Chương 5 - Thái Hậu Gọi Tên
17
Sau ngày hôm đó, danh tiếng của ta hoàn toàn được truyền xa.
Thân phận Lệnh An công chúa danh xứng với thực, không còn bị ai chỉ trích nữa.
Trung Dũng Hầu, kẻ trước kia coi ta như không khí, vậy mà trong một buổi triều hội sau đó, lại chủ động chặn ta lại trước cổng tò vò.
Ta lạnh lùng ngước mắt: “Dám hỏi Trung Dũng Hầu có việc gì?”
Trung Dũng Hầu nói:
“Thẩm Như Ý, đời này ngươi tuy được thiên gia nhìn nhận mà một bước thành công chúa, nhưng trên người chung quy vẫn chảy dòng máu Thẩm gia ta.”
“Dù sao đi nữa, điểm này là sự thật không thể chối cãi.”
Khóe môi ta nhếch lên đầy mỉa mai: “Vậy thì sao?”
“Thiên gia bạc bẽo, nhưng gia tộc có thể trở thành chỗ dựa cho ngươi.”
Trung Dũng Hầu nói như vậy.
Đây là đang ám chỉ ta dùng thân phận công chúa để dọn đường cầu quan chức cho lão và Thẩm Minh Viễn.
Ta vui sướng khôn cùng, cười đến rung cả người, mỉa mai đáp:
“Hầu gia, ông lăn lộn chốn quan trường nhiều năm lại sống qua hai kiếp, sao vẫn còn ngây thơ vô tri như thế?”
“Thiên gia bạc bẽo, nhưng những chuyện gia đình Trung Dũng Hầu phủ các người làm với ta ở kiếp trước không bạc bẽo sao?”
“Không! Các người phải là hạng bạc tình bạc nghĩa, máu lạnh cực độ mới đúng!”
“Còn chuyện ông nói gia tộc làm chỗ dựa, vậy dám hỏi Hầu gia, kiếp trước khi ta bị nhà chồng hành hạ, bị bán rẻ ra biên quan, ông đang ở đâu? Cái gọi là gia tộc trong miệng ông đang ở đâu?!”
“Bây giờ ông lại đến bàn với ta chuyện gia tộc che chở, ông không thấy mình giả tạo lắm sao?!”
Chung quy vẫn là có oán hận.
Không thể nào không có.
Chẳng qua là bị ta giấu kín đi mà thôi.
Một khi chạm tới liền như lũ vỡ đê, tuôn trào không dứt.
“Hầu gia, xin ông nhớ kỹ, nay đã khác xưa.”
“Ta tuy không có bản lĩnh hô phong hoán vũ, nhưng dựa vào thân phận ‘Lệnh An công chúa’ này, nhổ tận gốc Trung Dũng Hầu phủ ta vẫn có thể làm được.”
18
Trung Dũng Hầu bị lời nói của ta làm cho mặt mũi xám xịt, môi mấp máy nửa ngày, cuối cùng chẳng thốt thêm được chữ nào.
Ta xoay người rời đi, bước chân ung dung.
Đi được vài bước, phía sau truyền đến giọng nói trầm đục của lão:
“Ngươi thực sự định làm tuyệt tình đến thế sao?”
Bước chân ta không dừng, chỉ nhàn nhạt đáp:
“Hầu gia, người tuyệt tình không phải là ta, mà là các người.”
Trở về phủ Công chúa, thị nữ thân cận Thanh Hòa nghênh đón, khẽ nói:
“Công chúa, Người đã về rồi.”
“Thái hậu nương nương vừa mới sai người đưa đến anh đào tươi, nói là lứa cống nạp đầu tiên của năm nay, đặc biệt giữ lại cho Người đó.”
Nhìn giỏ anh đào đỏ mọng như nhỏ lệ, lòng ta ấm áp.
“Chuẩn bị giấy bút cho ta, ta muốn viết sớ tạ ơn Mẫu thân.”
Thanh Hòa vâng lời đi làm.
Ta ngồi bên cửa sổ, cầm bút định viết, rồi lại đặt xuống.
Bên ngoài cửa sổ, hoa hải đường đang nở rộ, gió nhẹ thổi qua cánh hoa lả tả rơi.
Mọi chuyện kiếp trước như đèn kéo quân hiện ra trước mắt ta từng việc một —
Sự nhục nhã khi bị từ chối nhận lại, sự lạnh lùng khắc nghiệt của mẫu thân ruột, sự thờ ơ của phụ thân ruột, sự khinh miệt của anh trai ruột.
Trận đòn roi của nhà chồng, sự nhục nhã khi bị bán đi, gió sương nơi biên cương.
Còn cả lá thư cầu cứu bặt vô âm tín, và câu nói nhẹ tựa lông hồng “Tự làm tự chịu”.
Nhưng tất cả những thứ đó đều theo việc ta trọng sinh mà bị bỏ lại ở kiếp trước rồi.
Kiếp này ta là Như Ý, là Lệnh An, có Thái hậu làm mẹ, Hoàng đế làm anh.
Có phong hiệu, phủ đệ, thực ấp của riêng mình.
Không cần phải vẫy đuôi xin xỏ, cầu xin sự quan tâm hay thương xót của bất kỳ ai nữa.
19
Nhưng quả báo thuộc về Trung Dũng Hầu phủ mới chỉ vừa bắt đầu.
Trấn Quốc Công phủ chính thức đề nghị thoái hôn với Trung Dũng Hầu phủ.
Lý do không gì khác — thân phận ta mới là đích nữ thật sự của Trung Dũng Hầu phủ rốt cuộc vẫn bị kẻ có tâm tiết lộ ra ngoài.
Ngụy Thiệu Viễn chỉ để lại một câu:
“Ngụy gia ta không kết thân với hạng người bất nhân bất nghĩa.”
Thẩm Minh Châu tại chỗ liền phát điên.
Nàng ta lao tới trước mặt Trung Dũng Hầu, Hầu phu nhân và Thẩm Minh Viễn, vừa gào vừa khóc, giở thói đanh đá chất vấn, hoàn toàn không còn dáng vẻ ôn nhu thường ngày:
“Tại sao lúc đầu các người không nhận tỷ ta? Tại sao không nhận?!”
“Nếu sớm nhận tỷ ta về, tử tế nuôi dưỡng trong phủ, Thiệu Viễn ca ca làm sao có thể thoái hôn với con?”
“Giờ đây con chẳng còn gì cả! Mất hết rồi!”
Hầu phu nhân liệt ngồi trên ghế thái sư, hối hận đan xen, nước mắt chảy ròng ròng, một câu cũng không nói nên lời.
Trung Dũng Hầu lại không chịu nổi dáng vẻ điên khùng của Thẩm Minh Châu, giáng một bạt tai thật mạnh lên mặt nàng ta, quát tháo:
“Câm miệng!”
“Ngươi có tư cách gì mà oán hận chúng ta? Nói cho cùng, chúng ta không nhận nàng ta, chẳng phải đều là vì ngươi sao?”
“Chúng ta vì ngươi mà vứt bỏ con gái ruột không màng tới, làm hạng người bạc tình bạc nghĩa, ngươi ngược lại lấy oán trả ơn, cắn ngược lại một cái!”
“Ngươi có biết ta và Minh Viễn bây giờ ở trong triều bị người ta bài xích thế nào không, mỗi ngày đều bị người ta chỉ trỏ sau lưng, thậm chí có ngôn quan dâng sớ nói chúng ta đức hạnh có tì vết, không thể trọng dụng!”
Nhưng Thẩm Minh Châu lại khó đổi bản tính ích kỷ, cứ một mực gào thét:
“Con không quan tâm! Dù sao cũng là lỗi của các người!”
“Con không gả được cho Thiệu Viễn ca ca, Thẩm Như Ý tỷ ta cũng đừng hòng sống yên ổn!”
Thẩm Minh Châu nói những lời này với vẻ nghiến răng nghiến lợi, đáy mắt đầy sự điên cuồng mất trí.
Hầu phu nhân đột ngột ngẩng đầu, không thể tin nổi nhìn nàng ta, giống như lần đầu tiên mới biết đứa con gái mình tự tay nuôi lớn này vậy.
“Minh Châu, con nói cái gì?”
Thẩm Minh Châu ác độc nói: “Con muốn tỷ ta phải chết!”
Nói xong, chẳng màng tất cả, nàng ta lảo đảo lao ra ngoài.
Trung Dũng Hầu nộ hống: “Ngăn nó lại!”
Nhưng đã quá muộn.
20
Sáng sớm hôm sau, ta vừa tỉnh dậy liền nghe Thanh Hòa với vẻ mặt nghiêm trọng báo cáo:
“Trung Dũng Hầu phủ truyền ra tin tức, hôm qua Thẩm Minh Châu sau khi bị Trấn Quốc Công phủ thoái hôn đã thần trí thất thường.”
“Xông vào từ đường đập phá bài vị trường sinh của Công chúa, còn phóng hỏa đốt từ đường.”
Động tác khoác áo của ta khựng lại: “Hỏa hoạn thế nào rồi?”
“May mà phát hiện kịp thời, chỉ cháy mất nửa gian từ đường.”
“Nhưng Thẩm Minh Châu… biến mất rồi.”
Ta im lặng hồi lâu, gật đầu ra hiệu đã biết.
Thanh Hòa lo lắng không yên: “Công chúa, Người nói xem… liệu nàng ta có gây bất lợi cho Người không?”
Ta đi tới bên cửa sổ, đẩy cánh cửa sổ ra.
Ánh ban mai nhạt nhòa, hoa hải đường trong sân bị mưa đêm đánh rơi đầy đất, lốm đốm đỏ tàn.
“Nàng ta nếu dám tới, chính là tự chui đầu vào lưới.”
Mà tấm lưới đó, ta đã giăng ra từ lâu rồi.
21
Ba ngày sau, ta ngồi xe đến chùa Hộ Quốc để thắp hương cầu phúc cho Thái hậu và Hoàng đế.
Xe chạy đến giữa đường, đột nhiên từ trong rừng rậm bên đường bắn ra một mũi tên lạnh lùng.
Mũi tên cắm phập vào khung cửa sổ xe ngựa, lông đuôi rung lên ong ong.
Không biết là ai hô lớn một tiếng: “Có thích khách! Bảo vệ Công chúa!”
Lời còn chưa dứt, hàng chục kẻ áo đen lao ra từ trong rừng, đao quang chớp nhoáng, xông thẳng về phía xe ngựa.
Cấm quân nhanh chóng dàn trận nghênh địch.
Ta vén một góc rèm xe, lạnh lùng nhìn cảnh giết chóc bên ngoài.
Những kẻ áo đen này huấn luyện có bài bản, nhưng không phải xuất thân từ quân đội, chiêu thức mang hơi hướng thổ phỉ.
Giữa lúc hỗn loạn ấy, Thẩm Minh Châu cầm trong tay một con dao găm, mục tiêu rõ ràng lao về phía ta.
“Thẩm Như Ý! Ta muốn ngươi chết!”
Khoảnh khắc đó, Cấm quân và đám thích khách dường như đã hẹn ước với nhau, tự giác nhường ra một con đường rộng rãi để Thẩm Minh Châu thuận tiện “ám sát” ta.
Thế nhưng ngay khi nàng ta định tiếp cận ta, một kẻ áo đen lại dùng sống đao đập mạnh vào tay khiến con dao găm rơi xuống.
Thẩm Minh Châu đau đớn kêu lên, ngay lập tức bị Cấm quân khống chế dưới đất.
Giây tiếp theo, cả hai phía đều ngừng tay.
Ta dưới sự dìu dắt của Thanh Hòa chậm rãi bước xuống xe ngựa.
“Ngươi…”
Nàng ta trợn tròn mắt, muộn màng nhận ra: “Thẩm Như Ý, ngươi tính kế ta!”
Ta mỉm cười nhẹ nhàng: “Ngươi nếu không có tâm địa muốn giết ta, sao lại mắc câu chứ?”
Ta hơi nghiêng người về phía trước, nhìn xuống nàng ta và nói:
“Ý đồ ám sát Công chúa, rốt cuộc là trọng tội gì đây, thật là khó đoán quá đi!”
22
Cuối cùng Thẩm Minh Châu bị áp giải vào đại lao.
Khoảnh khắc tin tức truyền ra, Hầu phu nhân đã quỳ trước phủ Công chúa, tìm cách cầu tình cho ái nữ của mình.
Thanh Hòa hỏi ta: “Công chúa, Người có đi gặp không?”
Ta đã đi.
Chỉ vài ngày không gặp, Hầu phu nhân đã già đi trông thấy.
Hai bên thái dương mọc tóc bạc, quầng thâm dưới mắt đậm nét.
Không còn chút dáng vẻ của vị quý phu nhân ngồi chễm chệ nơi cao đường, chán ghét nhìn ta nói “thô bỉ không chịu nổi” nữa.
Vừa bước vào cửa, bà ta liền quỳ sụp xuống.
“Công chúa, thần phụ cầu xin Người… xin Người nể tình huyết thống thân thiết…”
Ta ngắt lời bà: “Phu nhân, bốn chữ huyết thống thân thiết này, bà cũng xứng nhắc tới sao?”
Bà ta run rẩy cả người, nước mắt lã chã rơi.
“Ta biết ta có lỗi với con… nhưng Minh Châu là vô tội!”
“Nàng không biết gì cả, nàng chỉ là… chỉ là quá yêu Ngụy Thế tử thôi…”
“Vô tội?”
Ta cười mỉa mai:
“Ta thừa nhận kiếp trước ta nợ nàng ta.”
“Ta vì đố kỵ sinh hận, hại nàng ta chết thảm, cho nên các người hận ta, lạnh nhạt ta, thấy chết không cứu, ta đều nhận hết.”
“Nhưng kiếp này, ta đã từng hại nàng ta nửa phân chưa?”
“Ta chưa từng vạch trần thân phận của nàng ta, chưa từng đuổi nàng ta ra khỏi phủ, chưa từng động vào một ngón tay của nàng ta.”
“Là chính nàng ta từng bước ép sát, là chính nàng ta nảy sinh đố kỵ, là chính nàng ta —”
Ta khựng lại một chút, gằn từng chữ:
“Tự làm tự chịu.”
Bốn chữ này giáng xuống, Hầu phu nhân giống như bị rút hết sức lực, ngã quỵ xuống đất, khóc không thành tiếng.
Ta đứng dậy, xoay lưng đi.
“Thanh Hòa, tiễn khách.”
23
Vụ án của Thẩm Minh Châu được xét xử rất nhanh.
Nhân chứng vật chứng đều có đủ, nàng ta không thể chối cãi.
Hình bộ phán quyết nàng ta trảm lập quyết.
Sau khi hành hình, Trung Dũng Hầu phủ sai người thu nhặt thi thể, chôn cất sơ sài.
Nghe nói Hầu phu nhân ôm bài vị của Thẩm Minh Châu khóc suốt một đêm, ngày hôm sau liền không tỉnh lại được nữa.
Thái y nói là do giận quá mất khôn dẫn đến hỏa khí công tâm, trúng phong liệt người, quãng đời còn lại chỉ có thể nằm giường qua ngày.
Trung Dũng Hầu dâng sớ cáo lão hoàn hương, Hoàng đế chuẩn tấu.
Thẩm Minh Viễn bị bãi quan, trở thành một kẻ thường dân.
Trung Dũng Hầu phủ từng hiển hách một thời, từ đó lụi bại.
Tin tức truyền đến khi ta đang cùng Thái hậu ngắm cúc trong Ngự hoa viên.
Nghe xong ta chỉ thoáng thẫn thờ một chút, rồi không còn cảm giác gì nữa, tiếp tục trò chuyện vui vẻ cùng Thái hậu.
Chuyện kiếp trước kiếp này, ân oán tình thù.
Đến đây, hoàn toàn xóa bỏ.
Ta của bây giờ, không gì có thể viên mãn hơn.
– HẾT –