Chương 14 - Tình Huống Khó Xử Tại Bệnh Viện
Tài liệu trên bàn đã gói ghém gần hết.
Lý Kiến Quốc đứng tựa ngoài cửa, lặng lẽ nhìn tôi một lúc.
“Đi thật à?”
Ông hỏi.
Tôi gật đầu.
Ông thở dài thườn thượt.
“Nước cờ này của cậu, đi sạch sẽ quá.”
Tôi không đáp lại lời bình luận đó.
Ông lại đánh mắt nhìn lên bàn làm việc.
“Bên chỗ cô ấy… hai người?”
“Kết thúc rồi.” Tôi trả lời.
Ông gật gù, không hỏi cặn kẽ thêm.
Có những chuyện, ông đã nhìn thấu từ lâu.
Tôi bỏ xấp tài liệu cuối cùng vào túi.
Đứng thẳng người.
Văn phòng đã trống rỗng một nửa.
Tôi đứng trước cửa, ngoái đầu nhìn lại lần cuối.
Nơi này, tôi đã gắn bó suốt nhiều năm.
Nhưng lúc này đây, tuyệt nhiên không có chút vương vấn.
Hành lang vẫn là cái hành lang ấy.
Ánh đèn không đổi, người qua kẻ lại cũng chẳng khác xưa.
Chỉ là có vài người, đã không còn ở vị trí cũ nữa.
Tôi cởi áo blouse trắng, gấp vuông vức, đặt lại trên bàn.
Rồi quay gót, bước đi.
**08**
Bệnh viện mới nằm ở ngoại tỉnh.
Quy mô không phải top đầu, nhưng khoa Ngoại thần kinh lại cực kỳ trong sạch.
Không có bè phái phức tạp, cũng chẳng có chuyện ma cũ bắt nạt ma mới.
Ngày đầu tiên tôi vào khoa, Trưởng khoa chỉ hỏi một câu duy nhất: “Cậu mạnh về loại phẫu thuật nào?”
Tôi liệt kê vài hướng chuyên môn.
Ông ấy gật đầu, lập tức giao luôn cho tôi một ca bệnh độ khó cao.
Không thăm dò, cũng chẳng mào đầu vòng vo.
Trao luôn cho cậu vị trí, xem cậu có đủ sức trụ lại hay không.
Phong cách làm việc này, lại khiến tôi thích nghi nhanh chóng.
Ánh đèn trong phòng mổ vẫn chói lọi như xưa.
Tiếng lách cách của dụng cụ phẫu thuật, nhịp đập tích tích của máy móc, mọi thứ đều vô cùng quen thuộc.
Chỉ có một điều khác biệt, không còn ai đứng khoanh tay bên cạnh giám sát tôi.
Cũng không ai bất thình lình lật kèo, thay đổi kế hoạch vào phút chót.
Tôi đứng ở vị trí mổ chính, bàn tay vững như bàn thạch.
Mọi thao tác đều được tiến hành theo nhịp độ của riêng tôi.
Cái cảm giác tập trung cao độ đã biến mất từ lâu, nay đang từng chút một quay trở về.
Ca mổ kết thúc, người phụ mổ ngẩng lên nhìn tôi.
“Phối hợp sướng thật.”
Tôi gật đầu.
Không nói thêm gì cả.
Lời đánh giá này, chân thật hơn bất kỳ mỹ từ nào.
Tôi làm việc ở đây được một tháng.
Nhịp độ công việc rất khẩn trương, nhưng vô cùng đơn giản.
Mỗi ngày trôi qua thời gian đều được dành cho những việc đáng làm.
Không còn những màn kịch đấu đá vô bổ, hao tâm tổn trí.
Một buổi chiều nọ, tôi vừa bước ra khỏi phòng phẫu thuật thì điện thoại rung lên.
Là tin nhắn từ một đồng nghiệp ở bệnh viện cũ.
Chỉ vỏn vẹn một câu —
“Anh nghe tin gì chưa?”
Tôi lau sạch nước trên tay, liếc nhìn màn hình.
Không vội trả lời.
Vài phút sau, bên kia lại gửi thêm một tin nữa.
“Viện trưởng Trác… à không, cô ta hiện đang đi tìm việc ở ngoại tỉnh.”
Tôi khựng lại một nhịp.
Ngón tay lơ lửng trên màn hình, không lập tức gõ phím.
Những tin tức kiểu này, vốn dĩ không cần phải bận tâm nữa.
Nhưng tôi vẫn bấm vào xem.
Người đó không kể chi tiết lằng nhằng.
Chỉ nói rằng cô ta đã gõ cửa vài bệnh viện, nhưng đều về tay không.
Lý do chẳng có gì phức tạp.
Bối cảnh scandal rành rành ra đó.
Ai dại gì mà rước cục nợ vào thân.
Tôi đút điện thoại vào túi, không tò mò hỏi thêm.
Ngoài hành lang có người gọi tên tôi.
Ca phẫu thuật tiếp theo sắp bắt đầu.
Tôi gạt bỏ mớ thông tin lộn xộn sang một bên, quay trở lại phòng mổ.
Khi ánh đèn bật sáng, mọi tạp niệm tự động tan biến.
Giữa chừng ca mổ, trong đầu tôi chợt xẹt qua một hình ảnh.
Không phải chuyện của hiện tại.
Mà là chuyện cũ.
Cái dáng vẻ cô ta đứng trong văn phòng, thốt ra câu “bệnh viện làm ăn không khấm khá”.
Lúc đó, giọng điệu cô ta nhẹ bẫng.
Như thể đang vứt bỏ một món đồ đồng nát chẳng đáng bận tâm.
Bây giờ nghĩ lại, tôi lại càng thấy rõ mồn một.