Chương 2 - Tin Đồn Thành Sự Thật

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Cả phòng hỗn loạn.

Ánh mắt Hứa Quyên Quyên nhìn tôi đầy khiêu khích.

Ngược lại, tôi lại bình tĩnh hơn bao giờ hết.

“Hứa Quyên Quyên, tôi báo cảnh sát ngay bây giờ. Chị dám chịu trách nhiệm với những lời vừa nói không?”

Vẻ mặt Hứa Quyên Quyên thoáng chốc hoảng hốt.

Tôi vừa bấm số, thì điện thoại bị Trịnh Nhạc Bình – người vừa bước vào – giật lấy.

Anh ta ném mạnh điện thoại xuống đất, mắng xối xả:

“Em còn muốn gây chuyện đến khi nào nữa? Đồng nghiệp đùa vài câu, em cũng nổi giận đến báo công an?”

“Ngay cả mối quan hệ cơ bản nơi công sở cũng không biết giữ, nếu không nhờ anh che chở, em bị đuổi việc cả trăm lần rồi!”

Từng tầng ức chế trong tôi bùng nổ, nước mắt lập tức trào ra:

“Cô ta rêu rao khắp nơi tôi bị giang mai, chẳng lẽ em phải im lặng mặc kệ sao?!”

Trịnh Nhạc Bình sững người, kéo tôi ra ngoài văn phòng.

Mắt anh ta cũng đỏ lên:

“Ứng Thư Hà, anh biết em ấm ức. Mỗi lần cô ta nói em như vậy, em nghĩ anh không khó chịu sao?”

“Nhưng việc chuyển chính thức của bọn mình còn phải nhìn sắc mặt cô ta. Em biết mẹ anh vốn đã để ý xuất thân của em, nếu không ở lại Thịnh Long được, bà ấy chắc chắn không chấp nhận chuyện của hai đứa mình.”

“Mai công ty công bố danh sách chuyển chính thức rồi, coi như anh xin em, bao ngày qua cũng nhịn rồi, chẳng lẽ không nhịn nổi một hai hôm nữa?”

Giọng nài nỉ của Trịnh Nhạc Bình càng khiến tôi thấy đau lòng hơn.

Trong mắt anh ta, danh dự của tôi, tiếng tăm của tôi, tổn thương của tôi… đều không đáng gì cả.

Tôi với anh ta, chút kỳ vọng cuối cùng cũng tan thành mây khói.

Hệ thống vang lên tiếng nhắc:

Lần thứ 97. Còn hai lần nữa.

Tôi siết chặt nắm tay, bắt buộc bản thân phải giữ bình tĩnh.

Nhìn vào tiến độ vu khống của Hứa Quyên Quyên, xem ra toan tính của Trịnh Nhạc Bình chắc chắn sẽ thất bại.

Thấy tôi không phản ứng nữa, Trịnh Nhạc Bình tưởng tôi đã chịu nhún, sung sướng ôm lấy tôi:

“Anh biết em là người biết suy nghĩ mà. Em yên tâm, đợi anh có suất chuyển chính thức rồi, anh sẽ cùng em đi kiện cô ta! Tuyệt đối không để em chịu ấm ức nữa!”

Hôm công bố kết quả chuyển chính thức, các thực tập sinh lần lượt lên sân khấu báo cáo.

Tỷ lệ chuyển chính thức mỗi năm ở Thịnh Long cực thấp, lần này mỗi nhóm chỉ giữ lại một người.

Tôi với thành tích đứng đầu nhóm được trao danh hiệu “Thực tập sinh xuất sắc”.

Công ty còn chuẩn bị quà tặng cho từng thực tập sinh.

Người đầu tiên lên sân khấu nhận được một chiếc máy tính Apple, phấn khích hét to:

“Đúng lúc máy tôi hỏng, cái này dùng tốt quá!”

Mấy người sau nhận được quà tặng là khăn lụa hàng hiệu hoặc mô hình giới hạn.

Quà tặng đều là thứ mà mỗi người cần hoặc thích.

Trịnh Nhạc Bình thậm chí còn nhận được bộ vest đặt may giá cao, cảm động cảm ơn Hứa Quyên Quyên rối rít.

Đến lượt tôi bước lên sân khấu, mọi người đều tò mò muốn biết tôi sẽ nhận được gì.

“Điện thoại hay máy tính đây?”

“Ứng Thư Hà là hạng nhất nhóm đấy, chắc chắn sẽ là món gì đó đắt hơn! Nãy còn có người rút trúng quyền sử dụng ô tô ba năm nữa mà!”

Trong ánh mắt chăm chú của mọi người, tôi chậm rãi mở nắp hộp quà.

Bên trong là… một cây máy rung massage vùng kín, đang phát ra tiếng vo ve!

Cả hội trường lập tức náo loạn.

Tôi theo phản xạ buông tay, món đồ lăn xuống sàn.

“Ứng Thư Hà, tay đừng run chứ. Quà của cô sao lại không cầm cho chắc thế?”

Hứa Quyên Quyên dùng hai ngón tay nhấc nó lên, trên mặt không hề che giấu ác ý.

“Dù sao cũng phải cảm ơn cô đã cống hiến cho công ty trong thời gian thực tập, nhưng cách cống hiến của cô thì… chúng tôi không mấy tán thành.”

“Bốn chế độ, nhỏ gọn chống nước, còn có cả kích thích dòng điện. Nghĩ tới nghĩ lui, thứ cô cần ‘sửa chữa’ nhất chắc là cái này. Không cần cảm ơn tôi đâu.”

Lời của Hứa Quyên Quyên lập tức gây ra một trận sóng lớn.

“Trời! Ý này là sao? Chẳng lẽ thành tích của Ứng Thư Hà đều là đổi bằng cách lên giường?”

“Mấy người không biết à? Hôm kia chị Quyên Quyên còn nói cô ta mắc bệnh bẩn đó! Ha ha, tôi thấy tám chín phần là thật…”

Tiếng bàn tán xung quanh, cùng vẻ mặt đắc ý của Hứa Quyên Quyên.

Tất cả khiến máu trong người tôi sôi trào, đến cả tiếng nhắc lần thứ 98 của hệ thống tôi cũng chẳng buồn để ý.

“Cô lại đang nói bậy cái gì vậy?!”

Hứa Quyên Quyên cong môi cười.

Trong lòng tôi lập tức dâng lên cảm giác bất an.

Dưới khán đài vang lên hàng loạt tiếng hít vào kinh hãi.

Tôi quay đầu theo ánh nhìn của mọi người.

Trên màn hình lớn, bài phát biểu tổng kết vốn là của tôi đã bị thay thế.

Xuất hiện trước mắt mọi người là hàng loạt ảnh riêng tư không che mờ của tôi!

Từng tấm, toàn là ảnh tôi ở cùng những người đàn ông khác nhau.

Khuôn mặt đúng là của tôi, nhưng không một tấm nào là ảnh thật của tôi!

Tứ chi tôi lạnh ngắt, đứng sững tại chỗ.

Đến khi hoàn hồn, tôi lao lên định tắt màn hình.

Hứa Quyên Quyên giật lấy micro, lớn tiếng tuyên bố:

“Thực tập sinh Ứng Thư Hà có đời sống riêng hỗn loạn, trong quá trình ký hợp đồng đã dùng thủ đoạn không chính đáng để cạnh tranh. Xét thấy hành vi của Ứng Thư Hà gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến danh tiếng công ty…”

Tôi gào lên cắt ngang:

“Những thứ trên kia rõ ràng không phải là tôi!”

Hứa Quyên Quyên cười khinh miệt:

“Xin lỗi, đây là tố cáo bằng tên thật mà chúng tôi nhận được.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)