Chương 7 - Thi Thể Trong Cống Nước Và Bí Ẩn Đằng Sau
Với cuốn sổ và chip làm bằng chứng, cảnh sát nhanh chóng nắm trong tay toàn bộ mạng lưới tội phạm của chợ đen.
Trình Kỳ đích thân dẫn đội, tiêu diệt hang ổ cuối cùng, bắt giữ tên cầm đầu tổ chức.
Trong phòng thẩm vấn, ban đầu hắn còn ngoan cố không nhận tội.
Cho đến khi Trình Kỳ đập cuốn sổ và bật đoạn ghi âm trước mặt hắn, hắn mới tái mặt, toàn thân run rẩy, ngồi bệt xuống ghế.
Hắn nghiến răng, ánh mắt chứa đầy căm hận:
“Con đàn bà Trình Hựu đó… đúng là cứng đầu thật!”
“Bọn tôi tra tấn cô ta lâu như vậy, vậy mà cô ta vẫn không chịu giao ra chứng cứ, còn dám nói muốn khiến bọn tôi trả giá!”
Giọng Trình Kỳ lạnh buốt, xen lẫn chút run rẩy khó nhận ra: “Như vậy… vẫn chưa đủ trả giá sao?”
“Cô ấy bị các người đánh gãy từng ngón tay, chọc đứt gân chân, bị đổ axit sunfuric vào miệng, cuối cùng còn bị vứt xuống cống nước… Các người còn chút nhân tính nào không?”
Tên cầm đầu bật cười khẩy, vẻ mặt tàn nhẫn: “Nhân tính? Trong cái giới này mà nói đến nhân tính, là tự tìm đường chết!”
“Nếu cô ta không lo chuyện bao đồng, ra mặt bảo vệ cái cặp đôi kia, thì đã không bị lộ. Cô ta tự chuốc lấy!”
Trình Kỳ đập mạnh tay lên bàn, mắt đỏ ngầu: “Người cô ấy bảo vệ… là người cô ấy đã yêu suốt bảy năm! Là người cô ấy muốn bảo vệ đến cùng!”
“Còn các người… chỉ là lũ ác quỷ, cả đời cũng sẽ không bao giờ hiểu nổi!”
Cuối cùng, tên cầm đầu chợ đen và toàn bộ đám tay chân thân cận đều bị tuyên án tử hình.
Lâm Vân vì tội làm giả bằng chứng và che giấu thông tin, bị kết án ba năm tù giam.
Ngày tuyên án, cô ta ngồi ở vành móng ngựa, ánh mắt tuyệt vọng nhìn về phía Lăng Châu nơi hàng ghế dự thính. Trong mắt cô là van xin.
Nhưng Lăng Châu chỉ lạnh lùng nhìn thẳng về phía trước, từ đầu đến cuối không hề liếc nhìn cô một lần.
Hôm nhận bản án chính thức, Trình Kỳ đưa Lăng Châu đến thăm mộ tôi.
Trên bia khắc dòng chữ: “Trình Hựu – em gái tôi – một nữ phóng viên nằm vùng dũng cảm.”
Trình Kỳ đặt bản án xuống trước mộ, giọng nghẹn lại: “A Hựu… em xem đi, công lý tuy đến muộn, nhưng chưa từng vắng mặt.”
Lăng Châu ngồi xổm xuống trước bia, ngón tay nhẹ nhàng lướt qua hai chữ “Trình Hựu”.
Anh rút từ túi áo ra một phong thư cũ kỹ ố vàng — bên trong là bức thư tình năm xưa tôi viết cho anh.
Nét chữ ngây ngô nhưng chứa đầy tình cảm, cuối thư còn vẽ một mặt trời nhỏ, giống hệt nét chữ khắc trên bia mộ.
“A Hựu… từng chữ em viết, anh đều nhớ.”
Giọng anh khàn đặc, nước mắt nhỏ xuống ướt đẫm mép phong bì.
“Em từng nói… khi anh khởi nghiệp xong, mình sẽ ra biển mua một căn nhà nhỏ.”
“Sáng cùng ngắm mặt trời mọc, tối cùng đếm sao trời. Giờ anh làm được rồi, nhưng em thì không còn nữa…”
Tôi đứng bên cạnh anh, nhìn phong thư trong tay anh, ký ức bỗng ùa về.
Đó là lần đầu tiên tôi lấy hết can đảm viết thư tình, trốn trong phòng sửa đi sửa lại hàng chục lần.
Tôi còn cố tình chọn giấy thơm, chỉ sợ anh không thích.
Trình Kỳ đứng bên cạnh, nhìn Lăng Châu mà khẽ thở dài.
Anh quay lại xe, lấy ra một bó hoa hướng dương tươi mới, đặt bên cạnh bia mộ.
Cánh hoa còn đọng sương sớm, giống như mỗi buổi sáng tôi vẫn thường mua về từ tiệm hoa gần nhà.
“A Hựu, anh đã hứa với em… sẽ đưa em quay lại dưới ánh mặt trời.”
“Bây giờ em nhìn xem, trời rất nắng, hướng dương cũng nở rất rực rỡ.”
Một cơn gió nhẹ thổi qua cánh hoa lay động như đang thì thầm đáp lại.
Tôi cảm thấy cơ thể ngày càng nhẹ hơn, linh hồn dần dần được ánh sáng bao quanh.
Tôi biết, thời khắc để đầu thai chuyển kiếp… đã đến rất gần rồi.
Đúng lúc đó, từ xa vang lên tiếng bước chân. Là cha mẹ của Lâm Vân.
9
Họ cầm theo trái cây và hoa tươi, lặng lẽ bước đến trước mộ, cúi đầu thật sâu.
Mắt bà Lâm đỏ hoe, giọng nghẹn ngào:
“Trình Hựu à… là con gái bác có lỗi với cháu.”
“Nó trong tù ngày nào cũng khóc, nói không còn mặt mũi nào gặp cháu. Bảo vợ chồng bác đến… thay nó xin lỗi cháu một tiếng.”
Nghe thấy cái tên Lâm Vân”, sắc mặt Lăng Châu chợt trở nên lạnh băng.
Anh nhìn thẳng vào họ, giọng cứng rắn: “Làm ơn nói với cô ta, dù có xin lỗi một vạn lần… cũng không thể đổi lại mạng sống của A Hựu.”
Ông Lâm khẽ gật đầu, thở dài: “Chúng tôi biết… là vợ chồng tôi dạy con không tốt.”
“Sau này… chúng tôi sẽ thường xuyên tới đây thăm cháu, thay con bé dọn dẹp mộ phần.”
Nói xong, họ đặt hoa và trái cây xuống, lặng lẽ rời đi.
Tôi nhìn theo bóng lưng của họ, trong lòng không còn oán hận, chỉ còn lại bình yên.
Trình Kỳ và Lăng Châu vẫn ngồi lại rất lâu bên mộ.
Cho đến khi mặt trời dần khuất sau chân núi, họ mới chậm rãi rời đi.
Tôi đi theo sau họ, nhìn bóng lưng hai người khuất dần.
Chợt nhớ đến khi còn nhỏ, anh trai đã từng cõng tôi về nhà như thế nào.
Nhớ đến lần đầu tiên Lăng Châu nắm tay tôi, bàn tay anh run lên vì hồi hộp.
Sau khi về đến nhà, Trình Kỳ dọn dẹp căn phòng của tôi một cách gọn gàng, sạch sẽ.
Trên bàn học vẫn còn đặt tài liệu ôn thi ngành báo chí mà tôi từng cặm cụi đọc ngày đêm.
Trong tủ quần áo, chiếc váy trắng mà tôi thích nhất vẫn còn treo nguyên ở đó — món quà sinh nhật Lăng Châu tặng tôi, tôi chưa kịp mặc được mấy lần.
Trên tủ đầu giường là bức ảnh chụp chung của tôi với anh trai và Lăng Châu.
Trong ảnh, cả ba chúng tôi cười rất rạng rỡ.
Nốt ruồi dưới tai phải tôi vẫn rõ ràng như ngày nào.
Trình Kỳ nhẹ giọng nói:
“A Hựu, anh đã giữ gìn đồ đạc của em cẩn thận rồi. Sau này nếu có dịp, anh sẽ mang đến mộ cho em.”
Lăng Châu đứng trong phòng, nhìn tất cả những thứ quen thuộc trước mắt, mắt đỏ hoe.
Anh bước tới bàn học, nhặt lấy xấp tài liệu ôn thi, như đang trò chuyện với tôi:
“A Hựu, em từng nói muốn trở thành nhà báo chính nghĩa, em đã làm được.”
“Anh sẽ thay em tiếp tục con đường ấy, vạch trần thêm nhiều tội ác, không để sự hy sinh của em trở nên vô nghĩa.”
Và Lăng Châu đã giữ lời.
Anh thành lập một Quỹ phòng chống buôn bán nội tạng, hỗ trợ cho những gia đình nạn nhân, cũng tài trợ cho nhiều bạn trẻ có ước mơ làm báo.