãng.

Tất cả chỉ là diễn kịch.

Còn người đưa “rượu”…

Chính là cậu tôi.

Họ liên thủ hại tôi.

Cuối cùng tự hại mình.

Bố tôi bị xử phạt lần nữa.

Cậu tôi cũng bị liên đới.

Danh tiếng họ sụp đổ hoàn toàn.

Đó là hậu quả.

Bản án có hiệu lực.

Họ không hợp tác.

Chúng tôi yêu cầu cưỡng chế.

Năm căn hộ được sang tên.

Ba trăm nghìn tiền thuê cũng được trả đủ.

Tôi nhìn số tiền đó.

Không vui.

Chỉ thấy trống rỗng.

Tôi đem toàn bộ đi quyên góp.

Nhà, tôi bán ba căn.

Giữ lại hai căn.

Một cho gia đình nhỏ của tôi.

Một cho bố mẹ Chu Việt.

Tôi không muốn dính dáng gì nữa.

Cuộc sống dần bình yên.

Chúng tôi chuyển đến nhà mới.

Rộng rãi, ấm áp.

Có phòng cho con.

Có góc riêng cho mỗi người.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)