Chương 5 - Sự Thật Đằng Sau Dấu Tay
“Anh nói Phương Tú Tú?”
“Tôi nói con gái tôi. Nó mang họ gì, theo ai, không đến lượt anh quyết định.”
Tôi quay người rời đi.
Bước ra khỏi quán mì, ánh nắng bên ngoài chói mắt.
Tôi đứng bên đường, hít sâu một hơi.
Báo cáo trong ngăn đựng đồ, lịch sử giao dịch ngân hàng, còn có cuộc trò chuyện vừa rồi.
Tôi đã bật ghi âm điện thoại trong suốt quá trình.
Chứng cứ đã đủ.
Đến lúc về nhà rồi.
07
Tôi về đến nhà lúc bốn giờ rưỡi.
Vợ không có nhà. Trên bàn trà để lại một mảnh giấy:
“Đi siêu thị mua thức ăn.”
Con gái ở trong phòng, cửa mở. Nghe thấy tôi vào nhà, con bé chạy ra.
“Bố.”
Con bé đứng ngoài hành lang, nhìn chằm chằm khuôn mặt tôi.
“Kết quả thế nào?”
Tôi thay giày, đi vào phòng khách rồi ngồi xuống.
“Con ngồi đi.”
Con bé ngồi đối diện tôi. Hai tay đặt trên đầu gối, siết chặt.
Tôi lấy túi hồ sơ đã mang về từ ngăn đựng đồ trong xe, đặt lên bàn trà.
Con bé nhìn túi giấy màu nâu, không nhúc nhích.
“Con tự xem đi.”
Con bé cầm lấy, rút báo cáo ra. Lật từng trang một, đến trang cuối cùng thì ánh mắt dừng lại.
“Loại trừ quan hệ cha con.”
Con bé tự đọc thành tiếng, giọng rất nhỏ.
Nó đặt báo cáo trở lại bàn trà, hai tay run rẩy.
“Bố.”
“Ừ.”
“Con không phải con gái của bố.”
“Con phải.”
“Nhưng trên báo cáo viết…”
“Trên báo cáo viết về quan hệ sinh học.”
Tôi nhìn con bé.
“Từ khi mười tháng tuổi, con bắt đầu gọi bố. Đã gọi mười bảy năm. Chuyện này không được viết trên báo cáo.”
Nước mắt con bé rơi xuống.
Không phát ra tiếng. Chỉ là nước mắt cứ rơi, từng giọt đập xuống quần bò, thấm thành những vòng tròn màu sẫm.
Tôi không đưa tay lau giúp.
“Khóc xong thì nghe bố nói.”
Con bé dùng mu bàn tay lau mặt rồi gật đầu.
“Chiều nay bố đã gặp người đàn ông kia.”
Con bé ngẩng đầu:
“Người ở trung tâm thương mại?”
“Đúng. Chu Viễn Hàng. Bạn học đại học của mẹ con, hai người yêu nhau ba năm. Sau khi tốt nghiệp thì chia tay, mẹ con lấy bố. Khi mang thai con, mẹ con đã biết con không phải con của bố.”
Môi con bé run lên.
“Ông ấy nói… Ông ấy nói ông ấy là…”
“Chính ông ta nói không biết có muốn nhận con hay không. Bố đã bảo ông ta không được liên lạc với mẹ con nữa.”
“Vậy con…”
“Con không cần nghĩ gì cả. Con mang họ gì, sống với ai, do chính con quyết định.”
“Con theo bố.”
“Bố biết.”
“Con sống với bố. Bất kể thế nào.”
“Được. Vậy lau nước mắt đi. Tối nay còn có việc.”
Con bé hít mũi:
“Việc gì?”
“Ông bà ngoại con sẽ đến.”
“Lại đến sao?”
“Lần trước là hỏi chuyện. Lần này là đưa ra câu trả lời.”
Tôi lấy điện thoại, nhắn cho bố vợ:
“Bố, có kết quả rồi. Tối nay bố mẹ sang nhà, đưa mẹ cùng đi.”
Bố vợ trả lời rất nhanh:
“Mấy giờ?”
“Bảy giờ.”
“Được.”
Tôi đặt điện thoại xuống, nhìn thời gian. Năm giờ mười phút.
Còn chưa đầy hai tiếng.
“Con đi rửa mặt, thay quần áo đi.”
“Tại sao phải thay quần áo?”
“Vết thương trên mặt đã đỡ gần hết. Nhưng đừng trang điểm, để họ nhìn thấy.”
Con bé sững lại, sau đó hiểu ra.
Nó đi vào phòng vệ sinh.
Tôi ngồi một mình trong phòng khách, sắp xếp lại những thứ có trong đầu.
Báo cáo xét nghiệm. Lịch sử giao dịch ngân hàng. Đoạn ghi âm cuộc trò chuyện với Chu Viễn Hàng, dài hơn bốn mươi phút, những lời quan trọng đều có trong đó.
Còn có ảnh chụp màn hình tấm ảnh họp lớp mà vợ đăng năm 2019.
Đã đủ.
Nhưng vẫn còn thiếu một thứ.
Tôi mở đoạn ghi âm trên điện thoại, nghe lại từ đầu. Từng câu Chu Viễn Hàng nói đều rất rõ ràng.
“Năm đó cô ấy mang thai đứa trẻ rồi lấy anh, anh không biết sao?”
Câu này tôi nghe đi nghe lại ba lần.
Sau đó sao lưu bản ghi âm lên kho lưu trữ trực tuyến. Một bản trong điện thoại, một bản trên mạng.
Năm giờ bốn mươi, ngoài cửa truyền đến tiếng chìa khóa.
Vợ trở về, hai tay xách túi đồ mua từ siêu thị.
“Anh về rồi à?”
Nhìn thấy tôi ngồi trong phòng khách, cô ấy cười một cái.
“Hôm nay sao về sớm vậy?”
“Lát nữa bố mẹ em đến ăn cơm.”
Túi đồ trong tay cô ấy khẽ lắc.
“Lại đến? Có chuyện gì?”
“Kết quả xét nghiệm đã có.”
Cô ấy đặt túi lên bàn bếp, quay lưng về phía tôi.
“…Có rồi sao?”
“Có rồi.”
“Kết quả thế nào?”
“Đợi mọi người đến rồi nói.”
Cô ấy quay người lại. Trên mặt vẫn cố giữ nụ cười, nhưng khóe miệng đã không thể gượng nổi.
“Anh nói cho em biết trước đi.”
“Đợi mọi người cùng nghe.”
“Em là mẹ của con bé, không có tư cách biết trước sao?”
“Đương nhiên em có tư cách.”
Tôi nhìn cô ấy.
“Em rõ kết quả hơn bất kỳ ai.”
Nụ cười trên mặt cô ấy hoàn toàn biến mất.
Chúng tôi nhìn nhau vài giây.
Cô ấy quay đầu đi vào bếp, bắt đầu nhặt rau. Vòi nước được mở rất lớn, tiếng nước chảy ào ào.
Con gái từ phòng vệ sinh bước ra, đứng ngoài hành lang nhìn về phía bếp, sau đó lại nhìn tôi.
Tôi lắc đầu với con bé.
Chờ thêm một chút.
Sáu giờ rưỡi, vợ đã làm xong thức ăn. Bốn món mặn và một món canh, bày bát đũa cho sáu người.
Cô ấy vẫn chưa tháo tạp dề, ngồi trước bàn ăn ngẩn người.
Sáu giờ năm mươi, chuông cửa vang lên.
08
Tôi ra mở cửa.
Bố vợ đứng phía trước, mẹ vợ đứng phía sau.
Mắt mẹ vợ đỏ hoe. Vừa vào nhà đã nhìn sang phía vợ tôi. Vợ đứng dậy khỏi bàn ăn, gọi một tiếng “mẹ”, giọng run rẩy.