Chương 2 - Tình Yêu Trong Cung Đình
Trong mắt Tô mỹ nhân lóe lên tia đắc ý, khóe miệng không kìm được mà nhếch lên.
Ta vờ như không biết gì, ngoan ngoãn đáp: “Vâng.”
Đứa bé có nguồn gốc rõ ràng là được, hắn không đến cũng chẳng sao.
Hoàng thượng hài lòng mỉm cười:
“Hôm qua trẫm quên mang quà sinh thần cho nàng, là kim thoa đính trân châu huyết hồng do Tây Vực tiến cống, chỉ có duy nhất một cây. Nàng xem có thích không?”
Thái giám dâng chiếc hộp lên. Vừa mở ra, viên hồng ngọc to bằng quả trứng chim bồ câu tỏa ánh sáng lạnh dưới nắng mai. Tô mỹ nhân nhìn thấy cảnh này, ghen tức đến mức suýt cắn nát cả răng.
Đồ quý thế này, ai mà chẳng thích.
Ta đón lấy, mỉm cười từ tận đáy lòng: “Tạ ơn Hoàng thượng, thần thiếp rất thích.”
07
Gió bấc lặng lẽ tràn vào hoàng thành, sau vài trận mưa rét mướt, sắc thu tàn tạ, chốn cấm cung cửu trùng thoáng chốc đã bước vào mùa đông lạnh giá.
Hôm đó, một đám nội thị bất ngờ xông vào Tích Nguyệt cung, gót giày giẫm lên cành khô lá rụng kêu lạo xạo.
Tiểu Đào vội vã cản bọn chúng lại: “Lũ cẩu nô tài các ngươi, có biết đây là đâu mà dám xông vào hả?”
Bọn chúng thô bạo đẩy ngã nàng, dường như đã có mục tiêu từ trước, cứ thế xông thẳng vào tẩm điện của ta. Tiểu Đào còn định lao ra cản, ta đã giữ tay nàng lại, hất cằm ra hiệu nhìn về phía sau.
Phía sau đám đông, Hoàng thượng, Hoàng hậu và Tô mỹ nhân đang thong thả bước tới.
À, Tô mỹ nhân nay đã thăng lên chức Tô tần rồi.
Ta thản nhiên hành lễ. Nhưng Hoàng thượng không lên tiếng miễn lễ cho ta.
Đám nội thị cuối cùng cũng lục ra được một hình nhân bằng vải giấu dưới gầm giường của ta. Trên hình nhân có ghi sinh thần bát tự của Tô tần, toàn thân bị đâm châm chi chít.
Tô tần ngay lập tức đỏ hoe hai mắt:
“Thảo nào thần thiếp luôn trằn trọc không ngủ được, hết đau chỗ này lại nhức chỗ kia. Hóa ra là Ninh phi ở phía sau giở trò yếm thắng!”
Ta làm bộ kinh ngạc tột độ, hốt hoảng thanh minh: “Bản cung chưa từng thấy hình nhân này bao giờ, chắc chắn có kẻ cố tình hãm hại!”
Một cung nữ lo việc quét tước trong Tích Nguyệt cung bỗng “bịch” một tiếng quỳ sập xuống:
“Khởi bẩm Hoàng thượng, nô tì từng tận mắt nhìn thấy Ninh phi nương nương cầm kim đâm vào hình nhân, miệng còn lẩm bẩm nguyền rủa Tô tần phải chết! Trong cung nghiêm cấm vu thuật, nô tì sợ hãi tột độ, nay chuyện của Ninh phi bị phát giác, nô tì mới dám đứng ra chỉ chứng!”
Tiểu Đào tức điên, chỉ thẳng vào mặt ả: “Con tiện tỳ nhà ngươi đang sủa bậy gì thế!”
Cung nữ kia lại dập đầu bình bịch: “Những lời nô tì nói, câu câu đều là sự thật!”
Hoàng hậu nhận lấy hình nhân từ tay nội thị, thở dài một thườn thượt rồi dâng lên cho Hoàng thượng.
Hoàng thượng cầm lấy, chỉ liếc nhìn một cái rồi ném thẳng xuống trước mặt ta.
“Ninh phi, nàng còn gì để nói không?”
Khóe mắt ta đỏ rực, vẻ mặt đầy quật cường: “Thần thiếp có trăm miệng cũng không thể chối cãi!”
Cách hay nhất lúc này là: ngất xỉu!
08
Lúc tỉnh lại lần nữa, bên giường ta đã đứng vây kín người.
Hoàng thượng mang vẻ mặt áy náy tột độ, Hoàng hậu thì nhìn ta bằng nụ cười nửa miệng. Tô tần cắn chặt môi quỳ cách đó không xa, Trương thái y cung kính đứng chờ lệnh ở một bên.
Hoàng thượng cẩn thận đắp lại chăn cho ta: “Nàng có thai rồi, sao lại không phái người bẩm báo cho trẫm biết?”
Hoàng thượng vốn rất hiếm muộn, hậu cung bao nhiêu năm nay chưa từng có ai hoài thai. Nay ta lại có thai, trong lòng hắn chắc chắn đang vui sướng khôn tả.
Ta tuôn rơi nước mắt tủi thân:
“Thần thiếp sợ lại bị người ta hãm hại, nên định chờ thai nhi ổn định rồi mới dám bẩm báo Hoàng thượng. Nào ngờ, dù thần thiếp có thai hay không, vẫn có kẻ rắp tâm muốn dồn thần thiếp vào chỗ chết.”
Lời nói của ta chĩa mũi dùi thẳng vào Tô tần. Tô tần phút chốc tái mét cả mặt, lớn tiếng vặn lại:
“Hoàng thượng! Cho dù Ninh phi có mang long thai thì sao chứ? Việc lục soát được hình nhân dưới gầm giường của Ninh phi là sự thật rành rành! Không thể vì nàng ta mang thai mà coi như có kim bài miễn tử được!”
Tiểu Đào căm phẫn lên tiếng:
“Ai mà chẳng biết thuật vu cổ âm độc vô cùng, kẻ thi pháp sẽ bị tổn hao phúc lộc, âm đức, dễ bị tà khí quật ngược lại. Phụ nữ có thai lại vô cùng yếu ớt, dễ bị tà khí áp chế nhất, dẫn đến sẩy thai hoặc thai nhi chết yểu. Nương nương đang mang cốt nhục hoàng gia, tuyệt đối không bao giờ đem đứa con trong bụng ra đánh cược mà đi thi triển tà thuật yếm thắng! Rõ ràng là có kẻ ngậm máu phun người!”
Đáy mắt Tô tần xẹt qua tia hoảng loạn, ả nói năng lộn xộn: “Biết đâu Ninh phi to gan lớn mật, không sợ bị quật lại thì sao! Cho dù có phải hy sinh đứa con, nàng ta cũng muốn dồn ta vào chỗ chết!”
Hoàng thượng quát lớn: “Làm càn!”
Cả điện bỗng chốc im phăng phắc. Ngoại trừ ta đang nằm trên giường, tất cả mọi người đều lập tức quỳ rạp xuống, thở cũng không dám thở mạnh.
Hoàng thượng âm u nhìn Tô tần. Ả run lẩy bẩy, hốc mắt chợt đỏ hoe: “Nếu tỷ tỷ còn sống, nhất định sẽ lấy lại công bằng cho thần thiếp.”
Ta thầm thở dài.
Cãi không lại là lại mang người xưa đã khuất ra làm lá chắn.
09
Tiểu Đào lập tức tiếp lời: