Chương 2 - Tìm Kiếm Yêu Thương Giữa Những Đổ Vỡ

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Vi Vi, vốn dĩ Châu Châu đã thi không đúng phong độ, buồn đến mức khóc rồi. Đương nhiên anh phải nghĩ cách an ủi con bé.”

“Em làm chị, không quan tâm em ấy trước thì thôi, lại còn suốt ngày tính toán những chuyện linh tinh này, có ý nghĩa không?”

Vậy sao?

Hóa ra chỉ muốn được người nhà đối xử công bằng cũng bị xem là tính toán sao?

Tôi im lặng, không nói gì.

Dường như anh cũng nhận ra lời mình nói quá đáng, im lặng một giây rồi bổ sung:

“Được rồi, đều là người một nhà, không cần phải so đo những chuyện này.”

Lần này, tôi bật cười.

Đúng vậy, sau này không cần phải so đo nữa, dù sao tôi cũng sắp rời đi rồi.

Thấy vậy, anh trai cũng thở phào, nhét bát cơm vào tay tôi:

“Ăn cơm trước đi.”

Tôi nhìn anh một cái, cuối cùng vẫn cầm lên ăn.

Ngay sau đó, tôi nghe thấy giọng nói có phần thấp thỏm của anh:

“Vi Vi, anh nghe bố mẹ nói muốn cho em và Châu Châu đăng ký cùng một trường đại học phải không?”

Động tác xúc cơm của tôi khựng lại.

Cho dù đã thất vọng rất nhiều lần, nhưng lần này, tôi vẫn không nhịn được mà nảy sinh một chút mong đợi.

Thế là tôi gật đầu, lên tiếng:

“Anh là người từng trải, chắc anh biết việc đăng ký nguyện vọng đại học quan trọng thế nào.”

“Anh có thể giúp em khuyên bố mẹ, bảo họ đừng làm bậy được không?”

Ánh mắt anh dao động, chột dạ tránh ánh mắt tôi, gật đầu nói:

“Em đưa tài khoản và mật khẩu đăng ký nguyện vọng cho anh. Anh sẽ giữ giúp em, cũng có thể tư vấn cho em.”

Tài khoản và mật khẩu sao?

Mẹ và Giang Thanh Châu đều từng tìm tôi đòi, nhưng tôi giấu rất kỹ, không đưa cho họ.

Anh trai là người duy nhất trong gia đình suốt mười tám năm qua không thể hiện sự thiên vị quá rõ ràng.

Nhưng tôi biết, vào khoảnh khắc này, chút lưu luyến cuối cùng của tôi đối với gia đình này cũng nên chấm dứt rồi.

Bàn tay cầm đũa khẽ run rẩy, tôi ngẩng đầu nhìn anh.

Lần này, nước mắt không còn mất kiểm soát chảy xuống nữa, giọng nói cũng bình tĩnh đến lạ thường:

“Được, em gửi cho anh.”

“Dù thế nào đi nữa, anh à, cảm ơn anh đã chăm sóc em suốt mười tám năm qua.”

Vẻ mặt anh hoảng hốt trong giây lát, có phần luống cuống:

“Đều là người một nhà, đột nhiên nói những lời này làm gì? Cứ như em sắp rời đi vậy.”

Tôi mỉm cười, cúi đầu, không nói thêm.

Trước khi đi ngủ, tôi liên hệ với một công ty kinh doanh tài liệu ôn thi đại học, báo thành tích của mình và đề nghị hợp tác với họ.

Mặc dù phía trường đại học nước ngoài đã miễn học phí và các khoản phí khác cho tôi, nhưng chi phí sinh hoạt vẫn phải do tôi tự tìm cách.

Bên kia đồng ý vô cùng sảng khoái, thậm chí có thể nói là nhiệt tình:

“Không vấn đề gì, cô Giang. Chẳng phải ngày mai cô còn có một buổi phỏng vấn thủ khoa sao?”

“Thế này nhé, khi nhận phỏng vấn, cô nhắc đến bộ ‘Ghi chép học bá’ của chúng tôi, chúng tôi sẽ trả thêm cho cô một trăm nghìn tệ, cô thấy thế nào?”

Hơi thở của tôi khựng lại.

Tôi không giống Giang Thanh Châu, không có tiền bố mẹ lén trợ cấp, cũng không có những bao lì xì lớn vào ngày lễ.

Một trăm nghìn tệ đủ để giải quyết rất nhiều chi phí khi tôi ra nước ngoài.

Tôi vội vàng đồng ý, tâm trạng cũng sáng sủa hơn đôi chút.

Ngày hôm sau, tôi đặc biệt tìm ra chiếc váy duy nhất của mình.

Nhưng đợi mãi, đợi mãi, vẫn không thấy phóng viên đến nhà.

Khi tôi đang sốt ruột bất an, mẹ hờ hững liếc tôi một cái rồi lên tiếng:

“Ôi chao, thi được điểm cao đúng là khác hẳn nhỉ! Ăn mặc cứ như sắp đi lấy chồng vậy.”

Hơi thở tôi nghẹn lại.

Cho dù đã nghe những lời mỉa mai của bà suốt mười tám năm, tôi vẫn không thể quen được.

Không chờ tôi lên tiếng, bà lại tùy ý nói:

“Nếu con đang đợi phỏng vấn thì không cần nữa. Mẹ đã gọi điện hủy buổi phỏng vấn rồi.”

Tôi quay đầu, không dám tin mà nhìn bà:

“Mẹ, tại sao?”

5

Trong thành phố từ trước đến nay vẫn có truyền thống phỏng vấn thủ khoa khối xã hội và khối tự nhiên, đã kéo dài hơn mười năm chưa từng gián đoạn.

Những năm trước, cha mẹ nhà khác biết con mình trở thành thủ khoa thì đã hào hứng tổng vệ sinh nhà cửa, chờ phóng viên đến phỏng vấn.

Tôi không hiểu tại sao vinh dự mà cha mẹ nhà khác cầu còn không được, bà lại muốn đẩy ra ngoài.

Lúc này, bố từ phòng ngủ đi ra, chẳng hề để tâm:

“Chẳng phải Châu Châu thi không đúng phong độ sao? Con nhận phỏng vấn, lỡ kích thích con bé thì phải làm thế nào?”

Tôi không nhịn được mà nhắm mắt, hỏi họ:

“Chỉ vì chuyện đó thôi sao?”

Bố cau mày:

“Như vậy còn chưa đủ nghiêm trọng à? Châu Châu là em gái con, sức khỏe lại không tốt. Con làm chị thì phải chăm sóc em.”

Lúc này, anh trai vừa đi mua sắm cùng Giang Thanh Châu về cũng lên tiếng khuyên:

“Vi Vi, đừng vì những danh tiếng hư vinh ấy mà khiến Châu Châu đau lòng.”

“Hai đứa là chị em sinh đôi. Đến lúc em nổi tiếng, Châu Châu sẽ phải chịu áp lực rất lớn.”

Giang Thanh Châu đứng ở đó, hai tay xách đầy túi mua sắm.

Giống như mỗi lần trước đây, em ấy chỉ cần đứng ở đó, không cần nói thêm một lời.

Bố mẹ và anh trai sẽ xông lên vì em ấy, ép buộc tôi phải thỏa hiệp.

Tôi nhìn bốn người một lượt, không nói thêm một câu nào.

Tôi vào phòng ngủ, bắt đầu thu dọn đồ đạc.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)