Chương 13 - Tình Yêu Nơi Đông Cung

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Nằm trên giường sinh.

Ta đau đến mức hận không thể cắn lưỡi tự tận.

Hai tay siết chặt chăn đệm.

Nhưng trong miệng lại không hét nổi một tiếng.

Năm xưa khi nương sinh.

Có phải cũng như vậy?

Trong đau đớn và tuyệt vọng.

Từng chút từng chút chết đi?

Nhưng rõ ràng nàng vốn có thể sống.

Giết người phải đền mạng.

“Dung Nhi, nàng sinh cho trẫm một hoàng tử.”

Chu Mục ôm đứa trẻ còn trong tã.

Nước mắt tràn mi.

Cảm giác lần đầu làm cha rốt cuộc vẫn khác.

Ánh mắt hắn nhìn ta cũng mang thêm vài phần cảm kích.

Ta theo ánh mắt hắn nhìn đứa trẻ kia.

Nó không giống ta.

Có vài phần giống cha ta.

Lúc mím cái miệng nhỏ khóc lên lại càng giống hơn.

Thật tốt.

Con của nương.

Con sẽ giúp nương báo thù cho ngoại tổ phụ và ngoại tổ mẫu, đúng không?

Nó cười với ta.

Còn vươn bàn tay nhỏ móc lấy ngón tay ta.

Ừ.

Nó đang nói:

“Nương, con nguyện ý.”

21

Tiệc đầy tháng của Huyên Nhi.

Là vị hoàng tử đầu tiên chào đời.

Tiệc đầy tháng cực kỳ long trọng.

Rượu chén giao nhau, mọi người nâng chén uống vui.

Còn Cố Khanh Tuyết từ đầu đến cuối chẳng nói một lời.

Chỉ hết chén này đến chén khác uống rượu.

Có lẽ muốn mượn rượu giải sầu.

Từ lúc ta mang thai đến khi sinh đứa trẻ này.

Cố Khanh Tuyết đã bỏ xuống mọi kiêu ngạo năm xưa, cố gắng lấy lòng Chu Mục, muốn có thêm một đứa con để củng cố địa vị.

Nhưng chỉ ta biết.

Đời này Chu Mục.

Ngoài Huyên Nhi của ta.

Sẽ không còn bất kỳ đứa con nào.

Sau vài tuần rượu.

Cố Khanh Tuyết đã uống rất nhiều.

Cả người hơi mơ màng.

Ta ôm con tới trước mặt nàng ta:

“Nghe nói gần đây tỷ tỷ vẫn luôn dùng dược thiện. Tin rằng chẳng bao lâu nữa sẽ có tin vui.”

Sắc mặt nàng ta không tốt lắm.

Nhưng dù sao xung quanh nhiều người, vẫn cố nặn ra một nụ cười.

Ta ngay trước mặt mọi người giao đứa trẻ cho nàng ta:

“Nghe nói ôm trẻ con nhiều một chút có thể mang tới phúc con cái. Tỷ tỷ có thể thử xem.”

Vốn dĩ nàng ta định lập tức trả đứa trẻ cho ta.

Nhưng vừa nghe câu này.

Lập tức hơi do dự.

“Tỷ tỷ có thể chạm vào nó. Nó rất ngoan.”

Rất ngoan.

Từ lúc ta ôm nó xuống, đứng trước mặt Cố Khanh Tuyết.

Nó chưa từng khóc một tiếng.

Cố Khanh Tuyết đưa tay nhẹ nhàng chạm vào mặt Huyên Nhi.

Ngay khi nàng ta vội rụt tay lại.

Ta đột nhiên hét lớn:

“Tỷ tỷ, đừng véo con ta!”

Ta đột nhiên lên tiếng.

Cố Khanh Tuyết cũng sửng sốt.

Ta vốn đứng cực gần nàng ta.

Mượn ống tay áo rộng che khuất, ta dùng sức kéo mạnh cánh tay nàng ta.

Nàng ta không hề đề phòng.

Đứa trẻ còn nằm trong tã theo lực trong tay nàng ta trượt xuống.

Rơi thẳng về phía mặt đất.

“Huyên Nhi!”

Chu Mục đang ngồi trên cao nhìn thấy cảnh ấy.

Nhưng khoảng cách quá xa.

Ngoài gào lên cũng chẳng làm được gì.

Ngay khi đứa trẻ sắp rơi xuống đất.

Ta trực tiếp quỳ sụp xuống.

Đón được Huyên Nhi.

Cố Khanh Tuyết còn chưa phản ứng.

Ta đã bắt đầu khóc lóc chỉ trích:

“Con ta còn nhỏ như vậy, tỷ tỷ sao nỡ ném chết nó!”

“Không! Ta không có!”

Cố Khanh Tuyết liên tục lắc đầu.

Sau đó đưa tay đẩy ta.

Ta thuận theo lực nàng ta trực tiếp ngã ngồi xuống đất.

Đứa trẻ trong lòng suýt lần nữa bay ra.

May mà lần này ta ôm nó thật chặt.

“Thẩm Khuynh Dung, là ngươi kéo tay ta, ta mới suýt làm đứa trẻ rơi xuống!”

Cố Khanh Tuyết liên tục lắc đầu muốn giải thích.

Nhưng lúc này Chu Mục đã xông xuống.

Sau khi đỡ ta và đứa trẻ dậy, hắn trực tiếp ôm Huyên Nhi vào lòng:

“Sao Huyên Nhi không khóc nữa?”

Chu Mục không ngừng lay đứa trẻ.

Nước mắt cũng chảy xuống:

“Thái y! Thái y đâu!”

Ta không nhìn đứa trẻ.

Mà trực tiếp giơ tay chỉ Cố Khanh Tuyết:

“Là nàng ta! Ta nhìn thấy nàng ta véo con ta!”

“Thẩm Khuynh Dung, ngươi đừng ngậm máu phun người! Ta căn bản không hề véo con ngươi! Ngươi đang vu oan ta! Tiện nhân, ta phải giết ngươi!”

Cố Khanh Tuyết đỏ mắt muốn lao về phía ta.

Nhưng còn chưa tới gần đã bị cung nữ thái giám bên cạnh giữ lại.

Dưới con mắt của tất cả mọi người.

Không chỉ có cha ruột của đứa trẻ.

Còn có Thái hậu.

Còn có văn võ bá quan và thân quyến.

Tất cả đều là nhân chứng.

Chứng kiến Quý phi Cố Khanh Tuyết sau khi say rượu vì ghen tuông đã định bóp chết huyết mạch duy nhất của đương kim Đế vương.

Tội danh này.

Cho dù Chu Mục cũng không cứu được.

Hoàng tử là căn cơ của vương triều.

Nhất là còn là hoàng tử duy nhất.

Địa vị càng vô cùng quan trọng.

Tội suýt giết hoàng tử.

Không ai cứu được.

Chu Mục nếu muốn bảo vệ nàng ta.

Chỉ nhận lấy tiếng hôn quân.

Mà trong đám đại thần đầy triều.

Luôn có vài người thích lấy chết can gián.

Lần này.

Cố Khanh Tuyết sẽ không còn đường sống.

Giống như lúc này—

Thái y đã bế đứa trẻ đi.

Chu Mục trực tiếp rút bội kiếm bên người, đặt vào trước ngực Cố Khanh Tuyết.

“Chu Mục, chàng không tin ta?”

Lúc này Cố Khanh Tuyết đã bình tĩnh hơn rất nhiều.

Chỉ có đôi mắt nhìn thẳng Chu Mục, tràn đầy đau đớn.

Chu Mục cũng đầy thất vọng.

Trong mắt không còn chút tin tưởng nào dành cho Cố Khanh Tuyết.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)