Chương 8 - Sự Tiết Kiệm Đầy Nghi Ngờ

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Mẹ chồng đứng ở cửa, không dám bước vào một bước. Mặt bà xám xịt, không phải trắng, mà là xám, như một miếng bìa carton bị ngâm nước.

“Cô…” Môi bà mấp máy, “Cô mua từ khi nào?”

“Tám tháng trước.”

“Tại sao… tại sao cô không nói?”

Tôi nhìn bà: “Nói để làm gì ạ? Nói ra rồi mẹ có lại đem trả điều hòa của con không? Có rút máy lọc nước của con không? Có đổ sữa của con đi không? Rồi lấy tiền tiết kiệm được tiếp tục chuyển cho Tiểu Mạn?”

Bà im lặng.

“Mẹ.” Tôi gọi bà một tiếng. “Mẹ nói mẹ tự chuốc khổ là vì tốt cho chúng con. Nhưng hôm nay con muốn nói cho mẹ một sự thật.” Tôi nhìn thẳng vào bà. “Những cái khổ mẹ chịu, đều là do con bỏ tiền ra mua cho mẹ đấy.”

Câu nói đó rơi xuống như một tảng đá ném vào mặt nước, khiến cả căn nhà im phăng phắc. Em chồng đứng trong góc, hận không thể tự nhét mình vào kẽ tường. Chồng tôi đứng giữa phòng khách, tiến không được mà lùi cũng chẳng xong.

Bác cả lên tiếng: “Chị dâu…” Mẹ chồng không thèm để ý. Bà nhìn căn nhà này. Ba tầng, bốn cái điều hòa, máy rửa bát, máy sấy, máy lọc nước, tủ lạnh đầy sữa và trái cây, lò sưởi đã lắp sẵn cho mùa đông.

Bà đã “tiết kiệm” suốt một năm: trả điều hòa, tắt sưởi, đổ sữa, ăn màn thầu, kéo chất lượng cuộc sống của cả nhà xuống mức thấp nhất. Bà tưởng bà đang “trị gia”, nhưng thực ra số tiền bà tiết kiệm được còn chẳng đủ mua một bộ sofa trong phòng khách này. Và 123 nghìn tệ bà cực khổ “tiết kiệm” được—vừa vặn là tiền lẻ của phí trang trí căn villa này.

“Mẹ,” Tôi nói câu cuối cùng, “Mẹ không phải tự chuốc khổ. Mà mẹ bắt người khác phải chịu khổ. Người chịu khổ là con gái con. Người hưởng phúc là Tiểu Mạn. Còn mẹ—mẹ chỉ đứng ở giữa và tự thấy mình thật vĩ đại.”

Người mẹ chồng loạng choạng, phải vịn vào khung cửa. Chồng tôi lao đến đỡ: “Mẹ!”

Bà đẩy anh ta ra, nhìn tôi. Vành mắt đỏ hoe nhưng không khóc. Bà biết, trong căn nhà này, trước những con số này, trước mặt tất cả họ hàng—bà không thể khóc được nữa. Khóc cũng vô ích thôi.

10.

Trên đường về, tôi không ngồi xe chồng. Tôi lái xe riêng, đưa con gái đi cùng. Con bé ngồi ghế sau gặm dâu tây.

“Mẹ ơi, sau này mình ở căn nhà lớn đó ạ?”

“Ừ.”

“Nhà đó có sưởi không mẹ?”

“Có.”

“Mùa đông được bật không ạ?”

“Được.”

“Có thể bật suốt không mẹ?”

“Bật suốt luôn.”

Con bé cười, nước dâu tây chảy xuống cằm. Tôi nhìn con qua gương chiếu hậu, con cười đẹp quá. Mắt tôi hơi nóng lên.

Về đến nhà, chồng tôi đã ở đó. Mẹ chồng tự nhốt mình trong phòng không ra. Chồng tôi đứng ở phòng khách đợi tôi.

“Vãn Ninh, chúng ta nói chuyện đi.”

“Nói gì?”

“Hôm nay em quá đáng quá. Trước mặt tất cả họ hàng—”

“Quá đáng?” Tôi đặt túi xách xuống. “Ai mới là người quá đáng?”

“Mẹanh bà ấy—”

“Mẹ anh lấy trộm của tôi 123 nghìn tệ.”

“Không phải trộm—”

“Tiền từ thu nhập của tôi bị chuyển đi mà không có sự đồng ý của tôi, không gọi là trộm thì gọi là gì?”

Anh ta há miệng.

“Anh biết, và còn giúp che giấu.”

“Anh nói ‘Cô ấy không quản những chuyện này, chỉ biết đi làm thôi’.” Mặt anh ta tái mét. “Hai mẹ con anh, một người diễn kịch khổ tình ở phía trước, một người lén lút lấy tiền ở phía sau. Tôi là máy rút tiền à? Tôi là kẻ ngốc à? Hai người coi tôi là con rùa chắc?”

Ba câu hỏi, anh ta không trả lời được câu nào. Tôi vào phòng ngủ lấy một chiếc vali đã thu dọn sẵn.

“Em làm gì vậy?”

“Chuyển nhà.”

“Em không thể đi!”

“Tại sao không thể?”

“Đây… đây là nhà của chúng ta!”

Tôi xách vali đi đến cửa, quay người lại: “Tiền cọc căn nhà này là tôi trả, tiền trả góp hàng tháng là tôi gánh. Nếu anh thấy đây là ‘nhà của chúng ta’—thế thì anh tự trả góp đi.”

“Em—”

“Anh lương tháng 8 nghìn, tiền nhà 12 nghìn.” Tôi mỉm cười. “Chúc anh may mắn.”

Con gái chạy ra kéo tay tôi: “Mẹ ơi, mình đi chưa ạ?”

“Đi thôi con.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)