Chương 12 - Tờ Vé Số Đổi Đời
Mẹ tôi bước vào với dáng vẻ chậm rãi hơn nhiều.
Ánh mắt bà dừng lại ở mỗi món đồ nội thất chừng hai ba giây.
Sofa, da thật.
Tivi, 85 inch.
Đồ ăn vặt trên bàn trà, đồ nhập khẩu.
Tủ rượu vang – bà không uống rượu, nhưng cũng nhìn ra giá trị không hề rẻ.
Bước chân của bà ngày càng chậm, đến giữa phòng khách thì dừng hẳn lại.
Bên ngoài cửa sổ, cả thành phố trải dài dưới chân bà, ánh đèn nối liền thành một dải, kéo dài đến tận nơi tầm mắt không thể chạm tới.
Bà đứng đó, quai của chiếc cặp lồng hằn lên ngón tay, tạo thành một vết tấy đỏ.
“Mày…” Bà quay đầu nhìn tôi, giọng căng ra, “Mày… từ lúc nào…”
“Vào ngày trúng số.” Tôi nói.
Chính là cái ngày bà đập mấy cuốn sổ đỏ xuống bàn.
Chính là cái ngày bà mắng tôi là “đồ vô ơn”.
Cặp lồng trên tay mẹ tôi tuột xuống, thằng Mập nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy.
“Năm…” Môi bà run rẩy, “Năm mươi triệu sao?”
“Sau thuế còn 40 triệu.” Giọng tôi đều đều, “Vốn dĩ con định về báo tin vui cho mọi người. Nhưng mẹ còn mở miệng nhanh hơn con.”
Phòng khách chìm vào im lặng rất lâu.
Chị dâu là người gục ngã đầu tiên.
Đầu gối chị ta khuỵu xuống một chút, nhưng vẫn cố gượng đứng vững.
“Tiểu Bắc… em trai…”
Nước mắt lã chã rơi xuống.
Không phải là những giọt nước mắt tủi thân – mà là kiểu nước mắt sau khi tính toán xong xuôi một món nợ.
50 triệu.
Sau thuế còn 40 triệu.
Trừ đi 3 căn nhà trị giá 7 triệu tệ.
Lỗ ròng hơn 32 triệu tệ.
Món nợ này đủ để chị ta khóc hết phần đời còn lại.
Anh trai tôi từ lúc bước vào cửa đến giờ chưa nói một lời nào.
Anh ấy đứng ở vị trí huyền quan, hai tay đút túi quần, hai vai cứ run lên bần bật.
Không phân biệt được là do lạnh, hay do điều gì khác.
Thằng Mập ôm cái cặp lồng, lặng lẽ lùi về góc sofa.
Sau đó cắn một hạt dưa.
Tiếng “rắc” vang lên giòn tan trong phòng khách im phăng phắc, nghe như ai đó vừa búng tay.
【Chương 9】
Cuối tháng 11.
Công việc kinh doanh vật liệu xây dựng của anh trai tôi hoàn toàn sụp đổ.
Anh ấy đã dùng cả ba căn nhà để thế chấp vay vốn – hai căn nhà cũ mỗi căn cắm 1,5 triệu tệ, căn ở khu đô thị mới cắm 2 triệu tệ, gom góp được 5 triệu để mong lật ngược ván cờ.
Kết quả càng gỡ càng thua đậm.
Đối tác ôm tiền bỏ trốn, tiền hàng không thu hồi được, lương công nhân, tiền nợ nhà cung cấp dồn dập kéo đến đòi.
5 triệu tệ đổ vào mà chẳng nghe thấy một tiếng sủi tăm.
Khi thông báo đòi nợ của ngân hàng gửi đến, ba căn nhà đều bị đưa vào danh sách phát mãi.
Tối hôm đó, mẹ tôi gọi cho tôi 7 cuộc điện thoại.
Đến cuộc thứ bảy thì tôi bắt máy.
“Tiểu Bắc…”
Giọng bà đã thay đổi hoàn toàn.
Không còn cái kiểu tự tin, lý lẽ hùng hồn ngày xưa nữa.
Mà là thanh đới đã căng đến giới hạn, chỉ cần dùng sức thêm một chút nữa là đứt phựt, kiểu âm thanh đó.
“Mẹ, có chuyện gì vậy?”
“Anh trai con… nhà cửa… ngân hàng bảo sẽ đấu giá…”
“Con biết rồi.”
“Con giúp anh trai con với… con đang có tiền mà… mẹ xin con đấy…”
Áp điện thoại lên tai, tôi ngồi lọt thỏm trong chiếc ghế trước cửa sổ.
Bên ngoài trời đang mưa rỉ rả, ánh đèn thành phố vỡ vụn thành từng mảnh trong màn nước.
“Mẹ, ba căn nhà đó là mẹ cho anh ấy.”
“Mẹ biết lỗi rồi…”
“Lúc anh ấy đem đi thế chấp, cũng không bàn với mẹ tiếng nào đúng không?”
Bên kia vọng lại tiếng khóc nức nở.
Không phải kiểu khóc lu loa lên.
Mà là từng hơi từng hơi hít ngược vào, mỗi hơi thở như thể bị kéo giật ra từ buồng phổi, kèm theo tiếng nấc nghẹn tận dưới đáy họng.
“Mẹ, ngày mai đến chỗ con đi. Đưa cả anh ấy đến nữa.”
Chiều hôm sau.
Trong phòng khách có bốn người ngồi.
Tôi. Mẹ tôi. Anh trai. Chị dâu.
Thằng Mập đã chủ động chuồn mất – “Trường hợp này tao ở đây không tiện. Nếu mày bị đánh thì cứ gọi tao.”
Hệ thống sưởi đang bật, nhưng chẳng ai cảm thấy ấm áp cả.