Chương 3 - Tin Đồn Thành Sự Thật

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Theo quy định, tư cách chuyển chính thức của cô bị hủy, suất này sẽ chuyển cho người tiếp theo!”

Tôi chợt tỉnh ngộ, không thể tin nổi quay sang nhìn người đứng thứ hai — Trịnh Nhạc Bình.

“Là anh!”

Ánh mắt Trịnh Nhạc Bình né tránh, đưa tay định đỡ tôi:

“Em bình tĩnh lại đã…”

“Bình tĩnh?!” Tôi hoàn toàn bùng nổ, mọi ấm ức và phẫn nộ mấy ngày qua đồng loạt phát tác.

“Anh rõ ràng biết vì những lời vu khống của cô ta mà tôi đã chịu bao nhiêu tủi nhục! Vậy mà anh còn làm ra chuyện như thế này?!”

Hứa Quyên Quyên giả vờ bênh vực Trịnh Nhạc Bình:

“Ứng Thư Hà, cô trút giận lên Trịnh Nhạc Bình làm gì?”

“Có người đàn ông nào chịu nổi bạn gái đội cho mình cái mũ xanh Nói cho cùng, Trịnh Nhạc Bình mới là người bị hại!”

Dưới khán đài, đồng nghiệp cũng xì xào phụ họa:

“Chậc chậc, bán thân làm gà khắp nơi, còn trông mong Trịnh Nhạc Bình giữ bí mật cho cô ta à?”

“Nếu là tôi, không những chia tay mà còn đòi bồi thường tổn thất tinh thần. Trịnh Nhạc Bình đúng là quá hiền!”

Mấy lãnh đạo cấp cao mặt mày xanh mét, cho rằng tôi làm hoen ố thanh danh công ty, còn lớn tiếng đe dọa sẽ phong sát tôi toàn ngành.

Tiếng chửi rủa xung quanh khiến tôi có chút choáng váng.

Bên tai vang lên một giọng máy móc:

“Đinh! Chúc mừng ký chủ, phát hiện số lần bị Hứa Quyên Quyên vu khống đã đạt 99 lần. Có thể tùy ý chỉ định một tin đồn trở thành sự thật. Xin hỏi có kích hoạt hay không?”

Tôi không do dự, lập tức nhấn xác nhận.

Đúng lúc này, phía công ty yêu cầu tôi giao nộp thẻ ra vào và lập tức rời đi.

Trịnh Nhạc Bình thoáng lộ vẻ áy náy, nhưng cuối cùng vẫn không nói một lời.

Trong mắt Hứa Quyên Quyên lóe lên tia sáng, cô ta hạ giọng:

“Tôi đâu có ép anh ta. Là anh ta chủ động tìm đến tôi.”

“Đối với mấy thực tập sinh như các người, tôi muốn cho ở thì ở, muốn đuổi thì phải kẹp đuôi cút xéo!”

Nói xong, Hứa Quyên Quyên ngẩng cao đầu, gọi bảo vệ:

“Lột quần áo cô ta ra, lục soát cho kỹ! Một cây bút của công ty cũng không được để cô ta mang ra ngoài!”

Tôi đau đớn vùng vẫy, gào lên:

“Hứa Quyên Quyên, cô dám làm vậy nhất định sẽ hối hận!”

Hứa Quyên Quyên cười khinh:

“Chỉ dựa vào một thực tập sinh như cô à?”

“Không nhìn rõ đây là địa bàn của ai sao? Dám ở đây lớn tiếng với tôi?”

“Cô tưởng mình là ai?”

Hứa Quyên Quyên ra hiệu cho bảo vệ lập tức động thủ.

Mấy tên bảo vệ vây kín lấy tôi.

“Dừng tay!”

Đột nhiên, cửa lớn bật mở, một người đàn ông tóc bạc trắng bước nhanh vào.

Chính là Chủ tịch Tập đoàn Thịnh Long — Thịnh Khải.

Ông liếc nhìn cảnh tượng trong hội trường, lập tức nổi giận đùng đùng:

“Để tôi nói cho các người biết, cô ấy là ai!”

“Cô ấy chính là con gái ruột thất lạc hai mươi ba năm của tôi! Đồng thời cũng là người thừa kế duy nhất của Tập đoàn Thịnh Long!”

Cả hội trường im phăng phắc.

Mọi người ngơ ngác nhìn người mới đến, chỉ có vài lãnh đạo cấp cao lập tức biến sắc.

Hứa Quyên Quyên tỏ vẻ khinh thường:

“Ứng Thư Hà là trẻ mồ côi, từ đâu chui ra ông bố hờ này vậy?”

“Ông là cái thá gì mà dám đứng ra cho Ứng Thư Hà? Tôi nói cho ông biết, cô ta làm tổn hại danh tiếng của Thịnh Long, ông đền nổi không?”

Chủ tịch tức đến bật cười:

“Tốt! Rất tốt!”

“Ở Thịnh Long, đây là lần đầu tiên có người nói tôi không đền nổi danh tiếng của Thịnh Long!”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)