Chương 3 - Sự Thức Tỉnh Trong Ngày Tận Thế
Không phải ác ý, mà là một thứ cảm xúc kỳ lạ, phức tạp — hơi giống thương hại, lại hơi giống đồng tình, còn có chút tiếc nuối kiểu “cô xong đời rồi”.
“Người bình thường đi khu C,” anh ta nói, “đi sâu vào trong, là dãy lều tận cùng.”
Bố tôi cau mày: “Con bé đi cùng chúng tôi.”
“Thưa ông,” người lính cười trừ, “khu A là khu dành riêng cho cấp S, chỉ dị năng giả mới được vào. Người nhà theo quy định không thể đi cùng, mong ông thông cảm.”
Bố tôi còn muốn nói gì đó thì bị tôi ngăn lại.
“Bố, không sao, con đi khu C.”
Mẹ tôi nhìn tôi, muốn nói lại thôi.
Anh trai tôi cúi đầu, không nói gì.
Thế là tôi một mình đi vào khu C.
Nếu khu A là khu biệt thự, thì khu C chính là khu ổ chuột.
Những chiếc lều chen chúc dày đặc, một lều ngủ hai mươi người, trở mình cũng khó. Không có giường, chỉ có một tấm đệm chống ẩm mỏng dính. Không có chăn, chỉ có một chiếc áo bông quân dụng cũ nát. Nhà vệ sinh là ngoài trời, đào một cái hố rồi quây một vòng bạt nhựa là xong. Nước thì phải xếp hàng lấy, một ngày chỉ có hai lần, mỗi lần chỉ được hứng một bình nhỏ.
Tôi lĩnh đệm chống ẩm và áo bông quân dụng, được phân vào một chiếc lều số C-17.
Trong lều đã có mười chín người ở.
Có người già, có trẻ con, có phụ nữ trung niên, có mấy người trẻ tuổi ngang tuổi tôi. Ai nấy đều gầy, đều bẩn, trong mắt đều có một thứ gì đó không nói rõ được — không phải tuyệt vọng, mà là chết lặng.
Một cô hơn bốn mươi tuổi chỉ vào góc trong cùng: “Chỗ đó còn trống, của cháu đấy.”
Tôi đi tới, trải đệm chống ẩm ra rồi ngồi xuống.
Cô ấy liếc tôi một cái: “Người mới à? Nhà cháu đâu?”
“Ở khu A.”
Ánh mắt cô ấy khựng lại, có phần phức tạp.
“Cấp S à?”
“Vâng.”
Cô ấy không nói nữa, quay người đi, đưa lưng về phía tôi.
Một người đàn ông trẻ bên cạnh cười lạnh một tiếng: “Người nhà của cấp S? Thế sao cô lại ở đây?”
Tôi không trả lời.
Anh ta cũng không hỏi thêm.
Trong lều yên tĩnh trở lại, chỉ còn tiếng hít thở lên xuống và thỉnh thoảng là tiếng ho khan.
Đêm đó, tôi ngủ rất nông.
Nửa đêm, tôi bị đánh thức bởi một tràng tiếng khóc bị nén lại.
Là cô dì kia.
Cô ôm một cậu bé bảy, tám tuổi, người cậu nóng ran, đã sốt đến mê man bất tỉnh. Cô vừa khóc vừa lau mồ hôi cho cậu, miệng lẩm bẩm: “Tiểu Quân, Tiểu Quân, con tỉnh lại đi, con nhìn mẹ đi…”
Người bên cạnh thở dài: “Lại sốt rồi.”
“Trạm y tế có thuốc không?”
“Có thuốc thì đến lượt chúng ta chắc? Khu C này, xếp hàng ba ngày cũng chưa chắc tới lượt.”
“Đứa bé đó…”
“Cứ qua được thì sống, không qua được thì chết. Tận thế mà, là vậy đấy.”
Tôi nằm trên đất, nghe những lời đó, chợt nhớ đến mẹ tôi.
Bà ở khu A, sống trong một căn phòng ghép đơn, có giường có chăn, có nước nóng có điện.
Bà không phải lo bị bệnh, không phải lo không có thuốc, vì bà là cấp S.
Còn tôi, ở đây.
Đây chính là tận thế.
Nó chia người với người thành ba bảy loại.
Dị năng giả là người trên.
Người bình thường là vật tiêu hao.
Chương 3: Tiểu Vũ sốt cao
Sống ở khu C nửa tháng, tôi dần dần quen với cuộc sống nơi đây.
Mỗi sáng đi lĩnh lương thực cứu trợ — một bát cháo loãng, nửa cái màn thầu, một miếng dưa muối nhỏ. Buổi trưa đi xếp hàng lấy nước, buổi chiều đi lĩnh vật tư — gặp may thì được một bộ quần áo cũ, không may thì chẳng có gì. Tối trở về nằm xuống, nghe đủ loại âm thanh trong lều, cắn răng vượt qua thêm một đêm dài.
Bố mẹ tôi đã tới thăm tôi vài lần.
Mỗi lần đến, mẹ tôi đều mang theo chút đồ — một gói bánh quy, một chai nước, một thanh sô-cô-la. Bố tôi đứng bên cạnh, muốn nói lại thôi. Anh trai tôi cũng đến một lần, đứng ngoài lều, chưa nói được mấy câu đã đi.
Tôi không trách họ.
Tôi biết họ bận.
Cấp S phải tham gia nhiệm vụ phòng thủ căn cứ, phải ra ngoài tìm kiếm vật tư, phải huấn luyện, họp hành, đối phó với đủ loại nịnh bợ lấy lòng.
Chỉ là đôi khi tôi sẽ nghĩ, nếu tôi cũng là cấp S, bây giờ sẽ như thế nào?
Nhưng nghĩ cũng vô ích.
Tôi không phải.
Một đêm nửa tháng sau, trong lều bỗng dưng có thêm một đứa trẻ.
Năm, sáu tuổi, gầy đến mức chỉ còn da bọc xương, khuôn mặt vàng vọt, nhưng đôi mắt lại rất to và sáng. Nó co ro bên cạnh cô dì kia, e dè nhìn xung quanh.
Cô dì ôm nó vào lòng, khẽ nói: “Đừng sợ, đây là Tiểu Vũ, cháu ngoại tôi. Bố mẹ nó… đều không còn nữa.”
Không ai hỏi “không còn nữa” là có nghĩa gì.
Trong tận thế, “không còn nữa” chính là chết rồi.
Tiểu Vũ rất ngoan, không khóc không quấy, mỗi ngày chỉ co ở góc lều ngẩn người. Thỉnh thoảng tôi chia cho nó một ít bánh quy, nó nhận lấy, khẽ nói “cảm ơn chị”, rồi ôm miếng bánh quy ấy, cắn từng chút một, có thể ăn suốt cả ngày.
Tôi rất thích nó.
Có lẽ là vì ánh mắt của nó nhìn tôi không giống những người khác — không có khinh bỉ, không có thương hại, cũng không có kiểu đồng cảm “bạn cũng chỉ là người bình thường” như thể cùng cảnh ngộ.
Nó chỉ nhìn tôi, rồi cười.
Đôi mắt ấy sáng lấp lánh, giống hệt mắt của những đứa trẻ tôi từng gặp trên phố trước khi tận thế xảy ra.
Nhưng ba ngày sau, đôi mắt ấy nhắm lại.
Tiểu Vũ bị sốt.
Sốt rất cao, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, môi nứt nẻ, sờ vào nóng đến đáng sợ.