Chương 8 - Sự Thật Chưa Được Nói Ra
Tay Diệp Ninh khựng lại trên bàn phím.
“Trương Ngọc Lan?”
“Mẹ anh từng chuyển tiền cho bà ấy. Ít nhất là 5 vạn.”
Diệp Ninh quay người lại nhìn tôi.
“Sao anh biết?”
“Triệu Khải nói.”
“Triệu Khải?” Diệp Ninh nhíu mày. “Sao cậu ta lại kể cho anh?”
“Chắc là muốn rũ bỏ trách nhiệm. Cậu ta bảo trong bảy tám mươi vạn đó cậu ta chỉ lấy có hơn 30 vạn, phần còn lại…”
“Bị mẹ anh chuyển cho người khác.”
“Em biết à?”
Diệp Ninh im lặng vài giây.
“Em không chắc. Nhưng có một lần mẹ anh nghe điện thoại, em nghe bà ấy gọi ‘Ngọc Lan’. Lúc đó em không để ý.”
Trương Ngọc Lan.
Cái tên này ám ảnh tôi suốt đêm.
Hôm sau là thứ Bảy.
Tôi không về nhà bố mẹ đẻ, mà đến thẳng ngân hàng.
Dựa vào chứng minh thư và giấy chứng nhận quan hệ nhân thân, tôi yêu cầu sao kê tài khoản ngân hàng của mẹ trong một năm gần nhất.
Lúc nhân viên đưa xấp sao kê cho tôi, biểu cảm của họ có phần tế nhị.
Tôi ngồi trong xe để xem.
Hơn hai mươi trang.
Tài khoản của Lưu Quế Phương có tổng cộng 17 giao dịch chuyển khoản số tiền lớn.
Chuyển cho Chu Tuyết: 7 khoản, tổng cộng 41 vạn.
Chuyển cho Triệu Khải: 3 khoản, tổng cộng 19 vạn.
Chuyển cho Trương Ngọc Lan: 6 khoản, tổng cộng 27 vạn.
Chuyển vào một sổ tiết kiệm đứng tên “Lưu Quế Phương (Tài khoản khác)”: 1 khoản, 18 vạn.
Tôi cộng tất cả các con số lại.
41 + 19 + 27 + 18.
105 vạn (1.050.000 tệ).
Tổng số tiền tôi đưa bà trong ba năm qua là hơn 150 vạn, tức hơn 1,5 triệu tệ.
Trừ đi mỗi tháng 200 tệ cho Diệp Ninh, ba năm là 7.200 tệ.
Trừ đi tiền nằm viện của bố là 8 vạn.
Trừ đi chi tiêu sinh hoạt—cứ cho là 3 vạn/năm, ba năm là 9 vạn.
1.500.000 – 80.000 – 7.200 – 90.000 – 1.050.000.
Vừa vặn khớp số.
Tiền đi đâu về đâu cơ bản đã rõ.
Nhưng có một khoản…
Trương Ngọc Lan, 27 vạn.
Người này rốt cuộc là ai?
Tôi rút điện thoại, search tên người này. Quá phổ biến, không ra kết quả gì.
Tôi gọi cho bố.
“Bố.”
“Hành à. Mẹ con vẫn còn đang giận…”
“Con biết rồi. Bố, con hỏi bố một chuyện. Trương Ngọc Lan là ai?”
Đầu dây bên kia im bặt chừng mười giây.
“Bố?”
“Sao con biết cái tên này?”
“Bố chỉ cần nói cho con biết bà ấy là ai.”
Lại là một sự im lặng.
Rồi bố tôi dùng một tông giọng rất trầm, rất kìm nén nói một câu:
“Là em gái của mẹ con. Dì út của con.”
“Dì út?”
Trong ký ức của tôi không hề có người dì nào.
“Hai người đó đã cắt đứt liên lạc gần 20 năm rồi. Cụ thể thì… con đi hỏi mẹ con đi.”
“Tại sao lại cắt đứt?”
“Hành à, có những chuyện con đừng hỏi nữa.”
“Bố—”
“Bố cúp máy đây.”
Điện thoại ngắt kết nối.
Tôi ngồi trong xe, ngón tay gõ nhịp trên vô lăng hồi lâu.
Tôi có một người dì.
Chưa từng có ai nhắc với tôi nửa lời.
Cắt đứt liên lạc gần 20 năm.
Nhưng bây giờ mẹ tôi lại chuyển tiền cho bà ấy. 27 vạn.
Giấu tôi. Giấu tất cả mọi người.
Chuyện này có uẩn khúc.
Tôi quyết định phải tự mình điều tra.
Chương 13
Trên sao kê ngân hàng có thông tin chi nhánh mở thẻ của Trương Ngọc Lan. Nằm ở một thành phố khác — Thành phố Bình An. Cách chỗ chúng tôi ba giờ lái xe.
Tôi không nói cho Diệp Ninh biết, chỉ bảo là cuối tuần đi công tác.
Sáng Chủ Nhật tôi xuất phát. Trưa đến nơi.
Dựa vào địa chỉ chi nhánh ngân hàng, tôi tìm đến khu dân cư gần đó.
Một khu tập thể cũ kỹ. Chung cư tường gạch đỏ sáu tầng, bóng đèn ngoài hành lang thì hỏng mất một nửa.
Tôi vào tiệm tạp hóa cổng khu mua chai nước, bắt chuyện với ông cụ trông quán.
“Cụ ơi, cụ cho cháu hỏi quanh đây có ai tên là Trương Ngọc Lan không ạ?”
Ông cụ ngước lên nhìn tôi.
“Trương Ngọc Lan à? Tòa số 3, phòng 502. Cậu là người nhà bà ấy à?”
“Cháu là họ hàng ạ.”
“Dạo này sức khỏe bà ấy không tốt, ít khi xuống lầu lắm.”
Tôi đi lên tòa số 3.
Trước cửa phòng 502 để một đôi dép lê cũ.
Tôi chần chừ một chút rồi gõ cửa.
Một lúc sau, cánh cửa hé mở ra một khe nhỏ.
Bên trong là một người phụ nữ trạc 50 tuổi. Gương mặt gầy gò hốc hác, gò má nhô cao, mặc chiếc áo len cũ kĩ.
Khi nhìn thấy tôi, trong mắt bà hiện lên một tia hoảng loạn.
“Cậu tìm ai?”
“Dì Trương Ngọc Lan phải không ạ?”
“Cậu là…”
“Cháu tên Chu Hành. Mẹ cháu là Lưu Quế Phương.”
Sắc mặt bà thoắt cái trắng bệch.
“Cậu, sao cậu tìm được đến đây?”
“Cháu tra sao kê ngân hàng. Dì, vào trong nói chuyện được không ạ?”
Bà ngập ngừng rất lâu, cuối cùng mở rộng cửa.
Căn phòng rất nhỏ. Chỉ có một phòng khách và một phòng ngủ. Đồ đạc cũ kỹ nhưng dọn dẹp rất sạch sẽ.
Trên bàn trà để đầy mấy lọ thuốc.
“Dì, dì không khỏe ạ?”
“Bệnh cũ rồi. Không sao.” Bà rót cho tôi cốc nước, tay hơi run.
“Dì, mẹ cháu có chuyển cho dì 27 vạn. Chuyện này…”
“Là mẹ cậu tự nguyện cho. Tôi không hề đòi bà ấy.”
Giọng bà có vẻ gấp gáp.
“Dì, cháu không có ý trách móc dì. Cháu chỉ muốn biết, chẳng phải hai người đã cắt đứt liên lạc 20 năm rồi sao? Tại sao bây giờ lại qua lại?”
Trương Ngọc Lan ngồi xuống sô pha, ngón tay vò vò vạt áo.
Rất lâu sau, bà mới mở lời.
“Là mẹ cậu chủ động liên lạc với tôi. Hai năm trước.”
“Tại sao?”
“Bởi vì…” Bà liếc tôi, vẻ mặt muốn nói lại thôi.
“Bởi vì sao ạ?”
“Bởi vì cậu.”
“Cháu?”
“Mẹ cậu bảo… cậu không phải con ruột của bà ấy.”