Chương 7 - Tình Thân Hay Tiền Bạc

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Không – vậy vẫn chưa đủ.”

“Tôi muốn anh quay một đoạn video, tự mình kể rõ tất cả những gì đã làm với tôi.

Sau đó, quỳ xuống – thành khẩn xin lỗi tôi và bố mẹ tôi.”

“Cuối cùng, đăng video ấy lên nhóm họ hàng – và cả trang cá nhân của anh.”

“Cho mọi người đều thấy – rốt cuộc Giang Hạo anh là người thế nào.”

10

“Cậu nằm mơ đi!” – Giang Hạo gào lên, như không tin vào tai mình.

Bắt anh ta quay video nhận lỗi, lại còn phải đăng lên cả nhóm họ hàng lẫn trang cá nhân?

Với anh ta, điều đó còn khó chịu hơn là chết.

Sau này anh ta còn mặt mũi nào sống tiếp?

Bác gái cũng nổi giận:

“Giang Trác! Cậu đừng được nước lấn tới! Nhà bác đã hạ mình cầu xin cậu rồi, cậu còn muốn thế nào nữa hả?”

“Được nước lấn tới?” – tôi bật cười lạnh –

“Hôm đó các người bắt tôi quỳ giữa bệnh viện, sao không nghĩ mình đang lấn tới?”

“Giờ đến lượt các người rồi thì lại chịu không nổi à?”

Tôi không thèm nhìn họ thêm, chỉ quay sang nói với bố mẹ:

“Bố, mẹ, con mệt rồi. Tiễn khách.”

“Đừng mà!” – Giang Hạo hoàn toàn hoảng loạn.

Anh ta nắm chặt lấy tay tôi, ánh mắt đầy van xin:

“Tiểu Trác, đừng vậy mà, anh xin em… Trừ cái đó ra, chuyện gì anh cũng đồng ý!”

“Không có gì để thương lượng cả.” – tôi lạnh lùng –

“Hoặc làm theo lời tôi, hoặc chờ trát hầu tòa.”

Tôi hất tay anh ta ra, quay về phòng, đóng cửa lại.

Phòng khách rơi vào im lặng, chỉ còn tiếng nức nở bị kìm nén.

Cuối cùng, vì tiền đồ của mình, Giang Hạo đã nhượng bộ.

Hôm sau, cả nhà anh ta lại đến, mang theo đoạn video đã quay sẵn, đưa cho tôi.

Trong video, mặt anh ta trắng bệch, mắt sưng đỏ, quỳ dưới đất.

Giọng anh run rẩy, từng chữ một liệt kê toàn bộ những gì đã gây ra cho tôi:

Từ ba năm sai bảo kiêu căng, đến sự sỉ nhục trong bữa cơm tất niên,

Từ việc ép tôi quỳ giữa bệnh viện, đến hành vi đột nhập và phá hoại phòng tôi.

Cuối cùng, anh ta cúi đầu thật mạnh, dập ba cái lạy trước máy quay.

“Giang Trác, xin lỗi.”

“Chú Hai, thím Hai, xin lỗi.”

Tôi cầm điện thoại, xem lại đoạn video từ đầu đến cuối.

Sau đó, trước mặt cả gia đình họ, tôi đăng video ấy lên nhóm họ hàng – và cả trang cá nhân của tôi.

Khoảnh khắc ấy, Giang Hạo sụp hẳn xuống sàn, bật khóc nức nở.

Sắc mặt bác trai và bác gái cũng trắng bệch như tờ giấy.

Tôi nhìn họ, trong lòng là một sự bình thản chưa từng có.

“Tốt lắm.” – tôi nói –

“Giờ thì, anh cũng biết cảm giác đó rồi.”

Tôi từng nghĩ anh ta sẽ nổi điên, sẽ mắng chửi.

Nhưng không.

Anh ta chỉ ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy oán hận cực độ nhìn tôi chằm chằm:

“Giang Trác, giờ cậu hài lòng chưa? Rút đơn được rồi chứ?”

Tôi khẽ cười, lấy điện thoại ra, gọi cho viên cảnh sát phụ trách vụ án, bật loa ngoài:

“Alo, chào anh Vương – tôi là Giang Trác.”

“Về vụ Giang Hạo cố ý hủy hoại tài sản, tôi quyết định không rút đơn.

Hơn nữa, tôi vừa có một bằng chứng mới:

Là đoạn video nghi phạm tự mình thừa nhận toàn bộ hành vi phạm pháp.

Tôi sẽ gửi ngay cho anh.”

Giang Hạo sững người.

Máu trên mặt anh ta rút sạch, sắc mặt trắng bệch, đồng tử giãn ra vì chấn động và hoảng sợ.

Lúc này anh ta mới hiểu – tôi bắt anh ta quay video không phải để tha thứ,

mà là để đưa anh ta ra trước công lý.

Đó mới là sự đền đáp cuối cùng cho ba năm nhẫn nhục mà tôi phải chịu.

Về sau, Giang Hạo bị kết án tám tháng tù, cho hưởng án treo một năm vì tội cố ý hủy hoại tài sản.

Anh ta mất việc, thanh danh tiêu tan.

Tôi rút khỏi nhóm họ hàng, chặn toàn bộ liên hệ với nhà họ.

Bố mẹ tôi cũng hoàn toàn tỉnh ngộ, dốc toàn lực ủng hộ quyết định của tôi.

Cuộc sống trở lại yên bình.

Tôi dùng tiền bồi thường của Giang Hạo để mua chiếc laptop mới,

cũng đăng ký cho bố mẹ chuyến du lịch châu Âu mà họ hằng mong ước.

Trên đường về nhà, ánh nắng len qua cửa kính, rải ấm khắp người tôi.

Tựa vào cửa sổ, tôi nhìn cảnh vật vùn vụt lùi lại, tai đeo tai nghe, nhạc nhẹ vang lên.

Ba năm ấm ức, vài tháng giằng co – như cơn sốt cao – cuối cùng cũng hạ rồi.

Những con người đó, những chuyện đó, đều đã là quá khứ.

HẾT

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)