Chương 5 - Tiếng Gào Của Cơ Thể
Triệu Kiến Quốc nằm trên giường, đầu quấn băng, mặt còn vết bầm, mắt hé mở. Khi nhìn thấy tôi, môi ông khẽ động.
“Là cậu…” Giọng ông rất nhẹ, nhẹ đến mức gần như không nghe thấy. “Tôi nghe thấy…”
“Cậu nói tôi chưa chết.”
Tôi siết chặt nắm tay.
“Là cậu cứu tôi.” Triệu Kiến Quốc nhìn tôi, trong mắt có ánh sáng. “Cảm ơn cậu.”
Tôi há miệng, cuối cùng chỉ nói một câu:
“Ông cứ dưỡng thương cho tốt.”
Khi tôi ra khỏi phòng bệnh, Triệu Tiểu Vũ đuổi theo, cố nhét túi bánh mì kia vào tay tôi.
“Em không có gì để cảm ơn anh… cái này anh cầm đi.”
Tôi không từ chối.
Vừa ra khỏi cổng bệnh viện, điện thoại tôi reo. Là lão Trần gọi tới.
“Chu Trầm, cậu lên hot search rồi.”
Tôi cau mày.
“Cái gì?”
“Có người quay video hôm qua đăng lên mạng. Tiêu đề là ‘Thực tập sinh nhà tang lễ mắt thần vạch trần vụ giết chồng lừa bảo hiểm’. Cậu tự xem đi.”
Tôi cúp máy, mở video đó ra.
Khung hình rất rung, quay cảnh trong xưởng.
Tôi ngồi xổm bên cạnh cáng, chỉ vào đầu người đàn ông và nói: “Tư thế đầu của ông ấy không đúng.”
Bình luận đã vượt quá mười nghìn.
“Thực tập sinh này là thần tiên phương nào vậy?”
“Phiên bản nhà tang lễ của thám tử lừng danh Conan.”
“Mặt Chủ nhiệm Chu xanh lè luôn ha ha ha.”
“Vậy Lý Phương kia bị bắt chưa?”
Tôi tắt điện thoại, vùi mặt vào lòng bàn tay.
Tôi không phải thần tiên.
Tôi chỉ nghe thấy mà thôi.
Một tuần sau, Chủ nhiệm Chu bị đình chỉ công tác.
Nghe nói ông ta không phục, nhiều lần tìm lãnh đạo làm ầm lên, nói “ai mà ngờ giấy chứng tử bệnh viện là giả”, “một thực tập sinh thì biết cái gì”.
Nhưng vô ích.
Trên giấy chứng tử có lỗi rất rõ ràng, ông ta làm hai mươi năm mà lại không nhìn ra.
Lão Trần nói với tôi, hôm Chủ nhiệm Chu đi, sắc mặt ông ta xám hơn cả lúc đến mười lần.
Tôi không đi xem.
Tôi đang lau xe đẩy của lò số ba.
Sau đó, cảnh sát Tần từng gọi cho tôi một lần.
“Chu Trầm.” Ở đầu bên kia điện thoại, cảnh sát Tần dừng một chút. “Cậu có từng nghĩ sau này vào hệ thống của chúng tôi làm việc không?”
“Gì cơ?”
“Khả năng quan sát của cậu rất mạnh, làm hình sự khá hợp.”
Tôi nghĩ một lúc rồi nói:
“Để tôi suy nghĩ thêm.”
Cúp điện thoại, tôi ngồi xổm trên bậc thềm sau nhà tang lễ, ngẩng đầu nhìn trời.
Gió thổi qua mang theo cái se lạnh đầu thu.
Những âm thanh kia vẫn còn.
Tim, não, gan, phổi… chúng nói đủ loại cảm giác.
Đau, mệt, đói, ngột ngạt, vẫn còn chống đỡ được một chút, vẫn muốn thử thêm lần nữa.
Trước đây tôi từng nghĩ đây là lời nguyền.
Bây giờ tôi lại cảm thấy, có lẽ không phải.
Có lẽ đây chính là việc tôi nên làm.
Không phải làm thám tử nổi tiếng, không phải làm người nổi tiếng trên mạng, cũng không phải làm chuyên gia hình sự.
Chỉ là nghe thấy.
Nghe thấy những cơ quan ấy, đến giây phút cuối cùng vẫn chưa hề từ bỏ.
Sau đó, thay chúng chặn lại cánh cửa của lò hỏa táng vốn không nên được mở.
Lão Trần thò đầu từ bên trong ra gọi tôi:
“Chu Trầm! Có việc rồi! Xe tiếp nhận đến!”
Tôi đứng dậy, phủi bụi trên quần.
“Đến đây.”
Hết truyện