Chương 3 - Sự Thay Đổi Định Mệnh Của Một Đứa Trẻ

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Bạn ấy hả…”

Tôi nhất thời không biết giải thích thế nào.

Chẳng lẽ bảo đây là nữ chính trong tiểu thuyết sao?

Lúc nãy ngay khi tôi chuẩn bị qua đường, dư quang của mắt tôi nhìn thấy một cô bé đang bị chặn trong hẻm và bị bắt nạt.

Tôi không hề do dự mà xông thẳng vào.

Ngờ đâu, lần ra tay tương trợ này lại cứu được nữ chính của tiểu thuyết.

Trong cốt truyện gốc, không chỉ đại phản diện bị viết cho một cuộc đời ở chế độ “siêu khó”, mà cuộc đời của nữ chính cũng thảm khốc không kém.

Tác giả để phản diện thích nữ chính một cách hợp lý, đã đặc biệt sắp đặt cho họ những trải nghiệm tương đồng.

Cả hai đều bị ngược đãi từ nhỏ, nghiến răng nghiến lợi, dốc hết sức bình sinh muốn thoát khỏi lồng giam.

Mẹ của nữ chính Giang Vãn mất sớm, cha thường xuyên vắng nhà, mẹ kế liền phát điên ngược đãi cô bé.

Lúc vui vẻ thì một ngày cho một bữa cơm thừa thiu thối, lúc không vui thì chẳng có gì cả.

Giang Vãn cao không hề thấp, cao 1m65 nhưng cân nặng chưa đầy 40kg.

Chẳng biết từ bao giờ, kể từ khi nuôi một đứa con trai, tôi bỗng thấy tình mẫu tử trong mình dạt dào hẳn lên.

Đến khi tôi phản ứng lại thì tôi đã đưa nữ chính Giang Vãn vào siêu thị bên cạnh, mua cho cô bé một cái bánh mì thơm phức…

Đợi khi quay lại, tôi đã thấy cảnh tượng tai nạn thảm khốc này.

Cũng may là lòng đồng cảm của tôi trỗi dậy, cũng may là nữ chính đột ngột xuất hiện, cũng may… nếu không người bị đè nát chính là tôi rồi.

Tuy tôi không gặp tai nạn, nhưng tài xế xe tải đã gây tai nạn rồi bỏ chạy, chuyện này gây xôn xao dư luận và lên cả tin tức.

Mấy ngày nay, Tô Triệt không đến quán giúp tôi sau giờ học, cậu về nhà rất muộn, đôi khi trên người còn đầy vết thương.

Tôi sinh nghi, ngày hôm sau liền lặng lẽ đi theo cậu.

Tôi tìm thấy Tô Triệt ở gần ngôi nhà cũ của cậu.

Gã đàn ông say rượu bị đánh cho đầy vết thương, Tô Triệt như kẻ đã đỏ mắt vì hận thù, cứ thế ngồi cưỡi trên người gã, đấm từng cú một vào người gã.

Tôi nhìn thấy mặt gã đàn ông say rượu đó, chính là cha đẻ của Tô Triệt.

Trong lúc bốn mắt nhìn nhau, gã dường như cũng nhìn thấy tôi: “Cứu tôi với…”

“Tô Triệt, em đang làm gì vậy?”

Nghe thấy tôi đến, nắm đấm đang vung của Tô Triệt rõ ràng khựng lại một chút, rồi lại tiếp tục nện xuống:

“Tao biết mày lại nướng hết sạch tiền vào bài bạc rồi, mày mà còn dám tìm đến phiền phức của bọn tao nữa, tao nhất định sẽ kéo mày cùng xuống địa ngục!”

“Tao thật sự không có!” Gã đàn ông nằm dưới đất sắp sụp đổ đến nơi, “Dù sao tao cũng là bố mày… Với lại tao mà đâm chết mụ đàn bà đó thì tao còn biết đòi tiền ai nữa?”

“Đúng, tao lại thua sạch tiền rồi, tao cũng định tìm đến mày, nhưng tao thấy bây giờ mày sống tốt như vậy… Tao chợt thấy mình không nên kéo mày xuống nước nữa.”

“Thằng bố mày tuy là loại rác rưởi, thối nát hết chỗ nói, nhưng tao không thể đi giết người được!”

Tô Triệt nghiến răng nện xuống một đấm thật mạnh: “Còn dám cãi chày cãi cối!”

Tôi tiến lên nắm chặt cổ tay Tô Triệt: “Cảnh sát đã bắt được người rồi, đó thực sự chỉ là một vụ tai nạn thôi.”

Cậu buông nắm đấm một cách vô lực, cả người nhào vào lòng tôi ôm chặt lấy tôi.

Tôi thở dài một tiếng, định vùng vẫy thoát khỏi cái ôm nghẹt thở của cậu.

Thì nghe thấy đứa trẻ này giọng nghẹn ngào, khản đặc gọi tôi một tiếng: “Mẹ ơi…”

Tôi xoa xoa sau đầu cậu.

“Ơi!”

“Mẹ ơi.”

“Mẹ đây.”

“Mẹ ơi.”

“Mẹ ở đây rồi.”

“Mẹ đừng rời xa con, đừng giống như mẹ của con, lừa con rồi bỏ lại con một mình…”

“Chị sẽ không để em lại một mình đâu.”

Chuyện này cứ thế trôi qua.

Tô Triệt mấy ngày nay phát hiện ra, quán bánh cuốn nhà mình có thêm một khách quen.

Chính là cô bé đứng cùng tôi trước cửa tiệm thuốc ngày hôm đó. Cô bé trông rất gầy yếu, sắc mặt trắng bệch, cảm giác như gió thổi là bay.

Cô bé đó đối với ai cũng lạnh nhạt, chỉ khi ăn bánh cuốn tôi làm mới nở nụ cười đầy mong chờ.

Và tôi cũng vô cùng quan tâm đến cô bé này.

Phần bánh cuốn tôm thịt bò đặc biệt vốn dĩ chỉ mình Tô Triệt có, nay tôi cũng làm cho cô bé một phần.

Tô Triệt có cảm giác như trời sập đến nơi.

Cảm thấy “nhà” của mình đã bị trộm mất rồi.

4

Cậu vô cùng hối hận, gần đây vì việc học ở trường quá bận rộn nên không có nhiều thời gian ra quán giúp đỡ.

Thế nên mới tạo cơ hội cho cô bé này thừa cơ xông vào.

Hai đứa nhìn nhau không thuận mắt, hễ đến quán là giành giật nhau giúp việc.

Cho đến một ngày, sau khi làm việc cả ngày mệt mỏi, buổi tối tôi đặc biệt làm cho cả hai đứa phần bánh cuốn tôm thịt bò đặc biệt.

Khi chúng đang ngoan ngoãn ngồi bên chiếc bàn nhỏ chuẩn bị đánh chén no nê.

Đột nhiên một bóng người đứng sau lưng Giang Vãn, một tay hất tung chiếc bàn, tay kia vung một vòng tròn, tát một cái thật mạnh vào mặt Giang Vãn.

Cô bé bị đánh thậm chí không dám quay đầu lại, chỉ biết run rẩy bịt mặt.

Người phụ nữ phía sau túm lấy tóc cô bé, giật mạnh tóc định lôi cô bé về nhà.

Tôi vẫn đang thắt tạp dề, liền chạy thẳng tới đẩy người phụ nữ kia ra.

Lớn tiếng quát: “Bà dựa vào cái gì mà đánh người?”

Tô Triệt đứng bên cạnh cũng chắn trước mặt cô bé.

Khuôn mặt thanh tú của người phụ nữ trước mặt méo mó đi, bà ta dường như rất bất mãn với sự chất vấn của tôi, nhảy dựng lên chửi bới.

“Tao đánh nó thì sao? Đây là con gái tao, tao còn không được đánh à?”

“Nó vốn dĩ không có tiền, chắc chắn là ăn trộm tiền của tao mới được ra ngoài ăn vụng, tao đánh một đứa ăn trộm một cái tát thì sao? Cho dù tao có đánh chết nó thì cũng là nó đáng đời!”

Mẹ kế của cô bé vừa nói vừa định lôi Giang Vãn đang trốn sau lưng Tô Triệt ra.

“Con tiện nhân kia, mau theo tao về nhà, đợi về đến nhà rồi tao sẽ dạy bảo mày hẳn hoi.”

Tôi trực tiếp chặn người phụ nữ mặt mày hung tợn trước mặt lại: “Bà muốn làm gì! Bà có biết đây là ngược đãi trẻ em không? Là phạm pháp đấy, tôi hoàn toàn có thể báo cảnh sát bắt bà!”

Khuôn mặt người phụ nữ càng thêm vặn vẹo, chỉ thẳng mặt tôi chửi rủa.

“Con mụ thối tha kia, bớt xía vào việc của người khác đi, mày còn lải nhải một câu nữa là tao đập nát cái xe hàng này của mày luôn.”

“Cái con súc sinh nhỏ này, nó không theo tao về nhà chẳng lẽ định ở lỳ trong tiệm mày cả đời à?”

Tôi liều mạng ngăn cản, bà ta liều mạng lôi kéo.

Cuối cùng Giang Vãn nhìn tôi một ánh mắt đầy hối lỗi, xông vào gian bếp, cầm lấy con dao gọt hoa quả bên cạnh, đâm mạnh một nhát vào bụng mình, máu tươi lập tức tuôn ra…

Nhuộm đỏ mắt tất cả những người có mặt.

Mẹ kế của Giang Vãn sững sờ tại chỗ, khi phát hiện ra chuyện lớn, trong miệng liên tục nói: “Việc này không liên quan đến tao, đều là nó tự làm tự chịu!”

Sau đó chẳng thèm ngó ngàng gì nữa mà chạy biến mất.

Tôi gọi cấp cứu 120, đưa cô bé vào bệnh viện, cảnh sát thông qua hệ thống đã tìm được thông tin liên lạc của cha Giang Vãn.

Cha Giang Vãn là một thuyền viên, quanh năm không có nhà.

Nhưng nghe tin con gái xảy ra chuyện, ông đã tìm một bến cảng gần nhất để lên bờ, bắt xe thâu đêm để đến bệnh viện.

Khi biết con gái mình không gặp nguy hiểm đến tính mạng, nhưng qua thời gian dài bị ngược đãi đã được chẩn đoán mắc chứng trầm cảm rất nặng.

Người đàn ông đó trong phút chốc như già đi mười tuổi.

“Bố tái hôn ban đầu chỉ muốn tìm một người chăm sóc con, không ngờ lại hại con thế này…”

“Nhưng công việc của bố…”

“Con hiểu mà, thưa bố.”

“Con hiểu…”

Giang Vãn rất nhạy cảm nhận ra suy nghĩ của cha mình.

Thực tế là từ sau khi mẹ mất, cha đã không còn mặn mà việc ở cạnh mình nữa rồi.

Cô bé chủ động lên tiếng: “Bố cứ đi tàu đi ạ, con có thể tự chăm sóc bản thân mình được…”

Người đàn ông nhìn cô bé sâu sắc, thở phào nhẹ nhõm, để lại một khoản tiền rồi nhanh chóng rời đi.

Tôi đứng ở cửa phòng bệnh, lấy bát canh gà ác mình vừa hầm ra: “Ăn đi em, cái dạ dày khó khăn lắm mới nuôi khỏe lại được, không thể để đói hỏng được đâu.”

Giang Vãn gật gật đầu, nhưng đứa trẻ vốn luôn tỏ ra kiên cường này, khi ăn đồ ăn nước mắt cứ không ngừng rơi xuống.

Cô bé đã hoàn toàn bị bỏ rơi rồi.

Cuộc sống tiếp theo, cô bé phải hoàn toàn dựa vào chính mình.

5

Tôi xoa xoa đôi bàn tay, nhìn cô bé này mà trong lòng thầm đưa ra một quyết định.

Nuôi một đứa con trai cũng là nuôi, nuôi một trai một gái cũng là nuôi.

“Giang Vãn à, nếu em không chê thì về sống cùng với chị, chị có một đứa em trai tuổi cũng xêm xêm em, sau này chúng ta là một gia đình, ba người cùng nhau sống qua ngày nhé?”

“Em yên tâm, tuy cuộc sống của chúng ta sẽ không giàu sang gì, nhưng chắc chắn sẽ không để em bị đói đâu.”

Tô Triệt đứng bên cạnh cũng kiêu ngạo gật đầu: “Sẽ không để em bị đói đâu.”

Nghe thấy lời này, mũi Giang Vãn cay xè, nước mắt trực trào.

“Vâng, sau này chúng ta là một gia đình.”

Kể từ khi nuôi hai đứa trẻ, căn nhà nhỏ này chắc chắn là phải đổi rồi.

Tôi càng nỗ lực bán bánh cuốn hơn, dưới sự quảng bá và giới thiệu của hai đứa, việc kinh doanh ở cổng trường vô cùng hồng phát, không ít ông chủ khác đều đỏ mắt ghen tị vì tôi có một cô con gái và một cậu con trai xinh đẹp, tuấn tú như vậy.

Tôi trực tiếp treo biển bán căn hộ nhỏ 40 mét vuông ban đầu, lấy số tiền còn lại trả trước cho một căn nhà lớn 3 phòng ngủ 1 phòng khách.

Bây giờ mỗi người chúng tôi đều có phòng riêng của mình.

Nhưng áp lực nợ mua nhà cũng ngày càng lớn.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)