Chương 4 - Thịt Rồng Và Những Nỗi Kinh Hoàng
Mà giống như có rất nhiều cái miệng dưới đáy nước, cùng áp sát vào cửa gỗ thổi khí vào trong.
“Hứa Hòe.”
“Cha mày giấu đồ dưới giếng rồi.”
“Mày không muốn biết, trước khi chết ông ấy đã để lại gì cho mày sao?”
Tay cầm dao của tôi siết chặt lại.
Thầy Mã thấp giọng mắng một câu.
“Đừng nghe ông ta.”
“Ông ta không còn là người nữa.”
Tôi chằm chằm nhìn cửa miếu.
Dưới khe cửa, nước từ từ rỉ vào.
Nước màu đỏ.
Rất đặc.
Như vừa mới chảy ra từ trong cơ thể con người.
Nước máu bò dọc theo lớp gạch nền tiến về phía miệng giếng, đi đến đâu, lớp rêu xanh trên mặt đất xoắn lại như bị luộc chín đến đó.
Ngoài miếu lại vang lên tiếng bước chân.
Ngày càng nhiều.
Có người đang khóc.
Có người đang cười.
Có người kéo lê đồ sắt quẹt qua thềm đá.
Tôi nghe thấy những giọng nói quen thuộc.
“Hứa Hòe, mở cửa đi.”
“Thím Ba của mày đây.”
“Hồi nhỏ thím còn cho mày kẹo ăn mà.”
Tiếp đó lại có một giọng nói chen lên.
“Con nhóc Hòe, chú chưa từng hại mày.”
“Cho chú vào trốn chút.”
“Bên ngoài nước lên rồi.”
Những giọng nói đó toàn là của người trong làng.
Nhưng phía sau mỗi giọng nói, đều xen lẫn tiếng khóc tỉ ti của trẻ sơ sinh.
Thầy Mã đột nhiên chộp lấy cổ tay tôi.
“Họ đang dụ cô đấy.”
“Chỉ cần cô đáp lại một tiếng, họ sẽ biết được mệnh khẩu của cô.”
Tôi hất tay ông ta ra.
“Mệnh khẩu gì?”
Ông ta nhìn tôi, ánh mắt vừa sợ vừa gấp.
“Cô đã từng bị rồng trắng nhìn trúng.”
“Bà ấy đã nhớ kỹ linh hồn cô.”
“Người bà ấy muốn tìm không phải tất cả mọi người trong làng.”
“Người bà ấy muốn tìm là vật thế mạng cho chín đứa bé năm xưa.”
Trong đầu tôi ù đi.
“Chín đứa bé?”
Môi thầy Mã run rẩy.
“Lúc chín thai phụ bị dìm xuống nước, những đứa bé trong bụng cũng tính là mạng.”
“Mười tám mạng người.”
“Hồ chứa nước đè nặng ba mươi năm, món nợ này vẫn chưa thanh toán.”
“Năm mười tuổi cô rơi xuống đó, bà ấy vốn định giữ cô lại.”
“Là cha cô đã dùng mạng của mình đổi lấy cô.”
Tôi nhìn ông ta trân trân.
“Cha tôi không phải bị ngã chết sao?”
Thầy Mã không dám nhìn tôi.
“Đó là Triệu Vạn Thành nói với bên ngoài thôi.”
“Cha cô phát hiện ra chuyện dưới đáy hồ, muốn lên thị trấn tố cáo.”
“Triệu Vạn Thành sợ sự việc bại lộ, nên đã lừa ông ấy lên đập nước.”
Cổ họng tôi như bị thứ gì chặn lại.
Triệu Vạn Thành ngoài cửa đột nhiên xen vào.
“Hứa Minh Sơn đáng chết.”
“Ông ta không nên lật lại món nợ cũ.”
“Hồ chứa nước xây xong, trong làng mới có ruộng để tưới, mới có đường để đi.”
“Chết vài người đàn bà thì tính là cái gì?”
“Bọn họ vốn dĩ cũng chỉ là mua từ làng khác về thôi.”
Khoảnh khắc ấy, trước mắt tôi tối sầm lại.
Tôi nhớ lại chiếc áo bông cũ của cha.
Nhớ lại cảnh ban đêm ông ngồi trên bậu cửa hút thuốc lào.
Nhớ lại cảnh ông xoa đầu tôi bảo, Hòe Hòe, đừng ra bờ hồ, nơi đó nợ quá nhiều mạng người.
Thì ra ông không sợ nước.
Ông sợ người.
Tôi xách dao rựa đi thẳng ra cửa.
Thầy Mã ôm chầm lấy tôi.
“Cô điên rồi!”
“Bây giờ cô ra ngoài, chính là đi nộp mạng!”
Tôi dùng sức vùng khỏi ông ta.
“Ông ta giết cha tôi.”
“Ông ta hại bao nhiêu người.”
Thầy Mã quỳ sụp xuống bờ giếng cái “bịch”.
“Cô tưởng tôi không muốn ông ta chết sao?”
“Nhưng bên ngoài đã không còn là Triệu Vạn Thành nữa rồi.”
“Rồng trắng mượn xác ông ta đến đây rồi.”
“Bây giờ thứ bà ấy hận nhất, chính là người nhà họ Hứa còn sống.”
Tôi khựng lại.
“Tại sao?”
Thầy Mã ngẩng đầu nhìn tôi.
“Bởi vì năm xưa khi cha cô cứu cô, đã lấy đi một quả trứng từ bên cạnh bà ấy.”
Trong miếu đột nhiên im ắng đến đáng sợ.
Tôi thậm chí nghe thấy tiếng máu mình va đập ầm ầm bên tai.
“Trứng gì?”
Thầy Mã cắn răng, lôi đứt sợi xích sắt ngoài cùng trên miệng giếng.
Xích sắt rơi xuống đất, phát ra âm thanh trầm đục.
“Ngay dưới giếng.”
“Là cha cô để lại.”
“Cũng là thứ dùng để trấn giữ miệng giếng này.”
Nước máu ngoài cửa đã tràn qua ngạch cửa.
Nửa dưới cánh cửa gỗ bị ngâm nước đen kịt.
Cái bóng của Triệu Vạn Thành in lên giấy dán cửa.
Cổ ông ta nghẹo sang một bên.
Trên vai đang bò mấy cái bóng đen nhỏ xíu.
Những cái bóng đen đó giống như thai nhi chưa phát triển hoàn thiện, đầu rất to, tứ chi gầy guộc, đang liếm từng nhát vào khe hở trên cửa.
“Hứa Hòe.”
Triệu Vạn Thành chậm rãi nói.
“Trả con lại cho tao.”
Tim tôi đột nhiên lạnh buốt.
Lần này, giọng nói đã đổi khác.
Không phải Triệu Vạn Thành.
Mà là tiếng khóc của người phụ nữ dưới đáy hồ.
Nhẹ bẫng.
Khàn đặc.
Mang theo mùi máu tanh.
“Trả cho tao.”
Thầy Mã dùng sức giật tung sợi xích sắt thứ hai.
Từ miệng giếng thổi ra một luồng gió lạnh.
Trong gió lạnh có một mùi vị quen thuộc.
Mùi bùn đất ẩm ướt.
Mùi lá mục.
Và cả mùi thuốc lào trên người cha tôi.
Dưới giếng bỗng vang lên một tiếng động nhẹ.
Thùng.
Giống như có thứ gì đó vừa va vào thành giếng trong bóng tối.
Tất cả âm thanh bên ngoài cửa đồng loạt dừng bặt.
Ngay cả dòng nước máu cũng như đông cứng lại.
Giây tiếp theo, cánh cửa miếu bị một bàn tay trắng bệch từ bên ngoài đâm xuyên qua.
Bàn tay đó không có da.
Xương ngón tay vương vất thịt vụn.
Nó mò mẫm từng chút, chạm vào then cửa.