Tôi trời sinh đã có thể nghe thấy tiếng lòng của đồ vật.
Cây cột điện trong khu chung cư cứ luôn than phiền với tôi rằng chó hoang hay tè lên người nó.
Thùng rác trong nhà vệ sinh ngày nào cũng khóc lóc kể lể với tôi rằng phân thối quá.
Dải cây xanh trước cửa nhà thì cách dăm ba hôm lại gào lên thảm thiết vì có người nhổ nước bọt lên người nó.
Ví dụ như lúc này, trong viện bảo tàng.
Vị cây đa cây đề trong giới phục chế văn vật đau xót nói:
“Haizz, đủ mọi cách đều đã thử rồi, đáng tiếc hư hại quá nghiêm trọng, căn bản không thể phục chế, chỉ có thể đem đi tiêu hủy bằng lửa.”
Mọi người đồng loạt hít ngược một hơi lạnh.
Chỉ riêng bên tai tôi lại như có ác quỷ đang gào thét.
“Cút đi! Thứ xấu xí gì mà cứ nhất quyết dán lên người ta vậy!
“Lão nương muốn màu thiên thanh! Màu thiên thanh!”
Tôi ôm lấy trái tim sắp nhảy ra khỏi lồng ngực, bước nhanh lên trước hai bước, đưa thuốc nhuộm màu thiên thanh qua.
“Cái đó, hay là thử cái này xem?”
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận