Chương 6 - Tình Yêu Giữa Hai Tỷ Muội
Nàng quang minh lỗi lạc, không thẹn với lòng, còn ta tâm cơ thâm trầm, lòng dạ hẹp hòi.
Nghe xong những lời ấy, ta chỉ cảm thấy vô cùng nhàm chán.
Sự nhẫn nại của tổ mẫu đối với trưởng tỷ Kỷ Vân Dung đã đến cực hạn.
Bà bình tĩnh hỏi Kỷ Vân Dung:
“Con muốn gả cho Lương vương?”
“Mẫu thân, Vân Dung tuổi còn nhỏ, lại vô tâm vô phế, sao có thể hiểu được nhiều chuyện như vậy?”
Mẫu thân vừa mở miệng đã bênh vực Kỷ Vân Dung.
“Đủ rồi! Con câm miệng!”
Tổ phụ tức giận quát lớn.
Tổ phụ xưa nay không nhúng tay vào chuyện dạy dỗ con cháu.
Hôm nay nếu ông đã lên tiếng, phụ thân và mẫu thân sẽ không còn tư cách xen vào.
Kỷ Vân Dung mất đi chỗ dựa, chỉ có thể một mình ứng phó.
“Tổ mẫu hiểu lầm tôn nữ rồi.”
“Con và Lệ Thanh Nghiễn chỉ vì chí thú tương hợp nên mới trò chuyện với nhau vài lần.”
“Ban đầu mối hôn sự ấy vốn không phải ý của Vân Dung, mà là gia đình cưỡng ép con…”
Nàng vội vàng biện giải cho mình, kể ra vô số nỗi khổ và sự bất đắc dĩ.
Tổ mẫu lại bật cười:
“Vậy nên bây giờ con đang lặp lại mánh cũ, một lần nữa ‘bất đắc dĩ’ đổi lấy mối hôn sự tốt hơn sao?”
“Khi con không chịu học may vá nữ công, sao không nhớ tới những lời sư phụ từng khuyên bảo?”
“Khi con qua lại thân mật với ngoại nam, sao không nghe lời dạy của trưởng bối trong nhà?”
“Khi mặc y phục đỏ trong ngày trọng đại như lễ cập kê của muội muội, sao con không nhớ đến lời tổ mẫu đã dặn từ trước?”
Giọng tổ mẫu càng lúc càng lạnh:
“Vân Dung, con không thể có đôi chút tâm cơ rồi liền coi tất cả mọi người đều là kẻ ngốc.”
Sắc mặt Kỷ Vân Dung lúc đỏ lúc trắng.
Nàng cắn môi nhìn tổ phụ và tổ mẫu, thấy thành kiến của họ đối với mình đã sâu đến vậy.
“Tổ mẫu đã có định kiến từ trước. Vân Dung giải thích nhiều đến đâu cũng không bằng vài câu nói của muội muội.”
Kỷ Vân Dung ôm ngực, cười khổ:
“Kỷ Thư Hà, ta vẫn luôn coi muội là muội muội ruột, vậy mà muội lại ly gián tình cảm tổ tôn giữa ta và tổ mẫu.”
“Ta đối xử với muội còn chưa đủ tốt sao? Vì sao muội phải hại ta như vậy?”
Từ nhỏ nàng đã học tính tình nam tử, rất hiếm khi rơi lệ.
Vậy mà lúc này, nước mắt nàng lại giống như những hạt châu đứt dây, không ngừng lăn xuống.
Mẫu thân đứng bên cạnh đau lòng đến mức gần như ngất xỉu.
Nếu không có phụ thân ngăn cản—
Bà đã lập tức lao lên ôm lấy Kỷ Vân Dung, khóc lóc gọi con là tâm can bảo bối.
Tổ phụ và tổ mẫu đã nghe đến chán ghét cùng cực.
Càng bị sự vô sỉ của Kỷ Vân Dung chọc giận.
11
Hôm nay tổ mẫu đã tranh luận quá nhiều vì ta.
Bà tuổi tác đã cao, nếu tiếp tục nghe Kỷ Vân Dung ngụy biện, e rằng sẽ tổn hại thân thể.
Phụ thân và mẫu thân chỉ nghe lời một phía, xưa nay chưa từng có công bằng.
Nếu đã vậy, ta sẽ tự mình nói rõ đúng sai.
“Kỷ Vân Dung, bề ngoài tỷ có vẻ hành sự tùy tâm, chẳng theo quy củ.”
“Nhưng trên thực tế, từng lời nói, từng hành động của tỷ đều nhằm giành lấy lợi ích cho chính mình.”
“Tỷ qua lại giữa vô số lang quân, dùng danh nghĩa kết giao bằng hữu để che giấu sự ám muội.”
“Tỷ giả vờ vô tâm vô phế để giành lấy sự thiên vị và yêu thương của phụ thân, mẫu thân. Lại giả vờ phóng khoáng cởi mở, ép ta mất đi hôn ước, thanh danh bị hủy hoại.”
“Sau này tỷ đừng gọi ta là muội muội nữa. Ta sẽ không thừa nhận mình có một người tỷ tỷ hèn hạ, hết lần này đến lần khác hãm hại ta như vậy.”
Sau khi lời ta vừa dứt, Hoắc Nguyên Kỳ xuất hiện trong tầm mắt mọi người.
Hắn đứng trước mặt ta, tự nhiên che chở ta ở phía sau.
Hắn khinh thường nhìn Kỷ Vân Dung, lạnh lùng nói:
“Hôn sự của bổn vương chưa đến lượt loại người như ngươi tính kế.”
Thần sắc Kỷ Vân Dung cứng đờ.
Khi nhìn thấy y phục Hoắc Nguyên Kỳ chỉnh tề sạch sẽ, trên người không hề có dấu vết ám muội—
Cả người nàng suy sụp, ngã phịch xuống đất.
Người cùng nàng trải qua một đêm xuân không phải Hoắc Nguyên Kỳ.
Vậy thì là ai?
Phụ thân và mẫu thân cũng nhận ra có điều không đúng.
Chuyện đổi người kết thân đã không thể thực hiện.
Nếu Lệ gia biết được chuyện này, e rằng ngay cả mối hôn sự hiện tại cũng không giữ nổi.
Mẫu thân hoảng loạn nhìn ta, trong mắt tràn đầy cầu xin.
Đến nước này, bà vẫn mong ta lên tiếng cầu tình cho trưởng nữ của bà.
Hốc mắt ta chua xót.
Bỗng nhiên, một bàn tay lớn che khuất tầm nhìn, ngăn ta nhìn thấy ánh mắt của bà.
“Đừng mềm lòng với kẻ trợ ác, càng đừng tự khiến mình áy náy.”
Ta nghiêm túc gật đầu, khẽ đáp:
“Được.”
12
Ta gả đến Tây Bắc.
Lão Lương vương đã tử trận nơi sa trường từ bảy năm trước, lão Vương phi năm ngoái cũng qua đời.
Lương vương phủ rộng lớn như vậy, cuối cùng chỉ có hai vị chủ tử là ta và Hoắc Nguyên Kỳ.
Công việc của Hoắc Nguyên Kỳ không nhiều, trên người chỉ mang một chức quan nhàn tản.
“Bệ hạ thương xót huyết mạch Lương vương quá mức đơn bạc, nhất quyết không chịu để ta ra chiến trường nữa.”
Hắn có tiền lại có thời gian nhàn rỗi, ngày ngày đều có thể cùng ta du sơn ngoạn thủy.
Bãi cát hoang vu, sa mạc mênh mông, ánh trăng Giang Nam…
Sau ba năm thành thân, ta đều đã ngắm nhìn hết thảy.
Thỉnh thoảng khi buồn chán, ta cũng nhớ nhà, nhớ tổ mẫu.