Chương 7 - Tình Yêu Giữa Hai Tỷ Muội
Mỗi tháng ta đều gửi thư cho tổ mẫu, tổ mẫu cũng luôn đúng hạn hồi âm.
Chỉ có hôm nay lại xuất hiện thêm hai phong thư.
Một phong do mẫu thân gửi tới, phong còn lại không ghi tên.
Trong thư, mẫu thân nói—
Trước khi thành thân, Lệ Thanh Nghiễn chuyện gì cũng quan tâm tới Kỷ Vân Dung, nhưng sau khi thành hôn lại chẳng hiểu vì sao dần trở nên lạnh nhạt.
Phu quân lạnh mặt, cha mẹ chồng làm ngơ, cuộc sống sau khi xuất giá của Kỷ Vân Dung vô cùng gian nan.
Kỷ Vân Dung khóc lóc kể với mẫu thân rằng mình sống không dễ dàng.
Thái tử bị phế truất, những quan viên có liên quan đều bị chèn ép.
Phụ thân sợ bị liên lụy, không muốn hỏi tới chuyện riêng của các nữ nhi.
Mẫu thân đau lòng cho Kỷ Vân Dung, đã ôm nàng khóc mấy lần.
Cuối cùng bà mới nhớ ra ta, người đã gả xa đến Tây Bắc và trở thành Vương phi.
Trong thư, bà liệt kê từng nỗi khó khăn mà Kỷ Vân Dung hiện đang phải chịu.
Mong ta có thể nể tình cốt nhục thân sinh—
Khuyên Hoắc Nguyên Kỳ nói vài lời tốt đẹp trước mặt Lệ Thanh Nghiễn.
Để hắn đối xử tử tế với Kỷ Vân Dung.
Có lẽ vẫn còn nhớ những lời ta từng nói trước kia—
Bà lại giải thích thay Kỷ Vân Dung.
Đầy đủ hai trang giấy đều là những lời lo lắng cho Kỷ Vân Dung.
Chỉ có bốn chữ ngắn ngủi ở cuối thư:
“Gần đây có khỏe?”
Đó là phần dành cho ta.
Ta bình thản đốt lá thư.
Sau đó dặn dò tỳ nữ rằng, từ nay về sau, thư nhà của Kỷ gia ngoại trừ thư do tổ mẫu gửi, những phong khác đều không cần đưa tới.
Ta mở phong thư còn lại.
Trong thư nói rằng sau khi ta rời đi, Kỷ Vân Dung bị đưa đến gia miếu thanh tu.
Tổ phụ và tổ mẫu đã quyết tâm để nàng sống cả đời trong miếu.
Mẫu thân không nỡ, âm thầm mời người trong tông tộc cùng Lệ gia đến khuyên giải.
Vì hôn ước vẫn còn, tổ mẫu cuối cùng thả nàng ra, cho phép Kỷ Vân Dung xuất giá thành thân.
Người viết thư nói sau khi thành hôn, Kỷ Vân Dung sống không hạnh phúc.
Còn hắn cũng hối hận vì lựa chọn năm xưa.
Nếu có thể làm lại, hắn nhất định sẽ lựa chọn…
Ta tức đến bật cười.
Tiện tay đốt luôn phong thư ấy.
Toàn thứ xúi quẩy, cứ gửi tới chỗ ta làm gì?
13
Chuyện xảy ra ngày ấy, Hoắc Nguyên Kỳ vẫn luôn không chịu nói cho ta biết.
Hắn nói không muốn để những chuyện dơ bẩn ấy làm ô uế tai ta.
Ta nài nỉ hắn rất lâu, cuối cùng mới biết được chân tướng từ miệng hắn.
Thì ra ngày hôm ấy—
Lệ Thanh Nghiễn đại diện Đông cung đến lôi kéo Hoắc Nguyên Kỳ đang tạm trú tại Kỷ gia.
Sau ba tuần rượu—
Hoắc Nguyên Kỳ ra ngoài hóng gió, chỉ để lại một mình Lệ Thanh Nghiễn trong phòng.
Kỷ Vân Dung lẻn vào đúng lúc ấy.
Nến tắt, cô nam quả nữ cùng ở chung một phòng.
Mọi chuyện tự nhiên xảy ra.
Kỷ Vân Dung vội vàng công khai chuyện này, sau đó tiếp tục yêu cầu đổi người kết thân.
Nàng chưa kịp nhìn rõ gương mặt người nằm bên cạnh đã lớn tiếng gọi mọi người tới.
Nào ngờ người trong phòng lại chính là vị hôn phu của nàng.
“Sau khi tỉnh rượu, ta vô tình đi ngang qua nghe thấy bên trong có nữ tử gọi tên ta.”
Hoắc Nguyên Kỳ cười lạnh.
Có lẽ trong lúc ở trên giường ngày hôm ấy, người Kỷ Vân Dung gọi tên lại là một nam nhân khác.
Sau khi tỉnh rượu, Lệ Thanh Nghiễn hồi tưởng lại mọi chuyện, cảm thấy tình cảm sâu nặng của mình đã bị đối phương phụ bạc.
Cô nương mà hắn ngày nhớ đêm mong, trong lúc nằm trên giường với hắn lại gọi tên một nam nhân khác.
Có thể thấy nàng vốn chẳng hề coi trọng hắn, chỉ muốn trèo lên cành cao hơn.
Kỷ Vân Dung lại cho rằng Lệ Thanh Nghiễn không biết đối phương là ai mà vẫn tùy tiện phát sinh quan hệ.
Cho dù người kia cuối cùng là nàng thì đã sao?
Hắn có loại tâm tư ấy, chính là bất trung với nàng.
Sau khi hai người thành thân—
Cả hai đều cảm thấy đối phương mắc nợ mình.
Lệ Thanh Nghiễn chờ nàng cúi đầu, Kỷ Vân Dung lại chờ hắn nhận sai.
Đôi trời sinh một cặp từng được mọi người hết lời khen ngợi—
Cuối cùng trở thành đôi vợ chồng oán hận nhau mà cả kinh thành đều biết.
14
Lại qua một năm, ta theo Hoắc Nguyên Kỳ trở về kinh báo cáo công việc.
Khi ta một lần nữa tham dự yến tiệc trong kinh thành—
Những nữ quyến từng coi thường ta trước kia lại đồng loạt vây quanh, cùng ta trò chuyện cười đùa.
Chẳng khác nào trước kia họ vây quanh nịnh nọt Kỷ Vân Dung.
“Vương phi đã nghe chuyện thú vị trong kinh thành chưa?”
Bọn họ nhao nhao kể lại.
“Nói ra thì người này Vương phi cũng quen biết, chính là vị thế tử phu nhân của Lệ gia.”
Ta đã trở lại kinh thành nhiều ngày, nhưng Lương vương phủ và Lệ gia không hề qua lại.
Những người có mặt đều là kẻ thông minh, lập tức đoán được ta và Kỷ Vân Dung không hòa thuận.
Bọn họ cười nói về một chuyện.
Cuộc sống của Kỷ Vân Dung vô cùng khổ sở buồn bực, vì vậy nàng muốn tìm những vị huynh đệ trước kia uống rượu mua vui.
Ngày trước, đám công tử ấy chỉ cần nàng gọi một tiếng liền lập tức tụ tập.
Nhưng nay họ đều đã thành thân, mỗi người cũng có tiền đồ riêng.
Sau khi cùng Kỷ Vân Dung uống rượu vài lần, bọn họ không còn xuất hiện nữa.
Kỷ Vân Dung phẫn uất bất mãn.
Nàng nhiều lần uống say trong tửu lâu, sau đó sai tỳ nữ đi báo tin, bảo những vị huynh đệ kia đến đón mình.