Chương 6 - Tình Thân Hay Tiền Bạc
【Có lẽ nhiều người sẽ nghĩ tôi chuyện bé xé ra to, là không màng tình thân. Nhưng trước khi giải thích lý do, tôi muốn mọi người xem một vài thứ.】
Nói xong, tôi lần lượt đăng từng tấm ảnh chụp lại các giao dịch chuyển khoản Giang Hạo gửi cho tôi suốt ba năm qua – 6.6, 8.8 tệ – mỗi lần nhờ tôi làm việc cho anh ta.
Có lần nửa đêm tôi đi lấy thuốc hạ huyết áp cho ba anh ta.
Có lần cuối tuần tôi chạy mấy chục cây số về quê lấy đặc sản cho nhà họ.
Thậm chí có hôm mưa tầm tã, tôi vẫn tới nhà anh ta sửa công tơ điện bị nhảy.
Mỗi giao dịch đều kèm một câu: “Phí vất vả, anh không để chú làm không công.”
Tiếp theo, tôi gửi ảnh chụp chìa khóa dự phòng nhà tôi – mà bác gái giữ.
Rồi là ảnh cắt từ camera giám sát – cảnh Giang Hạo dùng chìa khóa mở cửa tòa nhà, lén lút vào nhà tôi.
Cuối cùng, tôi đăng tấm ảnh căn phòng bị đập phá tan hoang.
Tôi gõ đoạn kết:
【Ba năm nay, tôi làm trâu làm ngựa cho nhà anh ấy, bất kể ngày đêm, không từ bất cứ việc gì, đổi lại là câu “không có lì xì thì đừng hòng sai bảo” trong bữa cơm giao thừa.】
【Bác trai ngất xỉu, tôi đưa đi cấp cứu, đổi lại là cái tát trời giáng từ bác gái, và nỗi nhục bị ép quỳ giữa bệnh viện.】
【Tôi tưởng mọi chuyện đã qua nhưng anh ta lại dùng chìa khóa dự phòng, đột nhập vào nhà tôi, đập nát tất cả mọi thứ của tôi.】
【Trong chiếc laptop bị phá, là toàn bộ công sức và tương lai của tôi.】
【Lúc phá nó, anh ta có từng nghĩ đến chút tình thân nào không?】
【Giờ đây, cảnh sát chỉ đang làm theo pháp luật, vậy mà cả nhà lại quay sang trách tôi nhẫn tâm.】
【Tôi chỉ muốn hỏi: rốt cuộc là ai mới thật sự đang biến tình thân thành con dao, đâm từng nhát vào chính người ruột thịt của mình?】
【Nếu các vị vẫn thấy tôi sai, thì cái gia đình này – tôi không thiết ở lại nữa.】
Viết xong, tôi ném điện thoại sang một bên.
Thế giới bỗng yên ắng lạ thường.
Căn phòng khách vốn đang ầm ĩ cũng lặng như tờ.
Mọi người nhìn vào màn hình điện thoại, ánh mắt đầy kinh ngạc chưa từng có.
Có lẽ họ chưa bao giờ nghĩ rằng, Giang Trác – cái đứa luôn ngoan ngoãn nhẫn nhịn – lại dám phơi bày tất cả như vậy.
Nhóm họ hàng bắt đầu râm ran.
Những người từng bênh Giang Hạo giờ im lặng như tờ.
Thay vào đó là hàng loạt tin nhắn sốc và không dám tin.
Tam cậu: 【Trời ơi! Mấy cái ảnh lì xì này là thật sao? 6 tệ 6? Tiểu Trác chạy 20 cây số lấy đồ, chỉ đưa 6 tệ 6? Cho ăn xin còn chẳng đến nỗi vậy!】
Em họ nhỏ: 【Ôi mẹ ơi, bình thường thấy anh Hạo đăng toàn nhà hàng sang, túi hiệu, ai ngờ lại keo kiệt với chính em họ ruột đến thế? Tiền xăng còn không đủ, coi anh Trác như lao động miễn phí à?】
Chị họ: 【Hôm trước tôi còn thấy anh Trác đội mưa sửa điện cho nhà bác, cứ tưởng bác gái phải hậu hĩnh lắm, hóa ra chỉ chuyển 8 tệ 8? Đây không phải nhờ vả, đây là bóc lột thì đúng hơn!】
Hình ảnh “con ngoan, anh tài” mà Giang Hạo xây dựng bao năm qua dưới loạt chứng cứ sắt đá ấy, tan thành mây khói.
Vài ngày sau, một chị họ xa nhắn riêng cho tôi:
【Tiểu Trác, công ty Giang Hạo biết chuyện rồi. Họ đã bắt đầu điều tra nội bộ. Nếu anh ta có tiền án, rất có thể sẽ bị sa thải.】
Tôi nhìn dòng tin nhắn ấy, lòng bình thản.
Vì đó là điều anh ta đáng phải nhận.
9
Vài ngày sau, Giang Hạo được bảo lãnh tại ngoại.
Việc đầu tiên sau khi ra ngoài, là anh ta cùng bố mẹ, tay xách nách mang bao nhiêu quà cáp, đến gõ cửa nhà tôi.
Đó là lần đầu tiên tôi thấy Giang Hạo thảm hại như thế.
Anh ta mặc đồ bình thường, mặt mộc, mắt thâm quầng nặng, trong mắt không còn chút kiêu ngạo nào – chỉ còn sợ hãi và rối loạn.
Vừa bước vào nhà, bác trai đã “phịch” một cái quỳ xuống.
Bố tôi nhanh tay đỡ dậy.
Bác trai khóc lóc nắm lấy tay bố tôi:
“Em ơi! Anh sai rồi! Anh thật không ra gì!”
“Xin em, xin Tiểu Trác tha cho thằng Hạo một con đường sống.
Nó không thể có tiền án, có rồi thì đời nó tiêu thật rồi…”
Bác gái cũng không còn vẻ hung hăng trước kia, đứng bên cạnh vò tay liên tục, mặt đỏ gay.
“Em hai, em dâu, trước đây là chị sai, chị quá đáng, chị xin lỗi hai em.”
Vừa nói, bà vừa tự tát hai cái vào mặt mình – không nhẹ cũng chẳng nặng, nhưng đầy nhục nhã.
Giang Hạo đứng sau họ, cúi gằm mặt, nước mắt rơi lã chã.
Anh ta bước đến trước mặt tôi, giọng khàn đặc:
“Tiểu Trác, xin lỗi.”
“Anh sai rồi.”
“Anh không nên ghen tị với em, không nên đối xử với em như thế.”
“Anh ghen vì em có bố mẹ thương, ghen vì em chẳng tranh giành gì mà lại có tất cả.
Anh tưởng mình giỏi hơn, kiếm được nhiều hơn, thì có quyền giẫm em dưới chân.”
“Anh điên thật rồi. Anh sai rồi. Em tha thứ cho anh, được không?”
Anh ta khóc không thành tiếng, nắm chặt tay tôi, thái độ vô cùng hèn mọn.
Thậm chí còn lấy từ túi ra một tấm thẻ ngân hàng.
“Trong đây có hai mươi vạn – toàn bộ số tiền anh tiết kiệm được.
Em định thi cao học mà đúng không?
Em mua lại cái máy tính tốt nhất, phần còn lại cứ tiêu thoải mái, coi như anh bồi thường cho em, được không?”
“Chỉ cần… chỉ cần em rút đơn.”
Bố mẹ tôi nhìn cảnh tượng ấy, đã bắt đầu xiêu lòng.
Bố tôi kéo nhẹ tay áo tôi:
“Tiểu Trác… hay là thôi đi con, anh nó cũng biết sai rồi.”
Tôi nhìn khuôn mặt đầm đìa nước mắt ấy.
Nhìn chiếc thẻ ngân hàng anh ta chìa ra.
Nhìn ánh mắt khẩn cầu đầy sợ hãi của bố mẹ anh ta.
Tôi rút tay về, không nhận thẻ.
Tôi từ tốn nói:
“Xin lỗi – cần có thành ý.”
Mắt Giang Hạo sáng bừng, tưởng có cơ hội:
“Đúng đúng! Em muốn anh làm gì, anh làm! Anh nghe hết!”
Tôi nhìn anh ta, từng chữ như gõ vào đá:
“Rất đơn giản.”
“Anh không phải rất thích bắt người khác xin lỗi à?”
“Giờ, dùng đúng cách mà anh từng muốn bắt tôi xin lỗi – để xin lỗi lại tôi.”
Sắc mặt Giang Hạo lại trắng bệch lần nữa.
Anh ta tưởng tôi chỉ nói trước mặt người nhà.
Tôi lắc đầu, khẽ cười: