Chương 7 - Thứ Nữ Gả Thay Vương Phi
Hơn một nửa đại thần trong triều đã bị hoàng đế hạ chỉ điều tra xử lý, Tiêu Lẫm nhân cơ hội đó cài cắm toàn bộ thuộc hạ cũ của mình vào các vị trí trọng yếu.
Đại quyền nắm chắc trong tay, tất cả mọi người nhìn chàng đều mang theo ánh mắt kính sợ.
Các quan quyến trong nhà có nữ nhi đến tuổi cập kê lại càng dùng ánh mắt rực lửa nhìn về phía chàng.
Đích mẫu thu hết thảy những cảnh tượng đó vào mắt, không ngừng thúc giục phụ thân ta.
Rượu qua ba tuần, phụ thân bưng chén rượu bước ra giữa đại điện, quỳ rạp xuống đất thật mạnh:
“Vi thần có tội! Vi thần có bản tấu muốn trình lên!”
Lão hoàng đế ngồi trên ngai vàng, thần sắc khó dò:
“Tô khanh, ngày Tết nhất thế này, ngươi có việc gì muốn tấu?”
Tô Thị lang chỉ tay vào ta, cất giọng lớn tiếng:
“Vi thần cáo trạng Thái tử phi Tô Thanh Hòa khi quân phạm thượng, mạo danh thay thế!”
“Năm xưa hoàng thượng ban hôn cho Thất điện hạ là đích nữ Tô Thanh Uyển của thần, con thứ nữ Tô Thanh Hòa này thừa dịp Tô gia không phòng bị, đã hạ thuốc mê đích tỷ rồi ép buộc gả thay!”
“Loại nữ tử tâm địa khó lường, mưu mô xảo quyệt như thế, sao xứng để mẫu nghi thiên hạ!”
Tô Thanh Uyển cũng rất đúng lúc chạy vụt ra, quỳ bên cạnh phụ thân, khóc lóc như hoa lê đẫm mưa:
“Xin hoàng thượng làm chủ cho thần nữ, thần nữ ngày đêm đều thương nhớ Thái tử điện hạ khôn nguôi!”
Xung quanh tiếng xì xào bàn tán vang lên không ngớt, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía ta.
Tiêu Lẫm ánh mắt lạnh lùng nhìn đám người Tô gia dưới đất, chàng quay đầu nhìn ta.
Ta trao cho chàng một ánh mắt ra hiệu an tâm chớ vội, ung dung đứng dậy, cất bước tiến ra giữa đại điện:
“Phụ thân nói ta ép buộc gả thay, thế nhưng ngày xuất giá, phụ thân rõ ràng đã trao cho ta năm ngàn lượng ngân phiếu làm của thêm trang kia mà.”
“Nếu là ép buộc gả thay, vậy năm ngàn lượng đó từ đâu mà có?”
Sắc mặt Tô Thị lang cứng đờ, cố tình cãi chày cãi cối:
“Đó là do ngươi trộm cắp ngươi trộm đoạt gia tài, tội càng thêm nặng!”
Ta cười lạnh một tiếng, từ trong tay áo rút ra một khối lệnh bài, hai tay dâng lên cho thái giám bên cạnh:
“Hoàng thượng, thần thiếp có thứ này xin kính trình hoàng thượng xem qua.”
“Mấy tháng trước, phu nhân của Tô Thị lang đã đích thân giao vào tay thần thiếp một khối lệnh bài.”
“Bà ta muốn thần thiếp trên đường đi đày phối hợp với sát thủ Đông Cung, ngầm lấy mạng Thất hoàng tử.”
Tô Thị lang tức giận đến tím tái mặt mày, chỉ tay vào ta mắng như tát nước:
“Ngươi ngậm máu phun người!”
Ta liếc nhìn Tô Thị lang cùng Tô phu nhân lúc này mặt cắt không còn giọt máu:
“Có phải ngậm máu phun người hay không? Khối lệnh bài chữ Mãng độc quyền của Đông Cung này chính là bằng chứng thép!”
“Hoàng thượng, Tô gia từ sớm đã bắt cá hai tay giữa Phế Thái tử và Thất điện hạ, bọn họ để một thứ nữ như thần thiếp đội danh nghĩa đích nữ đến chốn đày ải chịu chết.”
“Lại giữ đích nữ ở lại kinh thành để bám víu Phế Thái tử, nay Phế Thái tử sụp đổ, bọn họ lại muốn chạy tới cướp đoạt vị trí Thái tử chính phi!”
Ta nói thêm một câu, sắc mặt Tô Thị lang lại trắng bệch thêm một phần.
“Hoàng thượng! Tô gia không chỉ phạm tội khi quân, mà còn phạm vào tội mưu phản phụ nghịch! Loại nghịch tặc hai lòng tráo trở như thế, giữ lại có ích gì!”
10
Lão hoàng đế nhìn khối lệnh bài, giận dữ đập mạnh chén rượu vào đầu Tô Thị lang:
“Lũ nghịch tặc phản loạn! Người đâu, bắt toàn bộ người của Tô gia lại, tống hết vào tử lao!”
Ngự lâm quân lập tức ùa vào đại điện.
Tô Thanh Uyển sợ hãi thét lên điên cuồng, ả cố gắng bò tới túm lấy vạt áo của Tiêu Lẫm:
“Điện hạ! Thần nữ mới là Thái tử phi của ngài mà điện hạ! Vị trí Thái tử phi này vốn dĩ phải là của thần nữ!”
Tiêu Lẫm tung một cước đá văng ả ra, chàng bước tới bên cạnh ta, ngay trước mặt bá quan văn võ, nắm chặt lấy tay ta:
“Phụ hoàng, nhi thần lưu đày tới U Châu, mấy phen thập tử nhất sinh, đều là Thanh Hòa xả thân cứu mạng.”
“Trong lòng nhi thần, Tô Thanh Hòa là người thê tử duy nhất. Còn về lũ hề nhảy nhót của Tô gia này, xin giao cho Đại Lý Tự nghiêm trị thích đáng.”
Hoàng đế từ sau cơn trúng phong, thân thể đã chẳng còn như trước.
Ông phất tay hạ lệnh:
“Mọi việc cứ theo chỉ thị của Thái tử mà thi hành.”
Vụ án của Tô gia được xét xử vô cùng nhanh chóng.
Tội phụ nghịch mưu phản là đại tội, nể tình Tô Thị lang từng có chút công lao mọn nên được miễn tội chết, toàn bộ gia sản bị tịch thu, cả nhà lưu đày tới U Châu.
Nơi năm xưa Tô Thanh Uyển sợ hãi nhất, cuối cùng lại trở thành nơi chôn thân của cả gia đình ba người bọn họ.
Một ngày trước khi Tô gia rời kinh, ta ghé qua đại lao của Đại Lý Tự một chuyến.
Tô Thanh Uyển mặc tù phục, đầu tóc bù xù rũ rượi, chẳng còn chút dáng vẻ đài các kiêu sa nào nữa.
Đích mẫu nhìn thấy ta thì nghiến răng nghiến lợi vì hận thù:
“Con tiện nhân nhà mày, dám ăn cắp đồ của tao, sao mày không chết quách ở U Châu đi, sao mày vẫn còn sống sót quay về được chứ!”
Phụ thân nhìn thấy ta liền bò lê bò càng nhào tới trước song sắt:
“Thanh Hòa! Con cứu phụ thân với! Phụ thân biết sai rồi, con thay phụ thân cầu xin Thái tử tha tội đi mà!”