Chương 1 - Tình Yêu Trong Cung Đình
Ta là Ninh phi của Hoàng thượng, nhưng lúc này lại cùng Thụy vương Kỳ Thịnh trúng phải xuân dược “tình tán”, bị ép phải lăn lộn trên giường cùng nhau.
Đột nhiên, ngoài cửa truyền đến tiếng ồn ào của đám phi tần.
“Ninh phi thay y phục mà cần lâu vậy sao? Để chúng ta vào xem!”
“Không chừng lại đang lén lút giấu giếm mọi người làm chuyện mờ ám gì đó?”
Tiểu Đào vội vàng ngăn cản: “Nương nương đang nghỉ ngơi, đã dặn không ai được làm phiền.”
Một tiếng “Chát!” thật mạnh vang lên.
Cánh cửa lập tức bị đẩy bung ra.
01
Ta chậm rãi chỉnh lại y phục, lười biếng đưa mắt nhìn đám người.
“Có chuyện gì mà ồn ào thế?”
Đi đầu là Tĩnh phi, ánh mắt ả đảo liên tục, nhìn quanh thiên điện một vòng.
“Trong điện chỉ có một mình tỷ thôi sao?”
Ta cười khẩy, đứng dậy: “Nếu không thì sao? Tĩnh phi nghĩ nơi này còn nên có thêm ai nữa?”
Ả không cam tâm, cúi xuống nhìn dưới gầm giường, rồi lại mở toang tủ áo bên cạnh. Thậm chí còn lật tung cả chăn lên để kiểm tra.
Ta sầm mặt: “Tĩnh phi! Ngươi có ý gì đây? Định bắt gian đến tận chỗ bản cung rồi sao? Dự tiệc ngắm hoa mà không lo ngắm hoa, lại chạy đến đây quấy rầy bản cung nghỉ ngơi. Món nợ này, bản cung ghi nhớ rồi đấy.”
Tĩnh phi nhíu mày, vẫn cố chấp hỏi: “Vậy tại sao trong điện lại có mùi hoan ái?”
Ta vươn tay đẩy cửa sổ ra. Bên ngoài, hoa trên cây đang nở rộ, hương thơm theo gió lùa vào phòng.
“Tĩnh phi ngửi lại xem, có phải là mùi này không?”
Dù có phải hay không, mùi hoa này cũng đã tràn ngập khắp căn phòng rồi. Sắc mặt Tĩnh phi vô cùng khó coi, nhưng ả đành phải thừa nhận hôm nay không nắm được sơ hở của ta. Ả giận dữ phất tay áo bỏ đi, đám cung nhân cũng lục tục kéo theo.
Tiểu Đào với một bên má sưng đỏ, lo lắng hỏi: “Nương nương…”
Ta đưa tay lên ra hiệu cho nàng im lặng.
Chỉ chưa đầy nửa tách trà sau, Tĩnh phi bất ngờ quay ngoắt lại!
Ả lại xông vào điện, nhưng phát hiện bên trong vẫn chỉ có ta và Tiểu Đào. Ả ngồi xổm xuống, nhón lấy một vật gì đó trên mặt đất.
“Ồ, chiếc hoa tai bản cung làm rơi hóa ra lại ở đây.”
Ta lạnh lùng nhìn ả diễn trò: “Muội muội nhìn cho kỹ vào, xem có còn rơi rớt thứ gì ở đây nữa không, kẻo đi đi lại lại nhiều lại đâm ra lao lực.”
Mặt Tĩnh phi lúc xanh lúc trắng, hừ lạnh một tiếng rồi rời đi. Lần này thì đi thật rồi.
Ta quay người, mở cánh cửa mật thất phía sau giường ra. Thụy vương Kỳ Thịnh đang đứng sau cánh cửa, hai má vẫn còn ửng hồng.
02
Gạo đã nấu thành cơm. Ta ngước mắt, nhẹ giọng nói:
“Hai ta bị kẻ khác tính kế, thân bất do kỷ. Nghĩ lại thì kẻ đứng sau giật dây chính là Tĩnh phi. Nếu chuyện vừa rồi mà bại lộ, chúng ta chỉ có con đường chết. Hôm nay cứ coi như chưa có chuyện gì xảy ra. Để phòng vạn nhất, ngài cứ ở lại đây đến sáng mai hẵng đi.”
Hôm nay vốn dĩ là yến tiệc ngắm hoa để tuyển Vương phi cho Thụy vương.
Kỳ Thịnh rủ mắt xuống, khẽ “ừ” một tiếng. Trên cổ hắn vẫn còn lấm tấm những vết đỏ, trông bộ dạng ngoan ngoãn và nghe lời vô cùng. Nhìn hắn chỉ khiến người ta muốn ức hiếp thêm lần nữa.
Ta cắn chặt răng. Không ổn, dược tính của “tình tán” vẫn còn sót lại. Ta lập tức quay người bỏ đi.
Về đến tẩm cung, ta lướt mắt nhìn Tiểu Hạnh đang có vẻ mặt đầy căng thẳng. Hôm nay ta chỉ uống nước từ bình mà Tiểu Hạnh mang theo. Lúc xảy ra chuyện thì nha đầu này biến mất tăm, chắc chắn là đi mật báo cho Tĩnh phi rồi.
“Tiểu Hạnh, ngươi theo bản cung từ lúc bản cung mới nhập cung. Tính đến nay đã bao nhiêu năm rồi?”
Tiểu Hạnh lập tức sợ hãi quỳ sụp xuống: “Bẩm nương nương, đã bảy năm rồi ạ.”
Tiểu Đào tiến lên, tát mạnh cho ả hai bạt tai:
“Năm ngoái nương ngươi ốm nặng, nương nương đặc cách cho ngươi xuất cung thăm hỏi, còn ban cho bạc mang về chữa bệnh. Anh trai ngươi muốn lấy vợ, xúi ngươi ăn cắp đồ trong cung, nương nương cũng chỉ sai người đánh hắn một trận cảnh cáo. Vậy mà ngươi dám lấy oán báo ân, rắp tâm hãm hại nương nương như thế!”
Tiểu Hạnh nghe vậy thì rơi nước mắt:
“Ngươi nói thì dễ nghe lắm! Kể từ lần đó, anh trai ta ép cha mẹ đoạn tuyệt quan hệ với ta. Họ gửi thư nói rằng từ nay không bao giờ nhận đứa con gái này nữa. Người là nương nương, sống trong nhung lụa nơi cung cấm, nhưng sang năm ta đủ hai mươi lăm tuổi là có thể xuất cung về nhà rồi. Chỉ vì trận đòn đó, ta vĩnh viễn không còn nhà để về nữa!”
Ta thở dài. Đứng dậy, đi thẳng vào tẩm điện.
Hai tên thái giám tiến lên đè nghiến hai tay Tiểu Hạnh xuống.
“Kéo xuống, trượng tễ.”
Tiểu Hạnh không dám tin, gào lên: “Nương nương! Đúng là nô tì đã hạ dược, nhưng chẳng phải người vẫn bình an vô sự đó sao?”
Ta không thèm để ý, cứ thế bước đi từng bước. Phía sau lưng vọng lại tiếng cầu xin tha mạng của ả, rồi sau đó biến thành tiếng “ư ử”. Chắc là Tiểu Đào đã nhét khăn tay vào miệng ả rồi.
Chuyện hôm nay, nếu đối tượng là một gã đàn ông lạ mặt nào khác, ta nhất định sẽ tìm bừa một cái cớ rồi âm thầm thủ tiêu hắn. Nhưng đó lại là Kỳ Thịnh. Đành phải coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Họa vô đơn chí. Một tháng sau, ta thường xuyên buồn nôn, lén gọi Trương thái y đến bắt mạch.
Quả nhiên, ta có thai rồi.
03
Trương thái y là người trong lòng của Tiểu Đào. Ta tin hắn sẽ giữ kín miệng, và tìm cách giúp ta.
Suy nghĩ giây lát, ta quyết định giữ lại đứa trẻ này. Ở chốn hậu cung, có con cái làm chỗ dựa thì đường đi mới dài lâu được. Thế nhưng, Hoàng thượng đã rất lâu rồi không ghé thăm cung của ta. Những đóa kiều hoa mới nhập cung ai nấy đều xinh đẹp động lòng người, Hoàng thượng dù có lần lượt sủng hạnh từng người thì cũng phải mất khá nhiều thời gian.
Tiểu Đào nhắc nhở: “Nương nương, nghe nói dạo gần đây Hoàng thượng sủng ái nhất là Tô mỹ nhân mới nhập cung.”
Ta nhìn bóng mình trong gương đồng. Cũng phải. Nhìn một gương mặt dù có đẹp đến đâu suốt mấy năm trời thì cũng đến lúc phát ngấy thôi.
Sáng hôm sau, lúc đến thỉnh an Hoàng hậu, ta cố tình liếc nhìn Tô mỹ nhân. Nàng ta có ánh mắt trong veo, khí chất thanh tao, hệt như một đóa nhài trắng muốt. Ánh mắt và hàng chân mày lại có vài phần giống ta.
Tiểu Đào khẽ lẩm bẩm: “Hóa ra lại là thế thân của nương nương.”
Các phi tần khác đều lén lút đánh giá ta và ả, dường như đang chờ xem ta sẽ ra tay gây khó dễ thế nào. Ta thu ánh mắt lại, ung dung uống trà coi như không có chuyện gì.
Một mỹ nhân cỏn con, chưa đến lượt ta phải ra tay. Nếu ả chỉ là thế thân, vậy thì ta mới là người thật đang đứng ở đây; muốn nắm điểm yếu của ả còn không dễ như trở bàn tay sao.
Ngay ngày hôm đó, ta chủ động đứng chờ ở con đường mà Hoàng thượng bắt buộc phải đi qua khi về tẩm điện.
Gió lạnh thổi làm lá bạch quả rụng lả tả. Ta đưa tay ra, vừa vặn có một chiếc lá vàng ươm rơi gọn vào lòng bàn tay.
“Hoàng thượng, hôm nay thần thiếp nhìn thấy Ninh phi nương nương. Trông nương nương rất giống tỷ tỷ của thần thiếp, thần thiếp lại thấy nhớ tỷ tỷ rồi.”
Giọng nói trong vắt vang lên, là Tô mỹ nhân.
“Trẫm cũng nhớ Linh Linh rồi.”
Linh Linh?
Ngón tay ta siết chặt lại, chiếc lá bị vò nát, những mảnh vụn rơi lả tả qua kẽ tay.
Từ trước đến nay ta luôn cho rằng Hoàng thượng có âm điệu địa phương hơi nặng, nên đã gọi nhầm “Ninh Ninh” thành “Linh Linh”. Hóa ra… những lúc triền miên trên giường, tiếng “Linh Linh” hắn gọi chưa bao giờ dành cho ta, mà là gọi một người khác.
Thảo nào ta lại đắc sủng lâu đến vậy.
Tiếng bước chân từ xa tiến lại gần, vòng qua hòn non bộ, hai người họ xuất hiện trước mặt ta. Trông thấy Hoàng thượng, ta tái mặt, khẽ cúi người hành lễ.
04
Tô mỹ nhân kêu lên một tiếng “A”:
“Ninh phi tỷ tỷ nghe thấy cả rồi sao? Đều tại muội vô ý. Muội không hề có ý bảo tỷ giống hệt tỷ tỷ của muội đâu, xin tỷ đừng hiểu lầm.”
Nói xong, khóe mắt nàng ta lập tức ửng đỏ.
Hoàng thượng vừa bước sang tuổi tứ tuần, diện mạo vẫn còn rất tuấn lãng. Hắn lên tiếng dỗ dành Tô mỹ nhân vài câu, rồi quay sang nhìn ta:
“Có thể giống Linh Linh vài phần, đó là phúc phận của nàng.”
Ta nhàn nhạt gật đầu: “Đúng là phúc phận của thần thiếp.”
Hoàng thượng và Tô mỹ nhân đều sững sờ trong giây lát.
Tô mỹ nhân xen vào: “Ninh phi tỷ tỷ nói vậy, chẳng lẽ là đang giận dỗi sao?”
Ta rũ mắt, hỏi ngược lại: “Bản cung vì cớ gì phải giận dỗi?”
Đó là lời thật lòng. Nếu không, một thứ nữ thấp kém như ta, làm sao có thể leo lên đến hàng Phi vị được.
Tô mỹ nhân: “…”
Hoàng thượng săm soi ta một lúc, nhận thấy ta quả thật không có chút cảm xúc bất mãn nào:
“Nàng hiểu chuyện thế này, trẫm rất vui. Nhưng nàng đứng đây là đang đợi trẫm sao?”
Ta điềm nhiên mở miệng: “Vâng. Ngày mai là sinh thần của thần thiếp, nên muốn đến hỏi Hoàng thượng…”
Hoàng thượng tiến đến nắm lấy tay ta: “Trẫm biết rồi, ngày mai trẫm nhất định sẽ đến.”
Tô mỹ nhân bĩu môi, vẻ mặt đầy không vui, kéo tay Hoàng thượng rời đi.
Hôm sau, Hoàng thượng rốt cuộc cũng chịu bước chân đến Tích Nguyệt cung của ta sau một khoảng thời gian dài.
Nhưng mới ngồi chưa hết một nén nhang, Tô mỹ nhân đã phái cung nữ chạy đến tìm Hoàng thượng, bẩm rằng nàng ta bị đau bụng.
05
Để đề phòng rủi ro, ngay lúc Hoàng thượng vừa bước vào ta đã dâng trà cho hắn.
Trong trà đương nhiên đã bị pha thêm thuốc mê. Thế nên, lúc cung nữ kia hớt hải chạy tới thì Hoàng thượng đã ngủ say.
Bên ngoài điện, Tiểu Đào lạnh giọng chặn lại: “Hoàng thượng đã nghỉ ngơi rồi, có chuyện gì để ngày mai hãy nói.”
Cung nữ đó không cam tâm, gân cổ lên gào:
“Hoàng thượng! Hoàng thượng! Nương nương nhà nô tì đau đến mức lăn lộn trên giường! Nương nương cần người, Hoàng thượng ơi!”
Thuốc mê mà Trương thái y đưa cho ta thừa sức hạ gục cả một con trâu. Vì vậy, ả vĩnh viễn không thể nào gọi tỉnh một vị Hoàng thượng đang ngấm thuốc được. Đợi đến lúc ả gào đến khản cả cổ mà không thấy ai đoái hoài, mới đành hậm hực bỏ về.
Sáng hôm sau, lúc Hoàng thượng tỉnh dậy, tinh thần vô cùng sảng khoái. Cả một đêm không phải vắt óc nghi kỵ kẻ này người nọ, tinh thần tự nhiên sẽ tốt.
Hắn nhìn thấy mái tóc rối bù và những vết đỏ ta cố tình tạo trên cổ. Hắn lập tức “hiểu” đêm qua đã xảy ra chuyện gì, chỉ là không tài nào nhớ nổi chi tiết.
Hắn vừa định mở lời hỏi, thì ngoài cửa lại vang lên tiếng khóc lóc ỉ ôi của Tô mỹ nhân.
“Hoàng thượng, thần thiếp có tội, cúi xin Hoàng thượng trách phạt.”
06
Tô mỹ nhân rũ mắt, hàng mi khẽ rung rung, giọng điệu mềm mại ngọt lịm như nhúng mật, nghe qua đã thấy thương xót:
“Đêm qua thần thiếp đau bụng, cung nữ lén lút đến làm phiền Hoàng thượng và tỷ tỷ, thật là không phải đạo. Nhưng nể tình nô tì đó cũng vì lo lắng cho thần thiếp, lỗi lầm này thần thiếp xin gánh chịu toàn bộ.”
Hoàng thượng lộ vẻ xót xa, huống hồ tối qua hắn cũng đâu có bị đánh thức.
Hắn bước tới đỡ ả dậy: “Nàng thì có lỗi gì chứ? Đã gọi thái y chưa? Thái y nói sao?”
Tô mỹ nhân sắc mặt nhợt nhạt, nép vào ngực Hoàng thượng: “Là bệnh cũ từ nhỏ thôi, không cần xem đâu.”
Hoàng thượng lập tức bác bỏ: “Sao lại không xem được? Đi, truyền thái y.”
Ta ngoan ngoãn đứng yên bên cửa, không hề hé miệng cản trở.
Hoàng thượng bỗng quay đầu lại, có chút áy náy nói: “Vậy hôm khác trẫm lại tới thăm nàng.”
Cái từ “hôm khác” này, ta đã từng đứng cạnh hắn và nghe hắn nói với vô số phi tần. Chỉ là lời nói cho có lệ mà thôi. Không ngờ nay lại đến lượt ta được nghe câu này.