Chương 3 - Sự Thật Ẩn Giấu Trong Hôn Nhân

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Vợ của Trần Thuật còn đang phát quà lưu niệm cho người tham dự.

Xem xong video, Diệp Đường lập tức nói:

“Đủ rồi. Đợi kết quả giám định có, chúng ta sẽ bày tất cả lên bàn cùng một lúc.”

Sáng ngày thứ ba, trung tâm giám định thông báo có thể đến nhận báo cáo.

Phó Kiến Sơn yêu cầu trực tiếp bóc niêm phong trong phòng làm việc tại nhà tổ họ Phó.

Tôi dẫn theo Diệp Đường và cảnh sát Trịnh cùng đến.

Trong phòng làm việc chật kín người.

La Huệ Trân lần chuỗi hạt Phật rất nhanh.

Bốn phong bì niêm phong được đặt trên bàn.

Phó Kiến Sơn đưa tay định cầm lấy.

La Huệ Trân đột ngột đứng bật dậy.

“Không được mở!”

Bà ta quá sốt ruột, sợi dây chuỗi hạt bị đứt.

Những hạt châu lăn đầy mặt đất.

Phó Kiến Sơn nhìn chằm chằm vào bà ta.

“Bà sợ gì?”

Sắc mặt La Huệ Trân trắng bệch.

“Tôi chỉ cảm thấy có nhiều người ở đây quá, chuyện này rất khó coi.”

Tôi nhìn bà ta.

“Khi để cả mạng xã hội nhìn thấy tôi mất mặt, chẳng phải mẹ rất vui sao?”

Phó Kiến Sơn lạnh lùng nói:

“Mở.”

Bản báo cáo đầu tiên là của Phó Kiến Sơn và An An.

Phó Kiến Sơn tự tay mở ra.

Khi tờ giấy được trải ra, đôi mắt Phó Minh Lễ gần như sáng lên.

Kết luận:

Loại trừ quan hệ ông cháu sinh học.

Phòng làm việc lập tức nổ tung.

Phó Kiều Kiều hét lên:

“Tôi biết ngay mà! Nó hoàn toàn không phải dòng giống nhà họ Phó chúng ta!”

La Huệ Trân như thể cuối cùng cũng nắm được chứng cứ, vừa khóc vừa đập bàn.

“Hứa Tinh Dao, cô khiến nhà họ Phó chúng tôi mất sạch mặt mũi!”

Phó Minh Lễ ném bản báo cáo trước mặt tôi.

“Bây giờ ký đơn ly hôn, ra đi tay trắng.”

An An bị dọa đến run lên.

Tôi đưa tay bịt tai thằng bé.

Sau đó ngẩng đầu nhìn Phó Minh Lễ.

“Anh vội gì?”

Tôi đẩy phong bì thứ hai sang cho Phó Kiến Sơn.

“Vẫn còn một bản nữa.”

05

Phó Minh Lễ cười lạnh.

“Xem kết quả của tôi và bố thì có tác dụng gì?”

“Ông cháu đã không có quan hệ, chẳng lẽ cô còn muốn nói vấn đề nằm ở tôi?”

Tôi thản nhiên nói:

“Tại sao lại không thể?”

Anh ta như vừa nghe thấy chuyện buồn cười nhất trên đời.

“Hứa Tinh Dao, cô điên rồi sao?”

La Huệ Trân nhìn chằm chằm vào phong bì kia, đôi môi run dữ dội.

Phó Kiến Sơn mở bản báo cáo thứ hai.

Đối tượng kiểm tra:

Phó Kiến Sơn.

Phó Minh Lễ.

Kết luận:

Loại trừ quan hệ cha con sinh học.

Mọi âm thanh trong phòng làm việc lập tức bị bóp nghẹt.

Phó Minh Lễ giật lấy báo cáo.

“Không thể nào!”

“Tôi là con trai của bố tôi, sao tôi có thể không phải được!”

Diệp Đường lên tiếng:

“Mẫu được Trung tâm giám định tư pháp kiểm tra danh tính khi thu thập, toàn bộ quá trình đều được quay phim, mã số có thể truy xuất, báo cáo hoàn toàn có hiệu lực.”

La Huệ Trân đột ngột nhào tới định cướp báo cáo.

Cảnh sát Trịnh giơ tay ngăn bà ta lại.

“Không được chạm vào chứng cứ.”

Phó Kiến Sơn chậm rãi ngẩng mắt nhìn La Huệ Trân.

“Nói.”

Chỉ một chữ.

Cả người La Huệ Trân như bị rút sạch sức lực.

Môi bà ta run rẩy hồi lâu.

“Giả… là giả… là Hứa Tinh Dao thông đồng với bọn họ để hãm hại tôi…”

Tôi đặt bản báo cáo thứ ba lên bàn.

“Vậy thì xem thêm bản này.”

Phó Minh Lễ và An An.

Kết luận:

Xác nhận quan hệ cha con sinh học.

Tôi ôm An An, giọng không lớn nhưng vô cùng rõ ràng.

“Con trai tôi là con ruột của Phó Minh Lễ.”

“An An không phải cháu nội ruột của bố, không phải vì tôi ngoại tình.”

“Mà là vì Phó Minh Lễ chưa bao giờ là con trai ruột của bố.”

Phó Minh Lễ cứng đờ tại chỗ.

Phó Kiều Kiều đột nhiên hét lên:

“Cũng có thể mẫu của bố tôi bị nhầm!”

Diệp Đường mở bản báo cáo thứ tư.

“Để tránh việc các người nói như vậy, hôm qua cô Phó Kiều Kiều đã tự nguyện tham gia lấy mẫu bổ sung.”

Sắc mặt Phó Kiều Kiều lập tức trắng bệch.

Kết luận báo cáo:

Xác nhận quan hệ cha con sinh học giữa Phó Kiến Sơn và Phó Kiều Kiều.

Chút hy vọng cuối cùng cũng hoàn toàn biến mất.

Phó Kiến Sơn ngã ngồi xuống ghế, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên.

Ông nhìn La Huệ Trân.

“Tôi cho bà cơ hội cuối cùng.”

“Phó Minh Lễ là con trai của ai?”

La Huệ Trân quỳ xuống.

“Kiến Sơn, tôi không cố ý lừa ông…”

Phó Kiến Sơn nhắm mắt lại.

“Tôi hỏi bà, nó là con trai của ai?”

La Huệ Trân khóc đến run rẩy toàn thân.

“Khi ấy mẹ ông ngày nào cũng mắng tôi không sinh được con trai, tôi bị ép đến mức không còn cách nào…”

“Sau khi Minh Lễ ra đời, mẹ ông vui mừng, nhà họ Phó cũng yên ổn. Vốn dĩ tôi định chôn chuyện này trong bụng cả đời…”

Phó Kiến Sơn đột ngột ném vỡ chén trà xuống đất.

“Vậy nên bà để tôi nuôi con trai của người khác suốt ba mươi năm?”

Mảnh sứ vỡ bắn tới bên chân La Huệ Trân.

Bà ta run rẩy lùi lại.

“Sau này chẳng phải tôi đã sinh Kiều Kiều cho ông sao? Minh Lễ cũng hiếu thuận với ông suốt ba mươi năm mà!”

Phó Minh Lễ như cuối cùng cũng lấy lại tinh thần.

Anh ta quay đầu nhìn tôi, ánh mắt hung ác.

“Cô đã biết từ lâu? Cô cố ý làm như vậy?”

“Tôi không biết.”

Tôi nhìn anh ta.

“Là mẹ anh mở màn ván cờ này.”

Sắc mặt anh ta vặn vẹo.

“Hứa Tinh Dao, cô đã hủy hoại tôi.”

Tôi suýt bật cười.

“Phó Minh Lễ, người hủy hoại anh không phải tôi.”

“Mà là mẹ anh.”

06

La Huệ Trân vẫn cố cắn ngược lại tôi.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)