Tôi đi công tác một tuần nên đã thuê người đến tận nhà cho mèo ăn.
Thế nhưng sang ngày thứ hai, tôi lại nhìn thấy qua camera phòng khách rằng cô thanh mai trúc mã của Phó Thanh Hòa đã nhập mật mã vào nhà, sau đó ném một quả nho vào bát thức ăn của Bỉ Bỉ.
Nguyễn Thư tinh nghịch lè lưỡi về phía camera.
“Chị dâu, Bỉ Bỉ nhà chị cũng thông minh thật đấy, biết không được ăn nho.”
Ngay sau đó, cô ta lại rút dây camera.
Tôi hoảng hốt đến rối bời, lập tức nhờ người đến cho mèo ăn quay lại chăm sóc Bỉ Bỉ.
Sau đó, tôi gọi điện chất vấn Phó Thanh Hòa.
“Anh lại đưa mật mã nhà cho Nguyễn Thư đúng không? Anh có biết cô ta cho Bỉ Bỉ ăn nho, còn rút cả camera trong nhà không?”
Phó Thanh Hòa trả lời với giọng mất kiên nhẫn.
“Bỉ Bỉ có xảy ra chuyện gì đâu.”
“Thư Thư chỉ thích đùa thôi, không có ý xấu gì. Hơn nữa, cô ấy cũng đã xin lỗi anh rồi, nói rằng camera là do vô tình chạm phải nên mới rơi xuống.”
“Em đừng có chuyện bé xé ra to nữa.”
“Anh và cô ấy lớn lên bên nhau từ nhỏ, sau này chúng ta kết hôn rồi chẳng lẽ lại không qua lại với cô ấy nữa?”
“Thư Thư nói đúng, em có ham muốn kiểm soát quá mạnh.”
Lần thứ ba mươi tám.
Tôi đã đổi mật mã ba mươi tám lần, Phó Thanh Hòa cũng đưa mật mã cho Nguyễn Thư đủ ba mươi tám lần.
Tôi bỗng không muốn đổi lần thứ ba mươi chín nữa.
……
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận