Chương 9 - Tình Yêu Giữa Hai Thế Giới
“Còn nữa.” Lão phu nhân nói. “Con về Đông viện, đóng cửa lại. Khi nào tra rõ, khi ấy mới được ra.”
“Vâng.”
Ta xoay người muốn đi.
“Tẩu tẩu!” Tần Tiểu Mãn quỳ gối tiến lên hai bước, túm lấy góc váy ta. “Tẩu tẩu, ta quỳ với người, người đừng trách ta, ta thật sự không có ý…”
“Buông tay.”
Nàng ta không buông.
“Ta đi nói với tổ mẫu, ta nói ta nhìn nhầm…”
“Ngươi không nhìn nhầm.” Ta cúi đầu nhìn nàng ta. “Ngươi nhìn rất chuẩn.”
Tay nàng ta cứng lại.
“Đêm qua ngươi không dậy đưa canh.” Ta nói. “Đèn trong phòng ngươi đến giờ Sửu mới tắt. Người đốt đèn mãi đến giờ Sửu, sẽ không ra ngoài vào giờ Tý.”
“Ta…”
“Đêm nào ta cũng nhìn đèn ở Nam khóa viện.” Ta nói. “Từ ngày ngươi vào phủ, ngày nào ta cũng nhìn.”
Nàng ta buông tay.
Ta vào phòng, đóng cửa lại.
Bên ngoài khóa cửa.
Vương ma ma cũng bị nhốt vào cùng. Bà vừa vào phòng đã khóc.
“Phu nhân, đây là muốn vu oan cho người mà.”
“Khóc gì.”
“Bọn họ nói người tư nuốt đồ công, lời này truyền ra ngoài, mặt mũi Khương gia biết để đâu…”
“Ma ma.” Ta ngồi xuống. “Bà nghe ta nói ba chuyện.”
Bà lau nước mắt: “Người nói đi.”
“Thứ nhất, đến chùa Thanh An, tìm một người què chân tên Ngô Thất. Nói với hắn, tối mai giờ Tuất, đợi ta ở cửa sau Tú phường phía nam thành.”
“Tú phường? Tú phường nào?”
“Bà cứ nhớ trước. Thứ hai, đến phía nam thành, chạy một lượt tất cả tú phường nhận việc, tiệm giày mũ, tiệm may. Hỏi một người.”
“Hỏi ai?”
“Một cô nương mười bảy tuổi, má trái có sẹo, tay phải dùng không có sức, tay trái biết vẽ hoa văn.”
Vương ma ma ngẩn ra.
“Thứ ba.” Ta nói. “Sai người đến đại doanh, nhắn cho tướng quân một câu.”
“Câu gì?”
“Nói: đừng về phủ. Đi thẳng đến chùa Thanh An.”
Vương ma ma trèo ra từ cửa sổ sau.
Ta ngồi trong phòng, ngồi mãi đến khi lên đèn.
Bên ngoài có tiếng bước chân rất khẽ, dừng ở cửa.
“Tẩu tẩu.”
Là Tần Tiểu Mãn.
“Ngủ chưa?”
Ta không lên tiếng.
“Ta mang cho tẩu tẩu ít đồ ăn, đặt ở cửa.” Nàng ta nói qua cánh cửa. “Tổ mẫu đang nổi nóng, qua hai ngày sẽ tốt thôi. Tẩu tẩu đừng để trong lòng.”
Ta vẫn không lên tiếng.
Nàng ta đứng rất lâu.
“Tẩu tẩu.”
Giọng nàng ta thấp xuống.
“Ngày đầu tiên ta vào cánh cửa này, tẩu nói trong phủ có ba nơi ta không được vào. Trướng phòng, kho phòng, từ đường.”
Ta ngồi thẳng dậy.
“Một nơi ta cũng chưa từng vào.” Nàng ta nói. “Thật đấy.”
Tiếng bước chân đi xa.
Ta nhìn cánh cửa.
Nàng ta nói thật.
Nàng ta chưa từng vào kho phòng.
Cho nên người từng vào kho phòng, là người nhà Thường gia.
09
Đêm hôm sau, ta ra khỏi Đông viện.
Không phải trèo tường. Ta tháo then cài sau cửa, rút một thanh từ móc khóa bên ngoài, cửa liền mở. Cánh cửa này là sáu năm trước ta sai người thay, lắp thế nào ta còn nhớ.
Bà tử gác đêm ngoài viện đang ngủ gật.
Ta từ cửa hông đi ra, vòng đến ngõ sau, lên xe mà Vương ma ma thuê.
“Tìm được chưa?”
“Tìm được rồi.” Vương ma ma hạ thấp giọng. “Văn Tú phường phía nam thành, làm nghề vẽ mẫu. Chưởng quầy nói tháng Ba nàng ấy đến, không biết làm việc, chỉ biết vẽ, một tháng trả ba trăm tiền.”
“Tháng Ba?”
“Vâng.”
Ta ghi nhớ tháng này.
Thành Sóc Châu bị phá vào tháng Tư. Tần Liệt chết vào tháng Tư.
Cô nương này tháng Ba đã đến kinh thành.
Xe dừng ở cửa sau tú phường. Ngô Thất chống gậy chờ ở đó.
“Phu nhân.”
“Người ở trong?”
“Ở trong. Vừa rồi tiểu nhân thấy nàng ấy bưng chậu ra đổ nước.”
“Ngươi nhìn rõ?”
“Nhìn rõ.” Giọng Ngô Thất run lên. “Má trái có sẹo, tóc chải xuống che lại. Bưng chậu bằng tay trái, tay phải đỡ bên dưới.”
Ta xuống xe, gõ cửa.
Người mở cửa là một bà lão.
“Đóng cửa rồi.”
“Ta tìm người.” Ta đặt một miếng bạc vụn vào tay bà. “Tìm cô nương vẽ mẫu của các ngươi.”
Bà lão nhận bạc, quay đầu gọi: “Mãn nương! Có người tìm!”
Một cô nương đi ra.
Vóc dáng không cao, mặc một thân vải xanh tóc chải từ bên trái xuống.
Nàng nhìn thấy Ngô Thất, liền khựng lại.
“Ngô đại ca?”
Nước mắt Ngô Thất lập tức rơi xuống.
“Tiểu Mãn cô nương.”
Cô nương ấy lùi một bước, tay vịn khung cửa. Dùng tay trái.
“Sao huynh tìm được đến đây?”
“Không phải ta tìm đến.” Ngô Thất nói. “Là vị phu nhân này tìm.”
Nàng nhìn ta.
“Người là ai?”
“Ta họ Khương.” Ta nói. “Là nương tử của Thường Ngọc Hành.”
Mặt nàng lập tức mất hết huyết sắc.
“Thường tướng quân…”
“Ca ca ngươi phó thác cô nhi cho chàng ấy, chàng ấy từng hứa đưa ngươi về kinh thành, nuôi đến lúc xuất giá.” Ta nói. “Ba tháng trước chàng ấy hồi thành, dẫn về một người. Người đó nói nàng ta tên Tần Tiểu Mãn.”
Cô nương vịn khung cửa, chậm rãi trượt xuống.
Ngô Thất vội nhào tới đỡ nàng.
“Là A Phượng.” Nàng nói.
“Là A Phượng.”
Nàng ngồi trên ngưỡng cửa, rất lâu không nói.
Bà lão bên trong gọi: “Mãn nương, trời lạnh, vào phòng nói.”
Vào phòng. Trong phòng có một cái bàn, một ngọn đèn, trên bàn trải một mẫu hoa đang vẽ dở. Bên tay trái đè một cục than.
Ta ngồi xuống.
“Ngươi kể từ đầu.”
“Tháng Ba, ca ca đưa chúng ta vào thành Sóc Châu.” Tay nàng đặt trên đầu gối, tay phải quả thật không nhấc cao được. “Ở nhà một thím. Huynh ấy nói ngoài thành sắp đánh trận, bảo chúng ta đừng ra ngoài.”
“Sau đó thì sao?”