Đêm trước lễ cập kê, mẫu thân mang cây trâm của ta lên núi sau.
Bà cắm cây trâm bạc hình hoa đào khắc tên ta trước mộ muội muội, khẽ dỗ dành nó:
“Minh Châu, ngày mai tỷ tỷ con cập kê, mẫu thân cho con đội trước một lần nhé.”
Kiếp trước, ta đã nhịn.
Sau đó, sinh thần của ta, hôn thư của ta, áo cưới của ta, thậm chí cả mộ phần sau khi chết của ta, đều bị bà đem bù đắp cho muội muội.
Mở mắt lần nữa, ta gạt lớp đất ẩm trước mộ ra, rút cây trâm ấy lên.
Chữ “Sương” ở đuôi trâm bị bùn nước che mất một nửa.
Ta hỏi bà:
“Mẫu thân, người nhìn rõ chưa? Trên này khắc tên của ta.”
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận