Chương 3 - Thư Luật Sư Của Chị
Phòng nhỏ. Một chiếc giường đơn. Chăn trên giường vẫn gấp như ngày tôi mười bảy tuổi rời đi.
Bảy năm rồi. Không ai động vào.
Cũng chẳng ai ở.
Cái tủ ở góc tường. Rất cũ. Cánh cửa cong vênh một bên.
Tôi mở tủ.
Lục tìm một lúc lâu. Tìm được một túi nhựa. Bên trong là bằng tốt nghiệp cấp hai của tôi, vài tấm ảnh cũ, ít đồ lặt vặt.
Không có thỏa thuận.
Tôi lục tiếp xuống dưới.
Dưới cùng.
Có một chiếc áo bông.
Của bà ngoại.
Tôi nhận ra chiếc áo này. Màu xám xanh cài khuy nút vải, cổ tay đã sờn bạc.
Sau khi bà mất, đồ của bà bị mẹ tôi dọn đi. Phần lớn vứt hết. Mẹ nói “giữ lại cũng chẳng để làm gì”.
Không biết sao chiếc áo này còn sót lại. Chắc bị nhét dưới đáy tủ rồi bị quên.
Tôi nhấc nó lên.
Rất nhẹ. Bông bên trong đã xẹp hết.
Tôi ôm vào lòng.
Mùi áo cũ. Không còn mùi của bà nữa. Để lâu quá rồi.
Tôi định đặt lại.
Khi tay chạm vào lớp lót trong, tôi đụng phải một thứ cứng.
Tôi khựng lại.
Lật lớp lót lên.
Có một đường khâu. Khâu tay. Mũi chỉ rất dày.
Tôi dùng móng tay gẩy đầu chỉ.
Bên trong có một túi nhựa. Bọc nhiều lớp.
Mở ra.
Một cuốn sổ tiết kiệm.
Cũ. Bìa đã ngả vàng.
Hợp tác xã tín dụng nông thôn.
Tôi lật trang đầu.
Chủ tài khoản: Triệu Tú Anh.
Tên bà ngoại.
Ghi nhận gửi tiền từ năm 2008.
Mỗi khoản đều không nhiều.
Có khi cách một tháng. Có khi cách ba tháng.
Cứ gửi như vậy.
Từ 2008 đến 2021.
Khoản cuối cùng: tháng 3 năm 2021. 500.
Bà mất tháng 8 năm 2021.
Khoản gửi cuối cùng trước khi bà mất năm tháng.
Tổng số tiền: 27.350.
Hai mươi bảy nghìn ba trăm năm mươi.
Trong sổ kẹp một tờ giấy.
Gấp đôi. Mỏng. Mép giấy đã ố vàng.
Tôi mở ra.
Chữ của bà. Xiêu vẹo. Bà chỉ học một năm. Phần lớn chữ là sau này tự học. Có vài chữ viết sai.
“Tiểu Mẫn.”
“Cả đời bà chẳng làm được gì.”
“Mẹ con thiên vị chị con. Bà biết.”
“Bà không nói được gì. Nói rồi mẹ con cũng không nghe.”
“Chút tiền này con giữ lấy. Đừng để họ biết.”
“Sau khi bà đi, con phải đối xử tốt với bản thân.”
“Bà nhớ con.”
Bốn chữ cuối cùng.
“Bà nhớ con.”
Trên giấy có vết nước.
Không phải của tôi. Là vết cũ.
Là của bà khi viết.
Tôi ngồi xuống sàn.
Chiếc áo bông trên đùi. Sổ tiết kiệm trong tay. Tờ giấy bị tôi nắm đến nhăn nhúm.
Phòng rất yên tĩnh.
Ngoài cửa sổ có tiếng chim.
Tôi không lên tiếng.
Chỉ ngồi đó.
Ngồi rất lâu.
Mỗi con số trong sổ đều nhỏ. Hai trăm. Một trăm năm mươi. Ba trăm.
Bà gom từ tiền bán trứng, hái chè, giặt đồ thuê cho người ta.
Bà tích cóp mười ba năm.
Được hai vạn bảy.
Bà khâu tiền vào chiếc áo bông rẻ tiền nhất của mình.
Vì bà biết.
Đồ có giá trị, người ta sẽ lục.
Đồ không đáng giá, chẳng ai đụng.
Bà cược rằng — không ai để ý chiếc áo cũ này.
Bà cược đúng.
Hai năm rồi. Không ai động vào.
Ngoại trừ tôi.
Tôi áp tờ giấy lên mặt.
Giấy rất mỏng.
Chữ trên đó bị nước mắt tôi làm nhòe đi một chút.
“Bà nhớ con.”
Khi tất cả mọi người coi tôi như một cái máy rút tiền.
Có một người. Lặng lẽ. Từng một trăm, hai trăm, ba trăm.
Dành dụm cho tôi.
Dành dụm suốt mười ba năm.
Sợ bị phát hiện. Khâu vào trong áo bông.
Bà ngay cả một câu “con thiệt thòi rồi” cũng không dám nói thẳng. Chỉ dám viết vào một tờ giấy. Giấu trong áo.
Đợi tôi tự tìm thấy.
Không biết phải đợi bao lâu.
Bà không đợi được nữa.
Nhưng bà biết tôi sẽ quay về lục cái tủ này.
Vì đây là phòng của tôi. Là tủ của tôi.
Sẽ có một ngày tôi mở nó ra.
Bà cược vào điều đó.
Tôi ngồi trên sàn rất lâu.
Khóc xong rồi.
Lau khô mặt.
Gấp sổ tiết kiệm và tờ giấy lại, bỏ vào túi sát người.
Rồi tiếp tục lục tủ.
Tôi tìm thấy tờ thỏa thuận.
Trong ngăn kẹp của một cuốn sổ cũ.
Thỏa thuận còn.
Dấu lăn tay của bố tôi còn.
Tôi đứng dậy.
Chân tê cứng.
Ra đến cửa, tôi quay đầu nhìn lại.
Chiếc áo bông cũ nằm trải trên sàn. Lớp lót vẫn lật ra.
Bà ngoại.
Bà không thể che chở tôi cả đời.
Nhưng bà dạy tôi một điều.
Thứ của mình, phải tự bảo vệ.