Chương 17 - Tình Yêu Giữa Hai Thế Giới
Vu Thiến Thiến ngồi xuống bên cô: “Tri Ý, tớ không ép cậu. Tớ chỉ thấy hai người các cậu giỏi nhịn quá.”
“Rõ ràng trong lòng có nhau, cứ nhất định phải cách xa vạn dặm mà thăm dò đối phương.”
Chương 21
Thẩm Tri Ý khẽ nói: “Anh ấy không thăm dò, anh ấy đang cho tớ lựa chọn. Tớ muốn gặp thì anh ấy ở đó. Tớ không muốn gặp, anh ấy cũng sẽ không tới làm phiền.”
“Vậy cậu có muốn không?”
Tiếng ve ngoài cửa sổ bỗng im bặt, gió đêm xuyên qua rèm lưới, mang theo hơi ấm đặc trưng của mùa hè.
Thẩm Tri Ý nghĩ rất lâu rồi nói: “Tớ không biết, vẫn chưa nghĩ xong.”
Vu Thiến Thiến không hỏi tiếp nữa.
Đêm hôm ấy, Thẩm Tri Ý nằm mơ. Cô mơ thấy mình năm mười sáu tuổi đứng dưới cây hòe già trong công viên, chờ một người.
Chờ đến trời tối, chờ đến trăng lên, chờ đến cả cây hoa rụng hết.
Nhưng lần này, người ấy đã tới.
Anh mặc quân phục, đi xuyên qua lớp hoa hòe đầy đất về phía cô, nói: “Xin lỗi, tôi đến muộn.”
Giấc mơ dừng ở đó, Thẩm Tri Ý mở mắt, bên ngoài trời đã tờ mờ sáng.
Trên tấm ảnh dưới mặt kính, hoa hòe Bắc Cương đang nhẹ lay trong gió sa mạc.
Cô đưa tay, cách lớp kính sờ lên bông hoa ấy, sau đó đứng dậy rửa mặt, đến ban biên tập.
Trên đường cô nghĩ, có lẽ cô không cần đáp án.
Ngày tháng còn dài, cứ đi về phía trước là được, đi được tới đâu thì tới đó.
Còn Hạ Văn Thâm – ảnh anh gửi ở trên bàn, cuốn sách anh viết lời ở trong ngăn kéo.
Anh cứ ở đó, không gần không xa, vừa đủ để đôi khi cô ngẩng đầu có thể nhìn thấy một chút màu xanh.
Tháng Bảy, Hải Thành bước vào mùa mưa.
Mưa từ sáng đến tối không ngừng, cây ngô đồng ngoài cửa sổ bị tưới nặng trĩu, lá rũ xuống như chứa đầy tâm sự.
Bản thảo gửi tới ban biên tập cũng ào vào như nước mưa.
Chu Mẫn đi công tác xa, tạm giao công việc của người phụ trách cho Thẩm Tri Ý, chỉ riêng trả thư và đọc bản thảo mỗi ngày đã bận đến tám chín giờ tối.
Thẩm Tri Ý cứ tưởng bận rộn thì sẽ không nghĩ nhiều, nhưng con người không lừa được chính mình.
Tấm ảnh cây hòe Bắc Cương vẫn ép trên mặt bàn, mỗi lần ngẩng lên cô lại nhớ câu anh viết kèm khi gửi ảnh – “Hoa nở năm nay, chụp cho em xem.”
Không ký tên, không ghi người gửi. Giống phong cách của anh, trao toàn bộ quyền lựa chọn cho cô.
Cuối tuần thứ hai của tháng Bảy, mưa cuối cùng cũng ngừng một ngày.
Vu Thiến Thiến hẹn Thẩm Tri Ý ra đầm sen ngoại ô thư giãn, nói nếu không ra ngoài đi dạo cô sắp mốc mất rồi.
Đến nơi, cả hồ sen đang nở rộ, hồng trắng nối thành từng mảng, sau mưa lại càng sạch sẽ.
Hai người đi bên bờ, Vu Thiến Thiến bỗng huých cánh tay Thẩm Tri Ý: “Cậu nhìn bên kia đi.”
Thẩm Tri Ý nhìn theo ánh mắt cô ấy.
Trên cây cầu đá ở đầu bên kia đầm sen có một người đứng, sơ mi trắng, dáng người cao thẳng, đang cúi đầu nhìn mặt nước.
Là Hạ Văn Thâm.
Vu Thiến Thiến nhìn anh rồi lại nhìn Thẩm Tri Ý, hiểu ý lùi hai bước: “Tớ đi mua đài sen.”
Thẩm Tri Ý đứng nguyên chỗ, đi cũng không được mà không đi cũng không xong. Hạ Văn Thâm đã ngẩng đầu, nhìn thấy cô.
Anh không đi tới, chỉ cách nửa hồ sen nhìn cô.
Gió từ mặt nước thổi tới, mang theo mùi hoa sen và bùn đất ẩm ướt.
Cuối cùng Thẩm Tri Ý đi qua.
Cầu đá không rộng, cô đi tới giữa cầu thì dừng lại, giữa hai người cách hai bước.
“Trùng hợp thật.” Cô nói.
“Không trùng hợp. Thiến Thiến nói hôm nay em sẽ tới, nên tôi tới.” Giọng anh rất bình, thừa nhận dứt khoát.
Thẩm Tri Ý sững ra, không biết phải đáp thế nào.
Hạ Văn Thâm lại không làm khó cô. Anh chỉ cây liễu bên bờ hồ sen.
“Bóng cây bên đó mát, sang ngồi một lát?”
Cô gật đầu.
Hai người ngồi trên ghế dài dưới cây liễu, giữa họ cách một chỗ ngồi.
Trong hồ có mấy con vịt bơi qua phía sau để lại vệt nước mảnh.
Im lặng một lúc, Hạ Văn Thâm lên tiếng: “Em từng viết trong thư rằng một ngày nào đó muốn tới Giang Nam ngắm sen.”
Chương 22
Ngón tay Thẩm Tri Ý co lại, anh nhớ tất cả.
Anh nhìn mặt nước nói: “Sau này tôi đi rất nhiều nơi, nhìn rất nhiều hồ sen, chẳng hồ nào đẹp bằng bài em từng viết.”
Thẩm Tri Ý nói: “Bài đó của tôi thật ra viết về hồ sen, nhưng cũng không hoàn toàn là hồ sen.”
“Tôi biết.”
Sau đó anh lại im lặng. Gió thổi cành liễu quét qua vai, anh đưa tay nhẹ nhàng gạt sang.
“Hạ Văn Thâm.” Thẩm Tri Ý nhìn gương mặt nghiêng của anh, “Vì sao anh luôn như vậy? Nói một nửa giữ một nửa, phần còn lại để tôi tự đoán.”
Anh quay đầu nhìn cô.
“Em muốn nghe lời thế nào, tôi đều có thể nói hết.”
“Thẩm Tri Ý, tôi không giỏi nói chuyện, nhưng em muốn nghe thì tôi sẽ nói.”
“Chỉ là tôi sợ nói ra rồi em lại lùi về sau. Em đã lùi quá nhiều lần, tôi không dám ép em nữa.”
Tim Thẩm Tri Ý bỗng đập nặng nề, cô hé môi muốn nói gì đó, nhưng Vu Thiến Thiến đã xách đài sen trở lại.
Bầu không khí lập tức dịu đi, hai người cũng không tiếp tục chủ đề ấy.
Trên đường về, Vu Thiến Thiến hỏi Thẩm Tri Ý đã nói gì với Hạ Văn Thâm.
“Không có gì,” cô nói, “chỉ nói vài câu thôi.”
Nhưng khi xuống xe, Thẩm Tri Ý cúi đầu nhìn thấy trong lòng bàn tay mình đang nắm một chiếc lá liễu.
Không biết hái từ lúc nào, có lẽ ngồi dưới cây liễu quá lâu, vô thức nắm vào lòng bàn tay.
Cô về căn phòng nhỏ, kẹp chiếc lá liễu vào sổ.
Bình luận & Thảo luận
Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng