Chương 14 - Tình Yêu Nơi Đông Cung
“Dung Nhi là mẫu thân của đứa trẻ, sao có thể nỡ làm hại chính con mình? Khanh Tuyết, năm xưa nàng đã hại con của Hứa Hòa, còn vì thế hại chết chính con mình. Nàng bảo trẫm làm sao tin nàng!”
Ta đã nói rồi.
Tấm gương đồng đã vỡ.
Bất kể sửa thế nào.
Cũng không thể trở về giống hệt ban đầu.
22
Ta tới lãnh cung gặp nàng ta.
Cố Khanh Tuyết đã không còn chút kiêu ngạo nào năm xưa.
Cả người đầu tóc rối bời, co rúm trong góc.
Vừa khóc vừa cười.
Dường như đã hơi điên.
Ta còn chưa bước vào.
Đã nghe nàng ta nói những lời điên loạn:
“Chu Mục vậy mà vì một vũ cơ thấp hèn muốn giết ta. Rốt cuộc ta đã trao trái tim cho một nam nhân bạc tình đến mức nào?
“Ta hối hận rồi. Ta không nên yêu chàng. Ta đáng lẽ nên hoàn thành nhiệm vụ rồi về nhà. Duyên đẹp ban đầu, kết cục tan tác… hóa ra là ý này. Thật nực cười.
“Vì sao ta lại muốn một đời một kiếp một đôi người với một cổ nhân?
“Nhưng Chu Mục, vì sao chàng phải phụ ta? Vì sao…
“…”
Khoảnh khắc ta bước vào.
Nàng ta lập tức ngậm miệng.
“Chu Mục nói, cho dù hắn hận nàng thấu xương, nhưng cuối cùng vẫn nhớ chút tình cũ. Hắn nói sẽ đuổi nàng khỏi hoàng thành, đời này đừng trở về nữa.”
Ta nguyên vẹn mang lời Chu Mục tới cho nàng ta.
“Hắn… thật sự không tin ta đến vậy sao?”
Cố Khanh Tuyết dựa vào tường.
Cả người như một cái xác không hồn.
Không còn nhìn thấy chút sinh khí nào.
Ta túm lấy vai nàng ta, ép nàng ta phải nhìn thẳng vào mình:
“Nàng suýt hại chết đứa con trai duy nhất của hắn ngay trước mắt bao người. Hắn sao có thể tiếp tục bảo vệ nàng? Không chỉ Thái hậu không đồng ý, triều thần cũng sẽ dâng tấu đòi mạng nàng. Thiên hạ này không ai dung được nàng.”
“Không dung được thì sao? Cùng lắm ta rời khỏi hoàng thành. Dựa vào thông minh tài trí của ta, ta vẫn có thể sống phong sinh thủy khởi!”
Cố Khanh Tuyết trừng ta:
“Thẩm Khuynh Dung à Thẩm Khuynh Dung! Ai có thể độc ác hơn ngươi? Vậy mà dùng chính con ruột của mình để lập cục. Chỉ cần sơ suất một chút sẽ hại chết nó. Là mẫu thân của một đứa trẻ, ngươi thật sự có thể nhẫn tâm đến vậy sao?”
Đau lòng?
Áy náy?
Đứa trẻ còn nằm trong tã, chỉ biết ê a.
Có cùng huyết mạch với ta.
Lại trở thành công cụ để ta báo thù.
Nhưng ta sẽ không hối hận.
Cùng lắm nếu thật sự xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
Cứ để đứa trẻ ấy tới tìm ta đòi mạng.
Ta không sợ.
Nhưng bây giờ.
Là ta tới đòi mạng Cố Khanh Tuyết.
Trên đời này sẽ không còn ai tin nàng ta.
Nàng ta sẽ chỉ nhớ rằng Chu Mục nàng ta yêu nhất.
Vì nữ nhân và đứa trẻ khác.
Đã dùng kiếm chỉ vào tim nàng ta.
Mở miệng nói muốn lấy mạng nàng ta.
Sau đó vứt sạch mọi lời thề năm xưa ra sau đầu.
Đối với một nữ tử chìm sâu trong tình yêu.
Đó là một đòn chí mạng.
Nhưng như vậy vẫn chưa đủ.
Ta siết mạnh cằm nàng ta.
Mặc cho móng tay sắc nhọn cắm vào da thịt.
Máu ấm nhỏ xuống đầu ngón tay ta.
Mang tới một cảm giác khoan khoái khó tả.
“Cố Khanh Tuyết, nàng thật sự cho rằng mình có thể rời khỏi hoàng thành sao?”
Ta.
Có đồng ý không?
23
Sau khi Cố Khanh Tuyết rời đi.
Chu Mục trở nên trầm mặc hơn rất nhiều.
Khi trận tuyết đầu tiên của kinh thành rơi xuống.
Chu Mục mắc một trận bệnh nặng.
Mê man rất lâu không khỏi.
Ngày ngày thuốc thang không rời miệng.
Còn hiện giờ ta là Quý phi.
Thái hậu đã qua đời.
Ta chính là nữ nhân tôn quý nhất hậu cung.
Đương nhiên phải tận tâm tận lực hầu hạ hắn.
Trong một ngày, hắn có tới mười hai canh giờ đều mê ngủ.
Nhưng mỗi lần tỉnh lại.
Nhất định đều nhìn thấy ta bận trước bận sau bên cạnh.
“Khanh Tuyết đi rồi. May mà bên cạnh trẫm vẫn còn nàng.”
Trong mắt Chu Mục hiện lên nỗi bi thương nhàn nhạt.
Nhưng ánh mắt nhìn ta lúc này đã nhiều thêm vài phần chân tình so với trước.
Hắn muốn đưa tay chạm mặt ta.
Nhưng chẳng còn sức lực.
Vừa nâng lên đã rơi xuống.
Ta bưng bát thuốc vừa sắc xong, đưa tới miệng thổi:
“Uống thuốc xong, mọi chuyện sẽ tốt lên.”
Hắn gật đầu.
Thuốc đắng đến vậy.
Hắn vẫn uống hết.
Ta nhìn bát thuốc đã trống.
Lại nhìn Chu Mục đang chuẩn bị nhắm mắt ngủ tiếp, đột nhiên nói:
“Cố Khanh Tuyết chưa rời khỏi hoàng thành.”
Chu Mục lập tức mở mắt.
Hai mắt nhìn chằm chằm ta.
Ta tự nói tiếp:
“Ta đưa nàng ta khỏi hoàng cung. Nhưng trước khi nàng ta ra khỏi cổng thành, ta lại phái người bắt nàng ta về.
“Ta tìm đồ tể giỏi nhất kinh thành, để hắn từng miếng từng miếng lóc thịt trên người Cố Khanh Tuyết.
“Như vậy vẫn chưa đủ. Khi nàng ta sắp chết, ta dùng nhân sâm thượng hạng treo mạng nàng ta. Sau đó dùng roi đầy gai đánh nàng ta đến da tróc thịt bong.”
Vốn dĩ ta còn muốn tiếp tục nói.
Nói những ngày qua ta đã tra tấn Cố Khanh Tuyết thế nào.
Từng bước tra tấn nàng ta đến chết.
Nhưng Chu Mục cắt ngang lời ta:
“Thẩm Khuynh Dung, nàng điên rồi sao? Trẫm chỉ bảo nàng đuổi nàng ấy khỏi hoàng thành, không bảo nàng lấy mạng nàng ấy!”
Hắn gào lên.
Nhưng vì dùng sức quá mức, rất nhanh bắt đầu ho dữ dội.
Đến khi muốn tiếp tục gào.
Hắn lại phát hiện ngay cả nói chuyện cũng trở nên khó khăn.
Hắn ho ra máu.
Ta dùng khăn lau sạch máu bên khóe miệng hắn: